Say Hôn Chị Gái Người Yêu Cũ

Chương 37



Trong không khí, mùi hương hoa hồng và ngọc lan lạnh lùng quyện vào nhau.

Phó Triều Doanh không nhịn được thốt ra một tiếng từ cổ họng, rồi bị Diệp Gia Nguyên hôn lấy.

Hơi thở cùng âm thanh đồng thời bị Diệp Gia Nguyên cướp đoạt, tim Phó Triều Doanh run rẩy liên hồi, cảm giác tê dại thẳng thấu lên đại não.

Lý trí đối lập với sự quyến rũ tuyệt đối, lúc nào cũng dễ dàng tan vỡ.

Phó Triều Doanh không kiềm chế được hôn trả lại cô, hơi thở càng lúc càng gấp gáp: "Chị, chỗ này..."

Tiếng hít vào càng làm tăng thêm sự k*ch th*ch.

Diệp Gia Nguyên hơi ngừng thở, tựa vào môi nàng, ánh mắt càng thêm thâm tình: "Vừa rồi không phải nói không..."

Không đợi cô nói hết, Phó Triều Doanh đã dùng nụ hôn chặn lại môi cô, mang theo vài phần cấp thiết và không cho phép từ chối. Mong muốn được đền bù thỏa đáng. Trái tim nàng như trống rỗng, nhưng ngay lập tức lại được lấp đầy bởi sự mềm mại ấm áp.

Phó Triều Doanh không kìm được phát ra vài tiếng nức nở vụn vặt. Vẻ mặt Diệp Gia Nguyên vốn đã mang theo ý cười nhạt, vì sự đáp lại của nàng mà nhuốm thêm vài phần sắc thái.

Phó Triều Doanh vừa chuyên chú cảm nhận, thì chợt thấy hụt hẫng, lập tức thấy bàn tay nàng đưa tới cởi bỏ thêm những gông xiềng.

Một tay lúc nào cũng bất tiện. Phó Triều Doanh tự mình đưa tay lên cởi, nhưng khi mở đến cúc áo thứ hai thì dừng lại: "Chị..."

Giọng Phó Triều Doanh mềm mại, mang theo một tia khó nhịn. Rồi nàng nhẹ nhàng cắn lên vành tai Diệp Gia Nguyên, hơi thở ấm áp phả vào cổ cô.

Diệp Gia Nguyên không lên tiếng, chỉ vô thức hôn lên xương quai xanh nàng.

Khoảnh khắc cô hôn lên, hô hấp Phó Triều Doanh cũng từ từ trở nên nóng rực, gấp gáp.

Ngón tay Phó Triều Doanh theo bản năng luồn vào tóc cô, lúc thì nhẹ nhàng v**t v*, lúc lại siết mạnh một cái —

"ui."

Phó Triều Doanh nghe thấy tiếng kêu đau của cô sợ hết hồn, vội vàng rút tay ra: "Xin lỗi, làm đau tóc chị à?"

Diệp Gia Nguyên lắc đầu.

Phó Triều Doanh khó khăn lên tiếng: "Chị đừng động đậy..."

Diệp Gia Nguyên cười khẽ: "Ừm."

Đầu óc Phó Triều Doanh vừa mới bớt căng thẳng, thì bất ngờ, kèm theo sự thay đổi trọng tâm, Diệp Gia Nguyên đổi tay ôm nàngg.

Phó Triều Doanh ôm chặt vai cô, chỉ lát sau lại bị cô ngậm lấy.

Cũng coi như là theo một ý nghĩa nào đó, vết hôn đều dính đầy.

Phó Triều Doanh nghiêng đầu nhẹ nhàng hôn bên tai cô, hơi thở như hoa lan: "Chị ơi, chị..."

Diệp Gia Nguyên ngước mắt nhìn nàng, thấy nàng nhẹ nhàng l**m môi trên mình, ánh mắt lưu chuyển: "Chị thả em xuống đi..."

Phó Triều Doanh vừa nói vừa nhẹ nhàng kẹp vào eo cô, rồi cô liền thả nàng xuống.

Diệp Gia Nguyên xoay người lại hôn nàng, lập tức mới hiểu được nàng muốn xuống làm gì.

Phó Triều Doanh vừa mới vén thứ gì đó lên, chạm vào một bên, thì nghe thấy tiếng nói ồn ào truyền đến từ trên lầu.

Phó Triều Doanh giật mình, rồi ngay lập tức bị Diệp Gia Nguyên ôm chặt vào lòng — vừa vặn che đi phần cổ áo nàng chưa kịp chỉnh lại.

Tim Phó Triều Doanh đập thình thịch, chờ đại não phản ứng lại, khóe mắt lặng lẽ cong lên, nhẹ nhàng nhéo một cái.

Hô hấp Diệp Gia Nguyên khó tránh khỏi hơi ngừng lại, ánh mắt cảnh cáo nàng.

Phó Triều Doanh yên tâm nép trong lòng cô, chỉ dùng âm thanh hai người có thể nghe được hỏi: "Chị sao thế."

Một người phụ nữ vừa xuống lầu, nhìn thấy hai người đứng ở cầu thang, không khỏi sững sờ một chút, lập tức bối rối dời ánh mắt đi.

Phó Triều Doanh nhìn chằm chằm người xa lạ kia, trong mắt thoáng qua hai phần tinh nghịch. Tay nàng vẫn không dừng lại, quả thực hướng về cô học tập, nhẹ nhàng rồi mạnh hơn.

Dù là Diệp Gia Nguyên trầm ổn và khắc chế đến mấy, trong tình huống như vậy cũng không kìm được khẽ run lên, hô hấp có chút dồn dập.

Cánh cửa hành lang đóng lại, nơi này lần thứ hai khôi phục yên tĩnh.

Phó Triều Doanh đưa tay ra sau nàng, không đầy hai giây, lại nghe thấy một tiếng kim loại bung ra.

Diệp Gia Nguyên bất đắc dĩ, kh* c*n v*nh t** nàng làm trừng phạt: "Vui vẻ không?"

Phó Triều Doanh cười nhẹ: "Ai bảo chị..."

Lời còn chưa nói hết liền bị cảm giác tê dại cắt ngang, bởi vì phần nhạy cảm đã bị người tấn công.

Diệp Gia Nguyên ghé sát tai nàng thổi nhẹ, x** n*n nơi ẩm ướt đó: "Đã như vậy rồi..."

Phó Triều Doanh mím môi, nhẹ giọng nói: "Không cần."

Diệp Gia Nguyên đương nhiên sẽ không đi đến bước đó, chỉ v**t v* một chút rồi dừng lại.

Phó Triều Doanh bị cô ôm vào lòng, theo một tràng tiếng lách cách, khóa kim loại lần thứ hai được cài lên.

Phó Triều Doanh thở dài một tiếng, cũng cài khóa áo mình lại.

Chỉ còn lại phần cổ áo, Phó Triều Doanh hơi cúi đầu, liền nhìn thấy toàn bộ vết tích. Nàng lập tức ngước mắt, kéo nhẹ ống tay áo cô: "Chị làm giúp em với."

Giọng điệu mang theo hai phần ngượng ngùng — Phó Triều Doanh thật sự có chút ngượng.

Diệp Gia Nguyên mắt nhìn thẳng, ra vẻ đạo mạo, thong thả giúp nàng cài lại.

Phó Triều Doanh như vô ý mở lời: "Dì Sở còn nói muốn chị cũng học hỏi một chút đây."

Phó Triều Doanh nói xong lại thở dài: "Dì rõ ràng không biết chị là sinh viên xuất sắc đấy."

Diệp Gia Nguyên bất đắc dĩ bật cười, nhẹ nhàng nâng cằm nàng, hôn nhẹ lên môi nàng: "Em không thích sao."

Sau đó cô lập tức vùi đầu vào vai nàng, hít một hơi thật sâu, ngửi mùi hương hoa hồng thoang thoảng trên người nàng.

Phó Triều Doanh hơi nghẹn lại một lúc, biết mình nói không lại cô. Lập tức đẩy nhẹ vai cô, xoay người muốn đi, nhưng phát hiện chân run, suýt chút nữa ngã, lập tức bị một bàn tay mạnh mẽ và ấm áp đỡ lấy.

Phó Triều Doanh nhẹ nhàng chọc vào cánh taycôg: "Đi phòng vệ sinh."

Diệp Gia Nguyên khẽ "ừ" một tiếng, dẫn nàng đổi hướng đi.

Phó Triều Doanh từ phòng vệ sinh đi ra, gọi điện thoại cho chị họ, xác nhận nơi đang đứng của hai người, rồi đi trước để hội hợp.

Sở Dật Vân thấy nàng đến, cười khẽ: "Tiểu Doanh chạy đến rồi à? Không cần vội thế đâu."

Bị tìm đúng cái cớ để lấp l**m, Phó Triều Doanh khó mà phủ nhận, chỉ cười nói: "Xem triển lãm nhất thời quên mất thời gian ạ."

Lập tức không chút biến sắc đánh trống lảng: "Cái váy này của chị đẹp thật đấy!"

Phó Triều Doanh bắt đầu thao thao bất tuyệt khen ngợi chi tiết nhỏ, khiến Phó Triều Hoa rất vui.

Phó Triều Hoa lúc này liền muốn mua, nhưng lại bị dì Sở giành trước.

Phó Triều Hoa bất đắc dĩ: "Dì ơi, dì cứ để con tự mua một lần đi mà."

Sở Dật Vân vung tay: "Cứ coi như dì tặng quà tốt nghiệp cho con đi."

Phó Triều Doanh vừa cười nhẹ phụ họa, lại nghe thấy chuông điện thoại di động của dì Sở vang lên —

"Này, Tiểu Nguyên à?"

Phó Triều Doanh tự động thu ánh mắt lại, lẳng lặng nghe cuộc đối thoại của họ.

Diệp Gia Nguyên quả thật là người rất cẩn thận — diễn trò làm cho trọn bộ, gọi điện thoại đến hỏi mọi người đang ở đâu.

Không đầy mấy phút, Diệp Gia Nguyên xuất hiện tại cửa hàng.

Sở Dật Vân thở dài: "Tiểu Nguyên thường xuyên tăng ca à? Gọi điện thoại công việc mà lâu thế?"

Phó Triều Hoa cười khẽ: "Dì ơi, có khi chị Gia Nguyên đang gọi điện thoại tám với bạn gái đấy."

Phó Triều Doanh cũng hùa theo cười, nhưng vô tình bắt gặp ánh mắt Diệp Gia Nguyên, rồi lại tách ra ngay.

Tâm tình không tên có chút hư nhược.

Diệp Gia Nguyên chỉ khẽ gật đầu, nhận lấy túi xách trên tay hai người, không lộ dấu vết chuyển chủ đề: "Đi dạo xong chưa."

Sở Dật Vân gật đầu, lại nhìn về phía Phó Triều Doanh: "Tiểu Doanh chưa mua gì cả, có muốn đi dạo nữa không?"

Phó Triều Doanh ngoan ngoãn cười cười: "Trong nhà có nhiều quần áo túi xách rồi, tạm thời không cần mua nữa ạ."

Sở Dật Vân không kiên trì nữa, chỉ nói: "Khi về Nam Nghiễn, dì lại dẫn con đi mua sắm."

Phó Triều Doanh gật đầu, rồi sau đó mới ý thức được chuyến đi Cảng Thành của mình dường như sắp kết thúc.

Nhà nàng ở Nam Nghiễn.

Phó Triều Doanh không để lộ dấu vết ngắm nhìn bóng lưng Diệp Gia Nguyên, chợt thất thần.

Mọi người về đến nhà, tự nhiên là không còn hoạt động nào nữa.

Phó Triều Doanh về phòng ngủ chuẩn bị tắm rửa, nhưng lại thấy tin nhắn mới trên điện thoại: 【 Ngày mai chị phải đi Quảng Đông công tác. 】

Diệp Gia Nguyên ngày mai phải đi công tác, tối nay mới nói cho nàng biết.

Phó Triều Doanh mím môi, nhắn lại hỏi: 【 Mấy giờ bay. 】

【 11 giờ. 】

Phó Triều Doanh có hẹn với người ta vào sáng mai, tự nhiên là không tiễn cô được.

Nhắn tin xong liền vào phòng tắm rửa.

Nước nóng từ trên xuống dưới, gội rửa khắp cơ thể nàng.

Phó Triều Doanh lúc này mới chắc chắn cơ thể sẽ nhớ nhung, chưa chia xa đã bắt đầu nhớ nhung rồi.

Nàng ở Nam Nghiễn, lúc Diệp Gia Nguyên ở nơi khác, cũng không từng nhớ cô như thế này.

Phó Triều Doanh nghĩ, có lẽ là việc cùng nhau đắm chìm trong khoái lạc nào đó đã làm sâu sắc thêm sự gắn bó tình cảm của hai người.

Dù sao cũng đã làm chuyện thân mật nhất rồi.

Phó Triều Doanh mím môi, thực hiện từng bước tắm rửa, gội đầu, lau khô tóc, thoa sữa dưỡng thể, rồi quấn khăn tắm bước ra khỏi phòng tắm, thì chợt thấy Diệp Gia Nguyên đang ngồi bên cửa sổ.

Nhìn cô đã mặc áo ngủ ngắn tay, Phó Triều Doanh hơi kinh ngạc: "Chị sao lại đến đây?"

Diệp Gia Nguyên khẽ gật đầu, ánh mắt quang minh chính đại lướt qua mái tóc còn hơi ẩm ướt của nàng, cùng với những giọt nước lăn qua xương quai xanh và mảng lớn da thịt trắng như tuyết không bị khăn tắm che khuất.

Phó Triều Doanh cầm máy sấy đang định cắm điện, nhưng chợt bị cô ôm lấy từ phía sau: "Chị giúp em sấy."

Tim Phó Triều Doanh run lên, đưa máy sấy cho cô, hôn lên mặt cô một cái: "Vậy thì khổ cho chị rồi."

Diệp Gia Nguyên kéo ghế lại, Phó Triều Doanh trợn mắt: "Em ngồi mà."

Lời còn chưa dứt, đã thấy Diệp Gia Nguyên ngồi xuống trước, rồi nhìn nàng nhẹ nhàng vỗ vỗ đùi mình.

Ý tứ rất rõ ràng.

Cô quả nhiên yêu thích tư thế này.

Phó Triều Doanh ngoan ngoãn ngồi vào đùi cô, nhưng chợt thấy cô cúi đầu, rồi sau đó hơi thở nóng ẩm lướt qua cổ nàng.

"Thơm quá." Diệp Gia Nguyên khẽ ngửi một cái.

Tay trái Phó Triều Doanh mềm mại như không xương khoác lên vai cô, tay phải khẽ vuốt xương quai xanh cô, ghé sát tai cô thì thầm: "Chị cũng rất thơm mà."

Thấy Diệp Gia Nguyên nghiêng đầu qua định hôn, Phó Triều Doanh né về phía sau một chút, nhẹ nhàng chạm vào vai cô: "Sấy tóc đi ạ."

Diệp Gia Nguyên bật chế độ sấy nóng, thong thả giúp nàng sấy tóc.

Những ngón tay ấm áp trên da đầu Phó Triều Doanh như có như không di chuyển, còn như vô tình khẽ vuốt qua vành tai nàng. Yết hầu Phó Triều Doanh khẽ nhúc nhích, nghiêng đầu vô tình lướt qua đôi môi mỏng của cô, rồi lập tức thu ánh mắt lại, hít sâu hai cái.

Vẻ mặt Diệp Gia Nguyên chăm chú, như thể thật sự đang rất nghiêm túc sấy tóc cho nàng.

Phó Triều Doanh ngoan ngoãn tựa vào vai cô, nâng tay vòng lấy eo cô, nhưng khó có thể tự tin len lỏi vào một bên áo ngủ.

Diệp Gia Nguyên đè lại bàn tay hư hỏng của nàng, như cười như không: "Sấy tóc trước đã."

"Được rồi." Phó Triều Doanh ngoan ngoãn thu tay lại, thì đột nhiên nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động vang lên.

Diệp Gia Nguyên dường như không nghe thấy, tiếp tục sấy tóc cho nàng.

Tiếng chuông kia ngắt quãng, nhưng chưa kịp 5 giây, lại lần nữa vang lên.

Phó Triều Doanh khó tránh khỏi ngước mắt nhìn sang: "Chị không nghe điện thoại à?"

Diệp Gia Nguyên lắc đầu: "Chắc không có chuyện gì quan trọng đâu."

Phó Triều Doanh thu lại ánh mắt, yên tâm nép vào lòng cô tận hưởng hơi nóng.

Đợi đến khi tóc hoàn toàn khô, tiếng chuông kia vẫn còn vang lên.

Phó Triều Doanh nhẹ giọng nói: "Chị hay là nghe máy đi."

Diệp Gia Nguyên đi tới bên cửa sổ, chạm mấy lần vào màn hình: "Không có chuyện gì."

Phó Triều Doanh lại thấy nghi hoặc, những người biết số điện thoại cá nhân của cô không nhiều, tại sao lại gọi nhiều lần như vậy mà cô không nghe?

Diệp Gia Nguyên bật chế độ im lặng, đặt điện thoại xuống, đi thẳng đến bên giường: "Ngủ thôi?"

Phó Triều Doanh trợn mắt, lập tức xoay người: "Em đi thay áo ngủ đã."

Chưa đi được hai bước, lại bị Diệp Gia Nguyên ôm vào lòng: "Thay hay không cũng như nhau thôi."

Phó Triều Doanh mím môi: "Không giống nhau!"

Diệp Gia Nguyên cười khẽ: "Hả?"

Phó Triều Doanh nghiêng đầu đi, nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô, hơi thở như hoa lan: "Chị có muốn kiểm nghiệm thành quả học tập của em không..."

Diệp Gia Nguyên bất đắc dĩ buông nàng ra.

Không đầy mấy phút, Phó Triều Doanh mặc áo ngủ kín mít đi ra. Nàng đi thẳng đến trước mặt Diệp Gia Nguyên, nhẹ nhàng đẩy cô một cái.

Diệp Gia Nguyên thuận thế ngả người ra sau, liền thấy cô gái đang lấn tới.

Phó Triều Doanh hôn lên môi cô, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* sau gáy cô, rồi chuyển đến xương quai xanh nhẹ nhàng x** n*n.

Sau đó mới từ từ mở khóa áo.

Rất thong thả, nhưng lại đầy quyến rũ.

Khóe môi Diệp Gia Nguyên cong lên một nụ cười khó nhận ra, nhàn nhạt một câu: "Năng lực học tập không tồi."

Phó Triều Doanh mím môi nhìn nàng: "Chị thích kiểu nào ạ."

Diệp Gia Nguyên ngước mắt nhìn thẳng vào mắt cô, nhàn nhạt nói một câu: "Theo em là được."

Phó Triều Doanh cười khẽ: "Chị lúc nào cũng vẻ nhẹ nhàng bình thản như mây gió..."

Lập tức cúi người hôn lên cô, lúc nhẹ nhàng lúc nặng nề m*t, lại dùng đầu lưỡi như có như không xoay vòng.

Nhận ra có điểm khác biệt, Phó Triều Doanh ngước mắt nhìn cô, chỉ thấy trong mắt cô còn có ánh mực chưa kịp che giấu.

Phó Triều Doanh cười khẽ: "Chị lúc như thế này thật đẹp."

Nhưng vẫn chưa đủ đẹp.

Tay trái Phó Triều Doanh đột nhiên nhéo mạnh một cái, chợt nghe thấy một tiếng th* d*c như có như không.

Phó Triều Doanh hai tay đặt lên, nghiêng người hôn lên môi cô: "Chị thích không..."

"Ừm..." Âm tiết vốn dĩ đơn độc lại bị cô kéo dài ra một chút.

Khóe môi Phó Triều Doanh không khỏi cong sâu hơn, lập tức buông môi cô, chậm rãi đi xuống dưới. Hôn lên xương quai xanh cô, đầu lưỡi nhẹ nhàng l**m, lại dùng răng khẽ cọ xát, rồi sau đó là m*t mạnh một cái.

Một điểm ở trên và hai điểm ở dưới đồng thời phát lực.

Phó Triều Doanh lại nghe thấy âm điệu nũng nịu tràn ra từ cổ họng Diệp Gia Nguyên, nghĩ rằng đã gần đủ rồi, vừa định chuyển xuống dưới hơn, lại nghe thấy một tràng tiếng gõ cửa.

Hành động của Phó Triều Doanh cứng đờ, nàng hắng giọng một cái, lớn tiếng hỏi: "Ai đấy ạ?"

"Tiểu Doanh, là chị."

Là giọng Phó Triều Hoa, rất nhỏ.

"Là chị em." Phó Triều Doanh nhìn Diệp Gia Nguyên trước mắt mím môi, xoay người xuống giường.

Diệp Gia Nguyên thong thả chỉnh sửa quần áo, thuần thục trốn vào phòng vệ sinh.

Phó Triều Doanh nhìn hành động thành thạo của cô, trong lòng thoáng hụt hẫng, chờ hơi thở bình ổn lại mới tắt đèn mở cửa.

"Chị? Em vừa sắp ngủ rồi." Phó Triều Doanh tự nhiên ngáp một cái.

Phó Triều Hoa có chút ngượng ngùng: "Muốn vào nói chuyện với em một lát, được không?"

Phó Triều Hoa rất ít khi tìm nàng tâm sự, lại càng ít khi biểu lộ tâm trạng, Phó Triều Doanh rất khó từ chối.

Phó Triều Doanh đoán được chị họ muốn trò chuyện về chủ đề gì, nàng cười nhẹ: "Vậy mình sang phòng chị nhé? Phòng em hơi bừa bộn một chút."

Phó Triều Hoa nhìn thấy bên trong tối đen, cũng không quá để ý, chỉ gật đầu.

Phó Triều Doanh cùng chị họ đi sang phòng chị ấy, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Phó Triều Hoa tự nhiên là muốn nói chuyện về tình cảm — tiến độ tốt nghiệp thuận lợi, thư mời làm việc cũng đã nhận được, đương nhiên không có gì phải phiền muộn.

Nỗi phiền muộn duy nhất chính là chuyện tình cảm, vấn đề tình cảm với Đổng Mộ Vũ.

Phó Triều Hoa đưa cho cô một chai Coca: "Chuyện của chị với Mộ Vũ, em nhìn ra rồi đúng không?"

Phó Triều Doanh không nhịn được cười khẽ: "Chị ơi, rõ quá rồi còn gì."

"Với lại, lần chị em mình pha rượu uống, lúc chị hơi say có nói một chút."

"Tổng hợp lại thì câu chuyện của hai người hẳn là: chị ấy thầm mến chị hồi đại học, nhưng lúc đó chị không cảm nhận được, hay nói đúng hơn là không nhận ra tình cảm của mình dành cho chị ấy."

"Kết quả là sau này chị lại bắt đầu thầm mến chị ấy?"

Phó Triều Hoa hơi sững sờ, rồi cười: "Sao em biết nhiều thế!"

Phó Triều Doanh lắc đầu cười khẽ: "Lúc đó chị rất đau lòng, còn nói không chừng có cơ hội nối lại duyên xưa."

"Em thấy duyên phận của hai người bây giờ chẳng phải là được nối lại rồi sao?"

Ánh mắt Phó Triều Hoa hơi ngượng ngùng, má cũng ửng hồng.

"Chị rất thích cô ấy, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ thích một người đến như thế."

Phó Triều Doanh nhớ lại chuyện gì đó, trêu chọc: "Em nhớ hồi năm hai chị thích một cô chị, còn nói chị là "tỷ khống" (thích người lớn tuổi hơn), không phải chị gái thì không yêu..."

Phó Triều Hoa nhớ lại chuyện cũ đáng xấu hổ: "Đâu có, lúc đó mới biết yêu thôi, trước đây chỉ là sùng bái người ta."

Phó Triều Doanh cười không kìm được: "Thời niên thiếu vẫn là yêu người nhỏ tuổi hơn đúng không?"

Phó Triều Hoa nghĩ đến điều gì đó, khẽ gật đầu.

Phó Triều Doanh tò mò: "Vậy hai người tiến triển đến bước nào rồi?"

Phó Triều Hoa có chút ngượng nghịu, một lát sau mới mở lời: "Bọn chị hẹn nhau cùng về Nam Đại xem phim rồi."

. . . Chị họ vẫn còn trong giai đoạn yêu đương trong sáng, còn nàng và Diệp Gia Nguyên đã lên "cao tốc" (ý chỉ mối quan hệ đã thân mật về thể xác).

Phó Triều Doanh chợt cảm thấy hơi chột dạ: "Cái đó... vậy hai người cũng sắp rồi."

Mắt Phó Triều Hoa sáng lên: "Thật không? Chị không chắc lắm."

Phó Triều Doanh gật đầu lia lịa: "Nếu chị ấy không có ý gì với chị, sẽ không đồng ý lời mời của chị đâu."

Phó Triều Hoa lại kéo nàng kể rất nhiều chi tiết nhỏ, thậm chí lấy cả lịch sử trò chuyện ra nhờ nàng phân tích giúp.

Phó Triều Doanh bỗng bật cười, cảm thấy chị họ vẫn như một sinh viên mới biết yêu. Chưa trải sự đời, tâm tư đơn thuần, có lẽ đây chính là cái lợi khi ở lâu trong tháp ngà.

Phó Triều Doanh nghiêm túc phân tích các loại khả năng với chị ấy, càng nói càng hăng say, càng lúc càng hứng thú, đến khi hoàn hồn lại thì đã hai giờ sáng.

Phó Triều Doanh chợt nhớ đến Diệp Gia Nguyên, vội vàng ngáp mấy cái, đứng dậy nói: "Em về phòng ngủ đây chị, lần sau mình nói tiếp nhé."

Khi nàng trở về phòng ngủ bật đèn, trên giường đã không còn một bóng người.

Phó Triều Doanh mím môi, cầm điện thoại lên mới thấy tin nhắn Diệp Gia Nguyên gửi cho nàng: 【 Chị về phòng ngủ của mình rồi, ngủ ngon. 】

Tin nhắn được gửi lúc 0 giờ.

Nàng đã để Diệp Gia Nguyên đợi đến 0 giờ...

Phó Triều Doanh đầy lòng hổ thẹn, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào màn hình: 【 Em xin lỗi TT chị ngủ ngon —— 】

Trả lời xong, Phó Triều Doanh lại trằn trọc không ngủ được.

Diệp Gia Nguyên ngày mai đi công tác, còn nàng và chị họ ngày mốt phải rời Cảng Thành.

Nàng và Diệp Gia Nguyên lại sắp phải bắt đầu yêu xa rồi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Phó Triều Doanh khi ra khỏi phòng đi thẳng đến ghế sofa phòng khách, cầm chén trà lên rót, thì nghe thấy Diệp Gia Nguyên ho nhẹ một tiếng.

Phó Triều Doanh nghi hoặc: "Chị Gia Nguyên sao thế ạ?"

Ánh mắt Diệp Gia Nguyên lướt qua chén trà trên tay nàng: "Đây là chén của chị."

Phó Triều Doanh nhất thời cứng đờ, lại nghe thấy phía sau truyền đến tiếng cười sang sảng của dì Sở, kèm theo câu nói: "Đều là chị em, không sao đâu."

Sở Dật Vân lại nghĩ đến điều gì, ngồi vào bên cạnh Diệp Gia Nguyên: "Sao, bạn gái con để ý à?"

Diệp Gia Nguyên không chút biến sắc nhìn Phó Triều Doanh một cái, nhàn nhạt nói một câu: "Không ngại."

Sở Dật Vân vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Vậy thế này không được rồi nha, bạn gái con sao lại có thể không chút nào để ý! Có phải không thích con không!"

Phó Triều Doanh khóe mắt hơi cong lên, lắng nghe cuộc đối thoại của hai người, chỉ cảm thấy thú vị.

Diệp Gia Nguyên bất đắc dĩ, đưa một chiếc chén trà mới đến trước mặt Phó Triều Doanh: "Vậy rốt cuộc cô ấy có nên để ý hay không."

Sở Dật Vân tự biết logic của mình không nhất quán, vỗ đùi một cái: "Coi như dì chưa hỏi."

Phó Triều Hoa từ phòng ngủ đi ra, ngáp một cái: "Chào buổi sáng ạ."

Sở Dật Vân sắp xếp mọi người dùng bữa sáng, lại dặn dò Diệp Gia Nguyên ăn nhiều một chút: "Lát nữa mang theo một ít lên máy bay ăn."

"Chị Gia Nguyên phải đi công tác ạ?" Phó Triều Hoa kinh ngạc nói.

Diệp Gia Nguyên khẽ gật đầu: "Bên đó quỹ từ thiện xảy ra chút vấn đề, cần chị đứng ra xử lý."

Phó Triều Doanh ngay lập tức ngước mắt, hỏi: "Vậy vấn đề có lớn không ạ?"

Diệp Gia Nguyên ngước mắt nhìn thẳng vào mắt nàng, lắc đầu: "Vấn đề nhỏ."

Sở Dật Vân cười giải thích: "Đừng làm Tiểu Doanh sợ, chỉ là bên cơ quan chính quyền bên kia muốn làm việc theo thông lệ thôi."

Khóe môi Phó Triều Doanh nở nụ cười: "Vậy thì tốt ạ."

Dùng bữa sáng xong, Phó Triều Doanh nói muốn ra ngoài, lại bị dì Sở kéo lại: "Dì và Tiểu Hoa cũng ra ngoài đây, hôm qua đã hẹn với Tiểu Vũ rồi."

Phó Triều Doanh vâng lời, ánh mắt lại hướng về phía Diệp Gia Nguyên đang ngồi trên ghế dài.

Phó Triều Doanh đi đến bên cạnh sofa: "Chị Gia Nguyên mấy giờ xuất phát ạ?"

Diệp Gia Nguyên ngước mắt nhìn cô: "Cùng lúc với các em."

Phó Triều Doanh cùng cô bốn mắt nhìn nhau, va vào đôi mắt sâu thẳm của cô , muốn nhìn thấy sự không muốn rời xa trong mắt cô .

Một lúc lâu sau, Phó Triều Doanh từ bỏ, lại bị cô xoa nhẹ mu bàn tay.

Phó Triều Doanh giật mình, lại nghe cô thấp giọng nói: "Không ai nhìn thấy đâu."

Dì Sở không biết đã lên lầu từ lúc nào, Phó Triều Hoa vẫn còn đang trang điểm.

Phó Triều Doanh ngay lập tức yên tâm, nhẹ nhàng móc lấy ngón út của cô, đứng dậy đi về phía ban công.

Diệp Gia Nguyên cụp mắt nhìn ngón tay nàng, ý cười treo ở đuôi lông mày, bị nàng kéo đến chỗ sâu của ban công.

Phó Triều Doanh vừa định xoay người ôm cô , lại bị cô kéo sang một bên.

Phó Triều Doanh hơi sững sờ, mới phát hiện nơi này có một cánh cửa ẩn.

Nàng bị Diệp Gia Nguyên dẫn vào phòng: "Cánh cửa này tiện lợi ghê nha."

Diệp Gia Nguyên cười nhẹ: "Tiện lợi cái gì."

Phó Triều Doanh ngồi xuống đùi cô, ôm lấy cổ cô, bình tĩnh nhìn vào mắt cô trêu chọc, hơi thở như hoa lan phả vào môi cô: "Tiện lợi... lén lút ấy mà."

Đầu ngón tay Diệp Gia Nguyên chợt run lên, lại bị cô nắm lấy, rồi theo cô di chuyển từ tốn.

Đây là lần đầu tiên Phó Triều Doanh chủ động trêu chọc, ngay lúc hai người sắp phải tạm biệt nhau.

Diệp Gia Nguyên ôm cô gái đang chậm rãi di chuyển, tay cô chạm vào một chỗ nào đó, không kìm được khẽ lướt qua một cái, lập tức nghe thấy tiếng nàng khẽ th* d*c.

"Chị phải nhanh lên một chút nhé." Phó Triều Doanh hôn nhẹ lên cô, giọng nói mang theo sự quyến luyến và không muốn rời xa.