Cả phòng ấm áp, Phó Triều Doanh không khỏi nhẹ nuốt nước bọt, đầu lưỡi cảm giác hơi mặn, ý cười nơi khóe mắt không che giấu được.
Trong lúc giật mình, trên da đầu có thêm chút cảm giác tê dại như có như không, là Diệp Gia Nguyên đang khẽ vuốt tóc nàng.
Phó Triều Doanh không tự chủ được dùng răng nhẹ nhàng ma sát, nghe thấy cô khó mà nhận ra, phát ra một tiếng rên nhẹ.
Như là thuốc k*ch th*ch vậy, nghe hơi thở Diệp Gia Nguyên dường như càng gấp gáp, Phó Triều Doanh cười khẽ buông cô ra.
Theo bản năng cụp mắt, nhìn thấy y phục cô thấm ướt một mảng. Phó Triều Doanh khẽ nuốt nước bọt, chợt ngước mắt lên cùng cô bốn mắt nhìn nhau.
Thì thấy ánh mắt nhất quán trầm tĩnh sâu thẳm của cô nhuộm màu mực, đậm hơn bất kỳ lần nào trước đây. Phó Triều Doanh hơi kinh hãi, rồi sau đó nhẹ nhón chân lên đón nhận môi cô.
Diệp Gia Nguyên khó có thể kiềm chế ôm lấy nàng hôn sâu.
Phó Triều Doanh học theo cách cô đối với mình như vậy mà xoay quanh trên người cô, nhẹ nhàng v**t v*, vô tình lướt qua da thịt cô, mang theo mấy trận điện lưu như có như không.
Cảm giác quá mức mềm mại, hô hấp Phó Triều Doanh càng gấp gáp, đầu ngón tay cũng càng dùng sức. Cuối cùng nắm chặt lấy gì đó, nhẹ nhàng chậm rãi nhào nặn.
Vô cớ dùng sức, Phó Triều Doanh mơ màng nghe thấy cô một tiếng rên nhẹ "Ừm..." khó mà nhận ra.
Rất rõ ràng.
Tim Phó Triều Doanh càng tăng tốc, tách môi khỏi cô trong lúc khó thở, ôm ngang cô lên.
Diệp Gia Nguyên cách mặt đất trong khoảnh khắc, chợt bật cười: "Bé cưng sức lực lớn thế."
Phó Triều Doanh nhìn nụ cười của Diệp Gia Nguyên mà lòng xao xuyến, cảm thấy cô trong vòng tay mình càng lúc càng đáng yêu, nhất là cái cách cô cười rất tình tứ khi vòng tay ôm lấy cổ nàng.
Diệp Gia Nguyên đối với nàng, như cá gặp nước.
Phó Triều Doanh luôn bị Diệp Gia Nguyên cuốn hút một cách tự nhiên. Chỉ cần cô khẽ khoanh tay, mỉm cười, hay thậm chí gọi một tiếng "Tiểu Doanh" hay "Bé cưng" thôi, là Phó Triều Doanh đã cam lòng làm theo mọi điều rồi.
Đi từng bước một lên lầu hai, màu mực trong ánh mắt Diệp Gia Nguyên càng đậm.
Phó Triều Doanh đặt cô xuống bên giường, từ tủ đầu giường lấy ra món đồ chơi nhỏ cùng cồn, mang vào phòng vệ sinh khử trùng.
Phó Triều Doanh đang cẩn thận lau tay, thì đột nhiên bị cô vòng tay ôm từ phía sau. Cảm giác mềm mại kia càng lúc càng rõ ràng, khẽ cọ vào lưng nàng.
Tim Phó Triều Doanh đập mạnh, rồi lại bị vòng tay cô giữ chặt, hơi nóng phả vào tai, nghe thấy cô nói: "Bé cưng làm gì mà cẩn thận thế."
Ho khan hai tiếng, Phó Triều Doanh lại không thể che giấu đi sự khàn khàn trong giọng nói của mình.
"Là lần đầu tiên của chị, đương nhiên phải cẩn thận ứng phó rồi."
Bên tai truyền đến một tiếng cười nhẹ, cảm giác ngứa ngáy nơi sâu thẳm trong lòng Phó Triều Doanh càng dâng trào. Lấy khăn giấy lau khô tay cùng món đồ chơi trong khoảnh khắc, Phó Triều Doanh xoay người hôn lên xương quai xanh cô.
Diệp Gia Nguyên không tự chủ được ngẩng đầu lên tiện cho nàng hôn, hơi thở càng gấp gáp.
Tiếng th* d*c ngày càng nặng bên tai rơi vào trái tim Phó Triều Doanh, hôn một đường đến bên cửa sổ, nhẹ nhàng đặt cô trên đệm mềm.
Phó Triều Doanh ngước mắt trông thấy đuôi mắt cô nổi lên chút màu đỏ, không khỏi khẽ hôn bờ môi cô, đầu lưỡi quấn quýt, nhiệt độ càng kéo lên.
Lưng nổi lên chút mồ hôi, Phó Triều Doanh đưa tay đi tìm, s* s**ng lung tung, nghe thấy cô vài tiếng rên khẽ.
"Bé cưng..."
Phó Triều Doanh thỏa mãn chạm đến kh*** c*m đang tràn ra, nhiều hơn bất cứ lần nào trước đây. Thậm chí còn thấm ướt ra cả lớp quần áo mỏng manh.
Phó Triều Doanh hơi chần chừ, hít một hơi rồi nói: "Chị ơi, mình đừng vội vàng nhé?"
"Ừm."
Nghe thấy giọng Diệp Gia Nguyên khàn rõ hơn, Phó Triều Doanh khẽ kéo quần cô xuống, để lộ làn da trắng nõn và vùng kín.
Nàng nhẹ nhàng gạt đi những sợi lông tơ, rồi sau đó mới dùng ngón tay khẽ v**t v* phần đó, nhẹ nhàng như có như không.
Nhìn "đôi môi" mỏng kia khẽ mở khép, còn lóng lánh chút giọt nước, Phó Triều Doanh cúi đầu hôn, đầu lưỡi nhẹ nhàng quấy động, nghe được âm thanh không thuộc về cô từ cổ họng thoát ra, cùng với tiếng nước róc rách ở gần bên.
Trong lòng dâng trào, Phó Triều Doanh nhẹ nhàng l**m giọt nước, rồi nuốt xuống. Nàng bất chợt bật cười: "Em biết rồi nhé, chị ơi tại sao lại thích hôn em như vậy."
Vốn dĩ giọt nước không có vị gì, thậm chí còn có thể hơi mặn, nhưng khi chạm vào đầu lưỡi lại tự nhiên thấy ngọt.
Lý trí trong đầu Diệp Gia Nguyên sắp biến mất hoàn toàn, lúc này không cách nào trả lời, chỉ có thể khẽ "ừm" một tiếng. Chỉ một âm tiết ngắn ngủi, nhưng mang theo ngữ điệu uyển chuyển, dư âm còn vang vọng bên tai.
Phó Triều Doanh khẽ cười một cái, lập tức dùng lưỡi dò vào bên trong nơi sâu kín của cô. Cảm giác nóng ướt ở đầu ngón tay, nơi đó bị sự ấm áp bao phủ, khiến lòng người rạo rực.
Một lúc lâu sau, Phó Triều Doanh cuối cùng nghe thấy bên tai một tiếng r*n r* rất khẽ không tự chủ, đầu ngón tay bị giữ chặt cuối cùng được nới lỏng ra chút, rồi sau đó lần thứ hai bị bao phủ.
"Haa... ưm..."
Cảm nhận Diệp Gia Nguyên không ngừng co giật, run rẩy, Phó Triều Doanh lần thứ hai hôn lên cô, nhận lấy sau đó nhẹ nhàng ngậm vào trong miệng.
Hôn khẽ, an ủi, Phó Triều Doanh rời xuống, cuối cùng đến xương quai xanh cô, những nụ hôn ôn nhu trêu chọc tựa như lông vũ, rồi lại chuyển đến bờ môi cô, nuốt lấy, ngăn chặn tiếng th* d*c nhẹ nhàng của cô.
Trán Diệp Gia Nguyên nổi lên chút mồ hôi, Phó Triều Doanh đưa tay nhẹ nhàng lau đi cho cô, lập tức ngậm đầu lưỡi cô thật sâu m*t vào, lại ghé sát môi cô nhẹ giọng hỏi: "Chị ơi thích chứ."
Lời còn chưa dứt, Phó Triều Doanh đã chìm vào ánh mắt mê ly của cô. Đây là lần đầu tiên Phó Triều Doanh thấy ánh mắt lý trí tan rã của chị gái.
Trong lúc khoái ý tột cùng, dù là Diệp Gia Nguyên luôn trầm tĩnh tự tin cũng không cách nào duy trì lý trí.
Phó Triều Doanh cười khẽ một tiếng, ngón tay chống đỡ bờ môi cô nhẹ nhàng v**t v*, lại hỏi: "Chị ơi bây giờ có muốn thử một chút cái kia không?"
Diệp Gia Nguyên vừa vặn hít một hơi, chỉ đưa tay khẽ vuốt gáy nàng, rồi sau đó nhẹ gật đầu.
Phó Triều Doanh nhìn mồ hôi lần thứ hai hiện ra trên trán cô, cười khẽ, lấy món đồ chơi đã khử trung sạch sẽ, điều chỉnh ở mức thấp nhất.
Tiếng rung ong ong đột nhiên vang lên, Phó Triều Doanh đặt ở n** m*n c*m nhất của cô.
kh*** c*m càng sâu, Phó Triều Doanh lại nhịn không được mà hôn đến. Hai bên cùng lúc, Diệp Gia Nguyên rất nhanh lần thứ hai không ngừng run rẩy.
"Không cần..." Trong giọng nói khàn khàn trầm tĩnh của Diệp Gia Nguyên mang theo chút cầu xin.
Phó Triều Doanh hơi sững sờ, đồng thời rời đi, ngước mắt đối diện ánh mắt lý trí mất hết của cô. Đôi mắt kia trong cơn mông lung lại có chứa một loại khát vọng nào đó, Phó Triều Doanh chợt bật cười.
Nghĩ đến muốn cự tuyệt lại còn mong muốn, Phó Triều Doanh lần thứ hai hôn lên. Lại đổi thành đầu ngón tay dò vào.
Không bao lâu, Diệp Gia Nguyên liền lần thứ hai buông vũ khí đầu hàng: "Đã đến... Bé cưng dừng lại..."
Phó Triều Doanh đồng thời lấy ra, lại hôn xuống, rồi lại tiến lên hôn vào môi cô, đem chất lỏng ngọt ngào đưa vào trong miệng chính cô.
Rồi sau đó mới hôn đến cằm cô, lòng bàn tay ở sau lưng cô nhẹ nhàng v**t v*.
Nhưng sự run rẩy của Diệp Gia Nguyên không ngừng lại, Phó Triều Doanh nói nhỏ bên tai cô: "Chị ơi, chị ơi nhiều nước thật."
Một câu nói khiến người ta xấu hổ, Diệp Gia Nguyên ngoảnh mặt đi không nhìn nàng. Trong tầm mắt Phó Triều Doanh thoáng thấy vành tai đỏ bừng của cô, nàng há mồm ngậm lấy, lần thứ hai khiến nó căng lên.
Phó Triều Doanh nhẹ nhàng m*t vành tai cô, nhỏ giọng làm nũng: "Chị ơi khen em đi..."
Diệp Gia Nguyên im lặng không nói, Phó Triều Doanh lại tiến đến trước môi cô, đưa tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại, "Chị ơi khen em đi mà... Rõ ràng rất thích..."
Diệp Gia Nguyên chuyển mắt nhìn về phía nàng, đưa tay khẽ vuốt tóc nàng: "Bé cưng khả năng học tập rất tốt."
Phó Triều Doanh hài lòng cong mặt mày, cười nói: "Nhưng mà hôm nay chỉ dùng một ngón... Lần sau chị ơi thử xem hai ngón có được không?"
Một ngón cũng đã có thể đạt đến...
Ánh mắt Diệp Gia Nguyên mơ màng, lại ngoảnh mặt đi, khẽ "ừ" một tiếng.
Phó Triều Doanh khẽ hôn bờ môi cô, cười khẽ: "Em bây giờ rất có thể hiểu được chị rồi..."
Trong lúc kh*** c*m tột cùng, lý trí mất hết, chỉ muốn khiến đối phương nhanh chóng đạt đến đỉnh. Thậm chí sau khi đến rồi còn có dư vị, không cách nào buông tay ngay lập tức.
Diệp Gia Nguyên khàn giọng hỏi nàng: "Em có muốn không."
Phó Triều Doanh khẽ kéo ngón út của cô lên, cười khẽ: "Chị ơi lẽ nào vẫn còn sức lực à?"
Diệp Gia Nguyên vô lực thả tay xuống, nhẹ giọng nói: "Nghỉ một chút là được."
Phó Triều Doanh đưa tay khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô: "Nhưng mà chị ơi như vậy sẽ rất mệt mỏi... Vẫn là nghỉ ngơi thật tốt đi."
Thấy Diệp Gia Nguyên chậm rãi nhắm mắt lại, Phó Triều Doanh nhìn chăm chú vào hàng mi dài lóng lánh giọt nước trên mắt cô.
Phó Triều Doanh nhịn không được đưa tay đi v**t v*, thì thấy cô lại mở mắt ra: "Sao nào?"
Phó Triều Doanh sáp lại gần, hôn khẽ một cái, vị mặn mặn.
Ôm nhau hồi lâu, Phó Triều Doanh cũng đã mơ mơ màng màng sắp ngủ, lại bị cô nhẹ nhàng hôn tỉnh.
"Bé cưng."
Phó Triều Doanh vừa mới mở mắt, liền trực tiếp rơi vào ánh mắt ôn nhu của Diệp Gia Nguyên, tim đập mạnh, tưởng rằng cô muốn... Lại nghe thấy cô ôn hòa một câu: "Vẫn còn một bất ngờ nữa là gì."
Phó Triều Doanh nháy mắt một cái, ý thức hồi phục, lúc này mới nhớ đến trước đây mình đã úp mở một điều.
Nàng ngồi dậy: "Bất ngờ ở dưới lầu."
Thấy Diệp Gia Nguyên cũng ngồi dậy, vô tình lướt qua những dấu hôn trên làn da trắng nõn của cô, Phó Triều Doanh vội vàng tránh ánh mắt đi.
Diệp Gia Nguyên chú ý tới hành động của nàng, nhẹ giọng trêu chọc: "Bé cưng lại thẹn thùng."
Phó Triều Doanh quay đầu lại, hơi đỏ mặt mím môi, nhìn cô ung dung mặc quần áo. Nàng từ phía sau ôm lấy côy đùa giỡn nói: "Chị ơi cõng em đi."
Lời còn chưa dứt, mông Phó Triều Doanh liền bị cô nâng lên, rồi sau đó cả người nhấc bổng lên — quả nhiên bị Diệp Gia Nguyên cõng lên.
Phó Triều Doanh vội vàng vỗ nhẹ vai cô: "Em, em đùa thôi."
Lập tức lại bị cô thả xuống, Phó Triều Doanh chợt thở phào nhẹ nhõm, thì thấy cô quay đầu nhìn về phía nàng, mặt mày thoáng qua mấy phần ý cười: "Chân có chút mềm."
Hai người nhìn nhau cười, Diệp Gia Nguyên đứng tại chỗ chờ nàng, hơi đưa tay lên.
Phó Triều Doanh thì lại từ bên kia mang dép, bước chân nhẹ nhàng đi đến trước mặt cô, nhẹ vỗ nhẹ lên lòng bàn tay cô: "Em rửa tay đã."
Trên ngón tay còn có mùi hương của cô, Phó Triều Doanh gò má hơi nóng, lấy chút nước rửa tay, xoa ngón tay tinh tế, rồi lại bị cô từ phía sau ôm lấy.
Trong mắt Phó Triều Doanh thoáng qua mấy phần giảo hoạt, nàng đưa ngón tay đã rửa qua nước, đưa đến trước mũi cô: "Chị ơi ngửi xem còn mùi không ạ?"
Chỉ thấy Diệp Gia Nguyên quả nhiên nhẹ nhàng ngửi một hồi, đầu ngón tay Phó Triều Doanh trong nháy mắt nổi lên cảm giác mát mẻ, lại bị cô nhanh như chớp ngậm vào trong miệng, nhẹ nhàng m*t vào.
Một cảm giác tê rần lan ra khắp người, Phó Triều Doanh cố nhịn không rụt lại, lại nghe thấy cô cười nhẹ.
"Bé cưng rất ngoan."
Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, Phó Triều Doanh nhân cơ hội thu hồi đầu ngón tay của mình, đỏ mặt lầm bầm: "Chị ơi xấu tính quá."
"Sao lại xấu tính." Diệp Gia Nguyên khẽ thở bên tai cô: "Là hôn ngón tay em xấu sao..."
Diệp Gia Nguyên lại bắt đầu trêu chọc nàng, khôi phục thành cái vẻ bày mưu tính kế kia.
Phó Triều Doanh nhịn không được xoay người lại, nhẹ nhàng m*t một hồi trên xương quai xanh cô.
"Ngứa quá..." Diệp Gia Nguyên hơi co rụt lại, vừa cười vừa nắm lấy vai nàng: "Được rồi, xuống lầu."
Phó Triều Doanh cười khẽ, cùng cô cùng xuống lầu.
Phó Triều Doanh mở túi xách của mình, từ trong lấy ra một quyển vở rất dày.
"Chính là em xem lại cuốn nhật ký của em, đem nội dung viết về chị đều trích ra."
Phó Triều Doanh tiện tay mở ra, lại nghe cô trầm giọng một câu: "Còn có ảnh chụp."
Phó Triều Doanh ngoan ngoãn gật đầu: "Tiện thể xem lại album ảnh."
"Trong hơn hai mươi năm đầu đời của em, chị là sự tồn tại rất quan trọng."
Diệp Gia Nguyên nhịn không được đưa tay nhẹ búng chóp mũi nàng, ôm nàng tại ghế dài ngồi xuống: "Vậy chúng ta cùng nhau xem."
Phó Triều Doanh vòng tay ôm lấy eo cô, nghiêng mặt cùng cô lật xem.
Cũng may mẹ Diệp Gia Nguyên và mẹ Phó Triều Doanh thích chụp ảnh, hai người khi còn bé có không ít ảnh chụp chung.
Tuy rằng đa số ảnh chụp có sự tồn tại của một số người khác, nhật ký của Phó Triều Doanh cũng đều là viết một ít chuyện hàng ngày, phần lớn thời gian là tóm tắt, ví dụ như "Chị Gia Nguyên dẫn đi ăn Pizza Hut, ăn được pizza sầu riêng, thật vui vẻ."
Nhưng Diệp Gia Nguyên vẫn cứ xem rất say sưa, thích thú.
Phó Triều Doanh nép trong lòng cô nhẹ giọng cảm khái: "Nếu như biết chị sau này sẽ trở thành bạn gái của em, biết sớm em đã..."
"Em đã làm cái gì?" Diệp Gia Nguyên cụp mắt nhìn nàng, ánh mắt thêm hai phần hứng thú.
"Em đã... mỗi ngày quấn lấy chị hỏi han." Phó Triều Doanh nhẹ giọng lầm bầm: "Trước đây em thật không dám tìm chị."
Hình tượng mặt lạnh của Diệp Gia Nguyên đã ăn sâu vào lòng người, Phó Triều Doanh khi còn bé có chút sợ cô, bởi vì Diệp Gia Nguyên đối với nàng không tính bình tĩnh.
Diệp Gia Nguyên khẽ vuốt tóc nàng, hôn nhẹ lên chóp mũi cô: "Xin lỗi, đã để lại cho em bóng ma tâm lý?"
Phó Triều Doanh lắc đầu một cái: "Em tin chắc chị là người tốt từ lúc còn rất nhỏ rồi."
Diệp Gia Nguyên khẽ gật đầu, mặt mày nhẹ cong.
Phó Triều Doanh vô thức ngáp một cái, khẽ vuốt cánh tay cô: "Chị ơi, buồn ngủ quá."
"Được, ngủ." Diệp Gia Nguyên khép lại vở, ung dung ôm lấy nàng.
Phó Triều Doanh theo bản năng vòng lấy eo cô, cựa quậy trong lòng cô nhắm mắt lại, nhưng tại lúc ý thức tan rã bỗng nhiên tỉnh táo: "Em vẫn chưa tắm mà!"
Diệp Gia Nguyên cụp mắt nhìn nàng, nhàn nhạt một câu: "Chị ôm em đi tắm."
Phó Triều Doanh nhìn chằm chằm mắt cô, khóe môi hơi cong: "Em tự mình đi."
Diệp Gia Nguyên sâu sắc nhìn nàng một chút: "Được."
Phó Triều Doanh nhanh chóng tắm qua loa, nhưng tại lúc mở cửa phòng tắm trong nháy mắt bị cô ôm ngang lên.
Phó Triều Doanh sợ hết hồn, nhẹ thúc vào vai cô cười khẽ: "Chị ơi... em buồn ngủ!"
Vừa dứt lời, nàng liền bị Diệp Gia Nguyên đặt xuống giường, cơ thể trong nháy mắt rơi vào sự ấm áp mềm mại.
Diệp Gia Nguyên nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, nhẹ giọng nói: "Bé cưng ngủ ngon."
Ngữ khí ôn nhu đến cực điểm. Phó Triều Doanh chậm rãi nhắm mắt lại, rồi sau đó mơ mơ màng màng bị cô ôm vào lòng, lập tức ngủ say.
Ác mộng không còn đến nữa, giấc ngủ này của Phó Triều Doanh vô cùng an ổn.
Sáng sớm hôm sau khi tỉnh lại, phát hiện Diệp Gia Nguyên vừa vặn đang nhìn chăm chú nàng, ánh mắt kia nhu tình vạn loại, ánh sáng nhu hòa b*n r* bốn phía.
Phó Triều Doanh hơi cong khóe môi, áp sát cô cười khẽ: "Chị ơi sao sáng sớm đã nhìn em rồi."
"Em đáng yêu." Diệp Gia Nguyên đưa tay khẽ vuốt mặt nàng, nhẹ giọng nói.
Phó Triều Doanh vòng tay ôm chặt eo cô hơn, cọ xát ở hõm vai cô: "Không muốn xuống giường."
"Vậy... chúng ta làm một chút chuyện thú vị nhé?"
Phó Triều Doanh trong nháy mắt tỉnh táo, nhẹ chọc vào eo cô: "Tốt nha, vậy thì thử hai ngón tay đi."
Lời còn chưa dứt, trời đất quay cuồng, nụ hôn Diệp Gia Nguyên rơi xuống, lập tức là giọng nói trầm một câu: "Đến lượt chị."
Có lẽ đêm qua quá mức ôn nhu, nụ hôn hôm nay của Diệp Gia Nguyên có chút khiến Phó Triều Doanh không chống đỡ nổi.
Sự nhiệt tình chưa từng có bao phủ tới, Phó Triều Doanh khó tự kiềm chế khẽ rên, đưa chân lên nhẹ nhàng cọ xát cô.
Hít hơi, khàn giọng hỏi cô: "Chị ơi có muốn thử một chút cái tư thế lần trước không?"
Chỉ nghe Diệp Gia Nguyên khẽ "ừm" một tiếng, nàng chợt cảm thấy mát lạnh.
Xong xuôi, cả hai ôm lấy nhau để điều hòa lại hơi thở và nhịp tim, rồi cùng nhau vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ.
Hai người vẫn giữ thói quen tắm bồn cùng nhau.
Trong bồn tắm lớn, Phó Triều Doanh được Diệp Gia Nguyên ôm trọn, nhìn bọt nước tung tóe, nàng khẽ r*n r* nhưng rồi lại lặng đi vì sự dịu dàng.
Khi mọi chuyện kết thúc, Phó Triều Doanh lại thấy cơn buồn ngủ kéo đến, nàng nhẹ nhàng chọc vào vai cô: "Em muốn ngủ tiếp một chút nữa."
"Được." Diệp Gia Nguyên lau khô người cho nàng, khoác khăn tắm, rồi bế nàng đặt lên giường. Sau đó, cô nhẹ giọng dặn dò: "Sáng nay chị có một sự kiện cần tham gia, em nhớ dậy xuống nhà ăn sáng nhé."
Phó Triều Doanh tỉnh táo mở mắt ra, ôm cổ cô không buông: "Chị ơi không được đi."
Trong giọng nói vô tình lộ ra chút quyến luyến cùng yếu ớt.
Ánh mắt Diệp Gia Nguyên lưu chuyển, ở bên tai nàng nhẹ giọng dỗ: "Về đến chị sẽ mua cho em đồ ăn ngon."
"Mua đồ ăn ngon gì cho em?"
"Cái tiệm bánh bao xá xíu em thích ăn nhất đấy."
Phó Triều Doanh nhõng nhẽo một lúc rồi mới buông cô ra, nhưng vẫn níu nhẹ vạt áo: "Chiều nay em cũng phải lên Bảo tàng Nghệ thuật ở Cảng Thành làm việc."
Nghe giọng nàng có vẻ hơi buồn, Diệp Gia Nguyên mỉm cười: "Vậy lát nữa chị sẽ đi đón em tan làm."
"Vâng." Phó Triều Doanh gật đầu nhẹ, nhìn cô quay người thay đồ xong, nàng mới từ từ nhắm mắt lại. Cô cúi xuống hôn lên trán nàng: "Chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng," Phó Triều Doanh khẽ đáp.
Sau giấc ngủ bù lấy lại sức, Phó Triều Doanh uể oải tỉnh dậy, xuống nhà ăn sáng. Vừa đi ngang qua góc phòng ăn thì gặp dì giúp việc.
Dì cười hiền: "Buổi trưa cô Triều Doanh muốn ăn gì?"
Phó Triều Doanh cười nhẹ với dì giúp việc: "Lát nữa cháu tự xuống dưới mua cái bánh mì ăn là được, dì đừng nấu nướng gì thêm nhé."
Lúc đó cũng đã hơn mười giờ rưỡi, ăn gộp bữa sáng và bữa trưa luôn. Nàng tính mua tạm cái bánh mì lót bụng, rồi tối ăn cơm sau.
Dì giúp việc không nài ép, chỉ mỉm cười để nàng ăn sáng.
Phó Triều Doanh ăn hết một tô mì vằn thắn, rồi còn thêm một chút bánh mì nướng với trứng chiên mới thấy no bụng.
Xem ra từ tối qua đến giờ, nàng đã tốn không ít sức lực.
Khóe môi Phó Triều Doanh khẽ cong lên, nàng đi ra ban công, chầm chậm xoay người, nhìn khoảng sân thượng trống trải bỗng nảy ra một ý tưởng.
Nàng quay vào, lên lầu thay quần áo rồi đi ra ngoài.
Trên đường đi đến tiệm bán hoa đi ngang qua một cửa hàng thú cưng, Phó Triều Doanh nhịn không được đi đến nhìn, nhìn thấy rất nhiều mèo con chó con đáng yêu.
Trong lúc giật mình nhớ tới câu nói Diệp Gia Nguyên nói với nàng ở Nam Đại, Phó Triều Doanh trong lúc giật mình chợt có suy nghĩ.
Nàng lại không đi vào trong, đi vào một tiệm bán hoa gần đó, chọn chút cây xanh và hoa cỏ, nhờ chủ quán giúp đỡ đưa đến nhà.
Ở nhà xếp đặt xong, Phó Triều Doanh mới đi xe đi tới bảo tàng mỹ thuật, hầu như đến cùng lúc với nhân viên.
Trong đội ngũ có người làm công việc triển lãm chuyên nghiệp, Phó Triều Doanh cũng không đưa ra nhiều ý kiến, chỉ đi cùng mọi người cùng nhau hoàn thành. Thỉnh thoảng có gì cần tối ưu hóa, Phó Triều Doanh mới mở lời.
Bận rộn đến 3 giờ rưỡi chiều, Phó Triều Doanh đột nhiên nhận được điện thoại của Diệp Gia Nguyên —
"Tiểu Doanh, chị đặt trà chiều cho em và mọi người rồi."
Phó Triều Doanh cười nhẹ hỏi: "Chị ơi sao biết em đói thế."
"Đoán là em ăn gộp bữa sáng và bữa trưa thôi."
"Mở camera giám sát em à!" Phó Triều Doanh nói đùa, lại nghe cô nghi hoặc hỏi: "Hả? Nhà không có camera giám sát mà."
Nghe cô nghiêm túc giải thích, Phó Triều Doanh bật cười khúc khích: "Em nói đùa thôi."
Diệp Gia Nguyên cũng cười một tiếng: "Chị có lẽ đúng là người lớn tuổi rồi."
Cúp điện thoại, trà chiều vừa vặn được mang đến.
Phó Triều Doanh gọi mọi người cùng đến chia, thì thấy giữa các loại trà sữa và bánh ngọt, có một hộp bánh bao xá xíu hoàn toàn không hợp.
Là tiệm bánh nàng thích nhất.
Tim Phó Triều Doanh khẽ rung lên, nàng lấy bánh ra chụp một tấm hình gửi cho Diệp Gia Nguyên: 【 Thích lắm !!!】
Bên kia hồi âm rất lâu sau, Phó Triều Doanh cầm găng tay lấy một cái bánh cho vào miệng ăn.
Ăn uống xong, Phó Triều Doanh mới nhận được câu trả lời của cô: 【 Thích cái gì ?】
Phó Triều Doanh: 【 Thích bánh bao xá xíu [ Hoa hồng ] 】
Diệp Gia Nguyên hầu như trả lời ngay lập tức: 【 Không thích chị... 】
Phó Triều Doanh trích dẫn tin nhắn trên của mình, rồi sau đó nhẹ nhàng gõ: 【 Nhưng lại càng yêu chị hơn [ Trái tim ] 】
Chưa đến hai giây, giao diện trò chuyện bật ra một biểu tượng cảm xúc hôn môi, Phó Triều Doanh hơi sững sờ.
Trợ lý Lý Băng Chi đối diện nàng cười khẽ: "Cô Phó sao lại ngẩn người vậy."
Phó Triều Doanh nhẹ nhàng vẫy tay với cô ấy, cho cô ấy xem biểu tượng cảm xúc hôn môi Diệp Gia Nguyên vừa gửi.
"Khụ khụ... Diệp tổng tán tỉnh giỏi thật." Lý Băng Chi cười không ngừng: "Không hổ là bá tổng, lại trúng tim đen rồi."
Bởi vì đó là một biểu tượng cảm xúc hôn môi kiểu bích đông (đứng dựa tường).
Phó Triều Doanh mặt mày cong cong, cất điện thoại, cười khẽ buôn chuyện: "Thế còn Tiểu Lan thì sao rồi?"
Tiểu Lan là nhân viên phòng pháp chế lần trước cùng đi công tác ở Cảng Thành, cũng là đối tượng Lý Băng Chi đang tìm hiểu.
Lý Băng Chi bán bí mật: "Cô Phó đoán xem?"
Phó Triều Doanh lắc đầu, nhìn về phía cách đó không xa, nhẹ giọng nói: "Chị đoán hai người vẫn còn đang cưa cẩm nhau."
Lý Băng Chi nhìn theo ánh mắt nàng, nở nụ cười ngọt ngào với đối phương.
Đối phương ngại ngùng quay mặt đi.
Lý Băng Chi thu ánh mắt lại, cười nói: "Cô ấy hơi nhút nhát."
Phó Triều Doanh hiểu rõ: "Cố lên cố lên, thắng lợi ở ngay phía trước rồi."
Bận rộn thêm hai giờ, Phó Triều Doanh nhận được điện thoại của Diệp Gia Nguyên, nói cô đã đến bãi đậu xe của bảo tàng mỹ thuật.
Phó Triều Doanh nhìn xuống tiến độ công việc, nói với Lý Băng Chi một tiếng: "Chị về trước nhé, có vấn đề gì thì gọi điện thoại cho chị."
"Em hiểu rồi, cô Phó yên tâm đi thôi." Lý Băng Chi cười khẽ.
Khóe môi Phó Triều Doanh khẽ nhếch, cầm lấy túi xách chuẩn bị đi tới bãi đậu xe.
Nhưng tại cửa bảo tàng mỹ thuật nàng liền nhìn thấy bóng dáng Diệp Gia Nguyên, tim Phó Triều Doanh run lên, theo bản năng chạy nhanh về phía cô.
Nàng nhẹ nhàng va vào lòng cô, được cô nắm tay.
"Về nhà thôi." Diệp Gia Nguyên ôn nhu nói một câu.
Khóe môi Phó Triều Doanh tăng lên, chờ ngồi vào trong xe xong, nhẹ giọng hỏi cô: "Chị ơi có muốn nếm thử trà sữa hôm nay có mùi vị gì không?"
Diệp Gia Nguyên theo bản năng liếc nhìn, không thấy trà sữa trong tay nàng, lại không để lại dấu vết lướt qua bờ môi nàng —
"Muốn nếm thử."
Phó Triều Doanh nhẹ nhàng tiến đến gần cô, trong lúc hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau cười khẽ: "Vậy chị ơi mua thêm một ly đi."
Mùi hương trước mũi đột nhiên biến mất, Diệp Gia Nguyên hơi run run, rồi sau đó đưa tay nhẹ xoa đầu nàng: "Còn nói chị xấu, em mới là người xấu nhất."
Phó Triều Doanh cười khúc khích, mặt mày càng cong.
Diệp Gia Nguyên lái xe rất vững vàng.
Phó Triều Doanh đưa tay chuẩn bị bật nhạc, nhưng trên màn hình nhìn thấy một cuộc gọi hiện lên, lập tức chuông reo lên.
Là dì Cả gọi cho Diệp Gia Nguyên.
"Nghe không?"
Nghe thấy Diệp Gia Nguyên khẽ "ừm" một tiếng, Phó Triều Doanh đưa tay nghe máy.
"Tiểu Nguyên à, con đang ở Cảng Thành phải không?"
Phó Triều Doanh nghe được câu này của dì, lông mày giật một cái, nghe thấy Diệp Gia Nguyên nói: "Vâng."
"Dì với mẹ con tới chơi, còn mười phút nữa là đến nhà."
Phó Triều Doanh đoán là Sở Dật Vân vẫn chưa nguôi giận, mới để Phó An Quân gọi điện thoại cho Diệp Gia Nguyên.
Diệp Gia Nguyên khẽ "ừm" một tiếng: "Lát nữa gặp."
Tim Phó Triều Doanh không tự chủ được đập nhanh hơn: "Hai người sao lại đến rồi?"
"Nói là tới chơi." Diệp Gia Nguyên nhàn nhạt một câu.
Phó Triều Doanh lại khẽ lắc đầu, cảm giác sự việc không đơn giản như vậy. Thời gian hai nàng dự kiến đến là mười lăm phút sau. Sở Dật Vân và Phó An Quân khẳng định đến trước.
Trong đầu Phó Triều Doanh trong nháy mắt lóe lên một ý nghĩ, nàng buột miệng thốt lên: "Không xong rồi, quần áo và vali của em còn ở phòng ngủ chị kia!"