"Tiểu Doanh, chuyện của hai đứa không có nói với Dĩ An chứ?"
Âm thanh Sở Dật Vân xuyên thấu qua ống nghe, vẫn ôn hòa như cũ, nhưng giờ khắc này lại như hóa thành băng đao, thẳng tắp đâm thẳng vào trái tim Phó Triều Doanh.
Giọng nói này ngày xưa từng vô số lần khiến Phó Triều Doanh mềm lòng, hiện nay lại như một con dao cùn, đang mơ hồ làm tổn thương người nàng yêu nhất.
Cổ họng Phó Triều Doanh nghẹn lại, cái gì cũng không nói ra được, trực tiếp cúp điện thoại.
Đầu ngón tay khẽ run, rồi sau đó đối diện với ánh mắt Diệp Gia Nguyên, Phó Triều Doanh tự dưng cảm thấy viền mắt cay xót, lại nghe thấy cô ôn nhu nói một câu: "Không sao, đừng để trong lòng."
Phó Triều Doanh cắn cắn môi, nhẹ nhàng lắc đầu: "Em nghe tên Diệp Dĩ An đã sớm không có cảm giác gì, chỉ là dì Sở... thực sự là quá đáng."
Nghĩ đến cuộc thảo luận về sinh nhật vừa nãy, Phó Triều Doanh không nhịn được hỏi: "Chị không muốn tổ chức sinh nhật, là vì dì ấy sao?"
Mi mắt Diệp Gia Nguyên hơi rủ xuống, sau một hồi trầm mặc lâu dài, cô đưa mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Dưới ánh đèn chiếu rọi, những giọt mưa tí tách chậm rãi trượt xuống theo tấm kính, như những tiếng thở dài liên tiếp không tiếng động.
Cô tránh né câu hỏi, Diệp Gia Nguyên nhẹ giọng một câu: "Trời mưa rồi."
Phó Triều Doanh nhìn theo cô nhìn về phía ngoài cửa sổ, nhưng không khỏi đưa mắt lần thứ hai chuyển đến trên người cô.
Giọng Diệp Gia Nguyên rất nhẹ: "Chị không nhớ rõ là sinh nhật tuổi nào của mình, mẹ nói công việc quá bận, không rảnh chúc mừng chị."
"Nhưng hai tuần sau là sinh nhật Diệp Dĩ An, mẹ đặt trước bánh kem hai ngày, còn từ chối một hội nghị quan trọng, bất chấp mưa gió chạy về nhà, chỉ vì tổ chức sinh nhật cho nó."
"Lấy danh nghĩa bù sinh nhật cho chị, nhưng lại chất vấn chị tại sao chưa chuẩn bị quà sinh nhật cho em gái."
Khóe môi Diệp Gia Nguyên nhếch lên nụ cười tự giễu, trong mắt loé lên một tia cô đơn khó phát hiện: "Mẹ nói, 'Con sao lại lạnh lùng như thế, nó là em gái ruột của con mà!'"
"Nhưng rõ ràng là mẹ mới là người nói ra lời lẽ lạnh lẽo nhất."
Diệp Gia Nguyên chậm rãi nhắm mắt lại, cánh cửa ký ức mở ra, trong đầu chỉ thoáng hiện ra dáng vẻ Sở Dật Vân vừa mắng cô trong thư phòng.
Một luồng chua xót mãnh liệt xông lên đầu, Phó Triều Doanh đột nhiên ôm chặt cô, âm thanh mang theo nghẹn ngào: "Dì ấy quá đáng, căn bản không xứng làm mẹ chị."
Cảm nhận được cơ thể run rẩy của nàng, Diệp Gia Nguyên nhẹ nhàng cười cười, đưa tay sờ tóc nàng: "Vốn dĩ chị đã sớm bỏ qua, nhưng hôm nay em đến đón chị, đột nhiên cảm thấy... có chút tủi thân."
"Chị đã rất nhiều năm không còn cảm nhận được tâm trạng này."
Đại khái là bị tổn thương quá nhiều lần, đã mất cảm giác.
Nghe giọng Diệp Gia Nguyên nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn nữa, đầy vẻ tan vỡ, Phó Triều Doanh chợt cảm thấy trái tim đau đớn, nắm chặt cánh tay ôm cô, nước mắt lại đột nhiên rơi xuống, nhưng tiếp theo một cái chớp mắt liền bị đầu ngón tay ôn hòa của cô lau đi.
Diệp Gia Nguyên ôn nhu giúp nàng lau nước mắt, trong mắt tràn đầy ý cười ôn nhu: "Được rồi, đừng khóc, chị còn không cảm thấy khổ sở mà."
Nước mắt Phó Triều Doanh không ngừng được, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, nghẹn ngào không nói nên lời.
Rất lâu sau, nàng mới nức nở hỏi: "Vậy em làm bánh kem cho chị được không? Chỉ thuộc về một mình chị thôi."
"Sau này em cùng chị trải qua mỗi một ngày sinh nhật, coi như là ngày kỷ niệm của chúng ta..."
Mặt mày Diệp Gia Nguyên giãn ra, nhẹ nhàng hôn gò má nàng, lại cọ chóp mũi nàng, nhẹ giọng nói: "Được thôi, muốn ăn bánh kem do bé ngoan của chị tự tay làm."
Nước mắt Phó Triều Doanh vừa rơi ra lại bị cô hôn đi, tựa sát vào lòng Diệp Gia Nguyên, âm thanh rầu rĩ: "Sao chị lại bị nói là lạnh lùng chứ."
"Chị làm nhiều dự án từ thiện như vậy, quyên góp nhiều tiền như vậy, các cơ quan ban ngành ở Nam Nghiễn, thậm chí cả các phòng triển lãm nghệ thuật, hiệp hội nghệ thuật không liên quan gì đến công ty chị, chị đều quyên tiền."
"Chị vì sự phát triển của quê hương đã cống hiến lớn như vậy..."
"Còn có những cô bé ở Quảng Đông, các em ấy không thể đi học, không đủ cơm ăn, không đủ áo mặc ấm, chị đã giúp đỡ nhiều người như vậy..."
Phó Triều Doanh cảm thấy trái tim từng cơn đau đớn, chóp mũi cay xót đến lợi hại, nghẹn ngào nói tiếp: "Chị rõ ràng là người tốt nhất, dì ấy dựa vào cái gì nói chị lạnh lùng chứ..."
"Chỉ vì chị là chị gái, cho nên nghiễm nhiên phải chăm sóc em gái sao? Nhưng em gái chị cũng không phải chị sinh ra, dựa vào cái gì chị phải chăm sóc cô ấy chứ?"
Phó Triều Doanh trong lòng cô nhẹ cọ, giọng nghẹn ngào nói tiếp: "Chị đã làm được đủ tốt rồi, vừa làm chị gái lại làm mẹ, nhưng dì Sở đây... dì ấy chỉ lo sinh không lo dưỡng, cho nên Diệp Dĩ An mới biến thành như bây giờ."
"Dì ấy đổ trách nhiệm cũng quá vô lý."
Phó Triều Doanh từ nhỏ cùng Diệp Dĩ An cùng đi học, hầu như chưa từng thấy Sở Dật Vân đến họp phụ huynh một lần nào.
Khi đó, Diệp Gia Nguyên bản thân còn là một học sinh cấp hai, liền phải xin nghỉ đi họp phụ huynh cho em gái. Mà Sở Dật Vân đây, lấy cớ công việc bận rộn, trên thực tế chuyện công ty đều do người chuyên nghiệp quản lý, dì ấy chỉ cần rảnh rỗi liền ra ngoài du lịch, nửa tháng không ở nhà là chuyện bình thường.
Nghĩ tới những điều này, Phó Triều Doanh càng ngày càng cảm thấy tức giận: "Em ngày mai mới không cần cùng dì ấy gặp mặt, trước tiên không cần để ý đến dì ấy."
Lập tức đưa tay gửi tin nhắn cho Sở Dật Vân: 【 Dì à, khoảng thời gian này con có chút bận, hẹn dì một thời gian nữa gặp lại nhé. 】
Diệp Gia Nguyên bị dáng vẻ trẻ con của nàng chọc cười, cẩn thận từng li từng tí nâng mặt nàng lên, khẽ hôn chóp mũi nàng nhẹ giọng nói: "Em thật đáng yêu."
"Hả?" Phó Triều Doanh hơi sửng sốt, chỉ thấy trong mắt Diệp Gia Nguyên lấp đầy những ngôi sao tên là nhu tình.
"Dáng vẻ em bất bình thay chị, rất đáng yêu."
"Càng yêu em." Diệp Gia Nguyên trên trán nàng nhẹ nhàng ấn xuống một cái hôn.
Phó Triều Doanh nháy mắt một cái, lần thứ hai ôm chặt eo cô nép vào lòng cô.
Một ý đồ xấu đột nhiên nảy ra, Phó Triều Doanh ngẩng đầu lên, nín khóc mỉm cười: "Nếu như em nói cho Diệp Dĩ An, bạn gái mới của em là chị, dì Sở có thể tức giận đến giậm chân không?"
Diệp Gia Nguyên đưa tay tại chóp mũi nàng nhẹ vuốt nhẹ một cái, lại lắc đầu, cười nói: "Thuận theo tự nhiên."
Với tính cách Diệp Dĩ An, không quá vài ngày cô ta sẽ tự mình phát hiện.
"Vậy chúng ta hãy chờ xem." Phó Triều Doanh hôn khẽ một cái lên môi cô, nhưng lại nghe thấy chuông điện thoại di động vang lên.
Là chị họ Phó Triều Hoa gọi điện thoại tới, nói là cùng Đổng Mộ Vũ phát hiện một quán đồ nướng siêu ngon, muốn mang đến cho các nàng nếm thử.
Phó Triều Doanh nghiêng đầu nhìn về phía Diệp Gia Nguyên, dùng ánh mắt trưng cầu ý kiến cô, chỉ thấy cô khẽ gật đầu.
"Được, vậy tụi em ở phòng khách dưới lầu đợi hai người."
Cúp điện thoại, Phó Triều Doanh nhẹ giọng hỏi cô: "Xuống lầu xem phim chứ?"
"Được."
Phó Triều Doanh nhận được điện thoại chị họ, khó tránh khỏi sẽ nghĩ tới dì Cả, bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Hai người không hổ là bạn thân của nhau..."
Diệp Gia Nguyên cười một tiếng: "Không cần để ý, mẹ chị không dám làm loạn với chị, dì Cả em càng không dám."
Phó Triều Doanh nhẹ nhàng chớp mắt, lý giải nửa câu đầu, nhưng nửa câu sau —
"Dì Cả em? Chị đã làm gì dì ấy sao?"
Trong mắt Diệp Gia Nguyên thoáng qua mấy phần ý tứ sâu xa, hời hợt nói: "Chị gọi điện thoại tới, hiện tại toàn bộ người trong giới đều biết nên làm thế nào."
Phó Triều Doanh không nhịn được cười thành tiếng: "Nữ hoàng ngoại giao đúng là mạnh mẽ."
Diệp Gia Nguyên trong và ngoài nước giao thiệp đều rộng rãi, đặc biệt Hưng Diệp là doanh nghiệp đầu tàu, chỉ cần cô một câu nói, Phó An Quân cũng đừng mong tiếp nhận bất kỳ dự án tương quan nào, cũng không tìm được bất kỳ đối tác hợp tác nào.
"Chẳng bao lâu nữa, dì ấy liền sẽ chủ động đến xin lỗi em." Diệp Gia Nguyên ngữ khí nhẹ như mây gió.
Phó Triều Doanh nhẹ nhàng nắm tay cô.
Không phải ai cũng dám đối đầu với tiền bạc, đặc biệt là người yêu tiền như mạng như Phó An Quân.
Phó Triều Doanh tâm trạng sung sướng chọn một bộ phim tình cảm: "Nghe nói bộ phim này rất ngọt."
"Có ngọt bằng chúng ta không." Diệp Gia Nguyên nghiêng đầu nhìn về phía nàng.
Phó Triều Doanh bình tĩnh nhìn mắt cô, nhịn không được cười khẽ, nhẹ chọc bờ vai cô: "Diệp Gia Nguyên, chị..."
Chưa kịp chọc hai lần, liền bị cô nắm lấy tay, lập tức bị cô ôm eo. Phó Triều Doanh tựa vào trong ngực cô, nghe thấy cô nhẹ giọng nói: "Em gọi tên chị rất hay."
Phó Triều Doanh khóe môi nhếch lên nụ cười sâu, "Vậy chị thích em gọi chị là 'chị ơi', hay là 'Diệp Gia Nguyên'?"
"Hoặc là..." Phó Triều Doanh đại não nhanh chóng vận chuyển, lập tức mở miệng: "Nguyên Bảo?"
Cơ thể Diệp Gia Nguyên hơi cứng đờ, lập tức cúi đầu, dùng ngón tay đè lại môi Phó Triều Doanh: "Không phải cái tên này."
Phó Triều Doanh duỗi ra đầu lưỡi mềm mại nhẹ nhàng l**m láp lòng bàn tay cô, âm thanh mang theo chút dụ dỗ: "Vậy... chị muốn em gọi chị là gì?"
Đầu ngón tay Diệp Gia Nguyên bị nàng ngậm lấy, ánh mắt hơi sâu: "Cái gì cũng được."
Phó Triều Doanh dùng răng nhẹ nhàng ma sát đầu ngón tay cô: "Chị ơi... Diệp Gia Nguyên..."
Một tràng tiếng chuông cửa phá vỡ bầu không khí ám muội này, Diệp Gia Nguyên đột nhiên rút ngón tay của mình ra, lại trong nháy mắt đứng dậy hướng về phía phòng vệ sinh mà đi.
Phó Triều Doanh nhìn d** tai cô hơi ửng đỏ, không nhịn được khẽ cười thành tiếng. Chậm rãi đi tới mở cửa.
Trong khi chờ chị họ và Đổng Mộ Vũ che dù đi vào, Phó Triều Doanh dựa vào cạnh cửa nhìn về phía Diệp Gia Nguyên đang đi tới — vẻ mặt cô vẫn như cũ bình tĩnh, nhưng nơi cổ vẫn cứ lộ ra chút màu hồng.
Phó Triều Doanh mặt mày cong cong, lại nghe thấy Phó Triều Hoa cười khẽ hỏi: "Có chuyện gì vui vậy, vui vẻ thế?"
Phó Triều Doanh tự nhiên quay đầu nhìn lại, cười nói: "Không có gì đâu, chính là sau khi công khai, cảm giác cả người đều thoải mái hơn nhiều."
Phó Triều Hoa sững sờ nhìn nàng, thấy nàng bây giờ với hôm Chủ Nhật như hai người khác nhau, trong lòng từ từ yên tâm.
Đổng Mộ Vũ vui cười hớn hở: "Chúc mừng nha, Diệp tổng cuối cùng cũng không cần giấu nữa ha."
Diệp Gia Nguyên khẽ gật đầu, tự nhiên nhận lấy đồ nướng trong tay các cô ấy: "Cảm ơn."
Bốn người vào cửa, ăn ý không nhắc đến Phó An Quân.
Trong đêm mưa yên tĩnh, cùng nhau ở nhà xem phim ăn đồ nướng uống rượu, nói chuyện trên trời dưới đất... Phó Triều Doanh chợt cảm thấy thích ý.
Phó Triều Hoa lên kế hoạch qua một thời gian ngắn ra ngoài du lịch, hỏi Phó Triều Doanh có rảnh rỗi đi cùng không — Đổng Mộ Vũ và Diệp Gia Nguyên khá bận, tự nhiên không nằm trong phạm vi suy nghĩ.
Phó Triều Doanh nghiêm túc suy tư một chút: "Công ty em gần đây chuẩn bị cùng mấy phòng triển lãm nghệ thuật ở các quốc gia có nhiều người Hoa nói chuyện hợp tác, đến lúc đó chị đi cùng em du lịch toàn cầu nha."
Phó Triều Hoa sáng mắt lên: "Ý kiến này hay!"
Đổng Mộ Vũ lại nhìn Diệp Gia Nguyên cười khẽ: "Diệp tổng có phải cũng sắp nghỉ phép rồi không?"
Diệp Gia Nguyên nghiêng đầu nhìn về phía cô ấy, nhàn nhạt một câu: "Không có."
Đổng Mộ Vũ ý tứ sâu xa nhìn cô một cái, không có truy hỏi thêm.
Phó Triều Doanh thì lại nghiêng đầu nhìn về phía Diệp Gia Nguyên: "Vậy chị khi nào nghỉ phép?"
"Hết bận đợt này, khoảng hai, ba tháng nữa."
Ngoài cửa sổ mưa càng lúc càng lớn, lại trong tiếng cười nói của mọi người lặng lẽ nhỏ đi.
Phó Triều Hoa cùng Đổng Mộ Vũ đứng dậy cáo từ, Phó Triều Doanh cùng Diệp Gia Nguyên cùng nhau đưa các cô ấy ra ngoài cửa.
Phó Triều Doanh nhìn nụ cười Phó Triều Hoa đưa tới trước khi lên xe, nhẹ giọng cảm khái: "Cũng còn tốt chị họ em không giống dì Cả."
"Ừm, em ấy đối với chị cũng như thế." Diệp Gia Nguyên làm như lầm bầm một câu.
Phó Triều Doanh khẽ gật đầu, ánh mắt lại rơi vào luống hoa cách đó không xa: "Nguyên Bảo có muốn cùng em trồng hoa không?"
Nghe được xưng hô mới, Diệp Gia Nguyên hơi run run, lập tức mới phản ứng được: "Không cần gọi cái tên này."
"Có phải không." Phó Triều Doanh nhón chân lên, hôn nhẹ lên môi cô: "Bây giờ thì sao?"
Ánh mắt Diệp Gia Nguyên đặt tại bờ môi nàng, ánh mắt càng thâm thúy, cười nói một câu: "Được thôi."
Phó Triều Doanh vừa định lui lại, liền bị cô giữ lấy gáy, làm sâu sắc nụ hôn này.
Âm thanh quấn quýt bên nhau so với tiếng mưa bên ngoài càng thêm nhiệt liệt, một trận cảm giác tê dại từ đáy lòng lan tràn đến toàn thân, Phó Triều Doanh không nhịn được nhẹ nhàng run rẩy.
Sau một lát, Phó Triều Doanh mới tựa vào trong ngực cô, bình phục hơi thở. Nàng nhìn thấy Diệp Gia Nguyên vừa vặn mặt mày cong cong mà nhìn luống hoa trong sân.
Không đầy hai giây, Phó Triều Doanh nghe thấy cô trầm giọng nói: "Trồng hoa hồng, em thích."
Tim Phó Triều Doanh run rẩy: "Hay lắm."
Hai người đóng cửa vào nhà, nhìn thấy dì Ngô vừa vặn đang dọn dẹp phòng khách.
Cùng đi giúp dì ấy, Phó Triều Doanh cười khẽ mở miệng: "Dì Ngô, con cùng chị Gia Nguyên dự định trồng hoa hồng."
Dì Ngô sáng mắt lên, cười híp mắt đáp ứng: "Vậy mai dì đi mua hạt giống."
Lại chuyển mắt nhìn về phía Diệp Gia Nguyên: "Tiểu Doanh rất thích hoa hồng, Tiểu Nguyên con thật là tinh tế."
Diệp Gia Nguyên mặt mày hơi cong, đưa tay nhẹ vòng lấy eo Phó Triều Doanh: "Em ấy còn thích hoa nhài và hoa bách hợp nữa."
Dì Ngô càng kinh ngạc hơn, nghiêng đầu hỏi Phó Triều Doanh: "Con nói với con bé sao?"
Phó Triều Doanh vẻ mặt lo lắng lắc đầu, nghiêng đầu hỏi cô: "Sao chị biết?"
"Có một năm Quốc tế Phụ nữ 8/3, giáo viên các em giao bài tập cho các em tặng hoa cho phụ nữ trong nhà, các bạn nhỏ khác đều tặng hoa cẩm chướng, chỉ có em tặng hoa nhài và hoa bách hợp."
"Chị may mắn được nhận một bông."
Phó Triều Doanh nhịn không được cười lên, đợi đến khi lên lầu hai mới che ngực, cười trêu ghẹo: "Chị không phải là b**n th** đó chứ! Em còn nhỏ như vậy chị đã..."
Phó Triều Doanh lời còn chưa nói hết, liền bị Diệp Gia Nguyên vỗ nhẹ đầu: "Đơn thuần là trí nhớ tốt thôi."
Phó Triều Doanh vừa muốn mở miệng nói cái gì, lại bị cô chặn ngang ôm lấy: "Nhưng hiện tại chị thật sự muốn biến thành b**n th** đây."
"Không được!!! Ngày mai phải dậy sớm!!!"
Ngày mai là ngày công ty nàng tổ chức team building.
Phó Triều Doanh cười khẽ giãy giụa trong lòng cô, nhưng không làm nên chuyện gì.
"Chị sẽ dậy sớm mà." Diệp Gia Nguyên nhẹ như mây gió một câu.
Phó Triều Doanh bị cô hành hạ đến hai tư thế, đợi đến khi cô chuẩn bị đổi sang tư thế thứ ba, Phó Triều Doanh cuối cùng cũng phản công thành công.
Diệp Gia Nguyên tùy ý nàng thăm dò trên người mình, ngón tay nhẹ nhàng đan xen vào tóc nàng, mang theo ý vị cổ vũ.
"Bé ngoan, ừm... cường độ vừa vặn."
Phó Triều Doanh vốn đã sức cùng lực kiệt trong nháy mắt tinh thần tỉnh táo, đắm chìm trong sự cổ vũ và khích lệ của cô, không biết trời đất là gì.
Không biết mấy giờ mới dừng lại.
Phó Triều Doanh sáng hôm sau bị cô hôn tỉnh, trước mũi đều là mùi thơm bạc hà thanh mát, mơ mơ màng màng mở mắt ra, chỉ thấy Diệp Gia Nguyên đã rửa mặt xong, mặc quần áo chỉnh tề.
"Chị ơi sao lại sớm thế..."
Diệp Gia Nguyên trên môi nàng \ nhẹ nhàng đặt xuống một nụ hôn: "Sâu lười nhỏ, bảy giờ rồi đấy!"
Phó Triều Doanh trong nháy mắt tỉnh táo, liền vội vàng đứng lên xuống giường — các nàng ấy 7 giờ 45 phải tập hợp dưới lầu công ty.
Diệp Gia Nguyên nhìn bóng lưng vội vàng của nàng cười một tiếng: "Em là sếp, không cần quá sốt ruột."
Phó Triều Doanh nhẹ nhàng mím môi: "Không được đâu!!"
"Sếp càng phải lấy mình làm gương, nếu không nhân viên không dễ quản."
Diệp Gia Nguyên tán thành gật gật đầu: "Em nói rất đúng."
Lại đi tới bên cạnh nàng nhẹ nhàng xoa đầu nàng: "Bé ngoan nhà chị rất tuyệt."
Phó Triều Doanh mặt mày mới vừa cong lên, liền nghe thấy cô nói một câu: "Ngoại trừ sáng sớm rất khó rời giường."
Phó Triều Doanh khẽ hừ một tiếng, nhưng không cách nào phản bác, chỉ yên lặng tăng nhanh tốc độ.
Diệp Gia Nguyên ở dưới lầu đóng gói bữa sáng, hôm nay tài xế chở đến, hai người ngồi vào ghế sau ăn điểm tâm.
Tới dưới lầu công ty, rất nhiều nhân viên chưa từng thấy Diệp Gia Nguyên hơi kinh ngạc, xì xào bàn tán: "Đây chính là bạn gái cô Phó sao? Thật là đẹp..."
Phó Triều Doanh ho nhẹ hai tiếng, mới cùng mọi người giới thiệu: "Chào mọi người, đây là bạn gái của tôi Diệp Gia Nguyên, hôm nay đi cùngchúng ta."
"Chào bà chủ!"
Rõ ràng không hề luyện tập qua, nhưng khi các cô ấy chào Diệp Gia Nguyên lại trăm miệng một lời, có vẻ đặc biệt ngầm hiểu.
Diệp Gia Nguyên khẽ gật đầu, hướng về mọi người chào hỏi.
Phó Triều Doanh mặt mày cong cong, nghe thấy trợ lý Lý Băng Chi nhẹ giọng dặn dò: "Cô Phó chúng ta ít nhiều gì cũng coi như là người của công chúng, xin mọi người không cần đăng tải những lời nói liên quan trên mạng, cũng làm phiền mọi người khi chụp ảnh chú ý một chút."
"Đã nhận!" Mọi người lại trăm miệng một lời.
Không đầy hai giây, có đồng nghiệp mở miệng: "Sẽ không nói lung tung đâu, sếp Phó tốt như vậy đi đâu tìm được chứ!"
"Công ty nhà ai lại team building trong giờ làm việc chứ —"
"Đúng vậy mà! Sếp Phó đối xử với chúng ta tốt như thế!"
Phó Triều Doanh hướng về các cô ấy cười yếu ớt: "Được rồi, mọi người lên xe xuất phát nào."
Phó Triều Doanh cùng Diệp Gia Nguyên ngồi vào hàng ghế đầu tiên, không lâu sau liền nhận được tin nhắn WeChat của Lý Băng Chi: 【 Diệp tổng cũng quá hào phóng đi!!! 】
Phó Triều Doanh mở ra ảnh chụp màn hình cô ấy gửi tới, phát hiện Diệp Gia Nguyên vừa gửi cho cô ấy bao lì xì đỏ thẫm.
Phó Triều Doanh tựa vào trên vai Diệp Gia Nguyên, nhịn không được cười khẽ: "Chị ơi chị thêm WeChat Tiểu Băng khi nào vậy?"
"Lần đầu tiên các em đi Cảng Thành công tác đó." Diệp Gia Nguyên nhàn nhạt một câu, đưa tay nhẹ nắm mặt nàng: "Có dự liệu được sau này khả năng phải theo đuổi vợ."
Phó Triều Doanh nhẹ cọ bờ vai cô: "Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay Diệp tổng nhỉ."
Diệp Gia Nguyên không khỏi cười một tiếng: "Vì theo đuổi em nên phải tốn công tốn sức."
Đã đến khu dã ngoại, đồng nghiệp phụ trách bày trí team building cùng hướng dẫn viên bàn bạc.
Vào ban ngày mọi người sẽ chơi trò chơi, câu cá, nướng BBQ, thậm chí còn có KTV ngoài trời.
Đến tối là chiếu phim ngoài trời và tiệc lửa trại, cuối cùng là cùng nhau lên núi ngắm sao.
Phó Triều Doanh cùng Diệp Gia Nguyên cùng nhau nằm trên tấm lót chống ẩm, ngước mắt nhìn những vì sao lúc sáng lúc tối trên trời, trong lúc giật mình cảm thấy hạnh phúc.
"Chờ chị nghỉ phép, chúng ta cùng đi xem cực quang đi." Phó Triều Doanh nhẹ giọng nói.
"Được." Diệp Gia Nguyên nghiêng đầu nhìn nàng, nhìn chằm chằm không chớp mắt.
Phó Triều Doanh chú ý tới ánh mắt cô, xoay đầu lại cùng cô bốn mắt nhìn nhau, lại ăn ý cười một tiếng.
Đến mười giờ tối, mọi người cùng nhau theo hướng dẫn viên xuống núi.
Theo ánh đèn đường sáng sủa, Phó Triều Doanh đột nhiên chú ý tới Lý Băng Chi và Tiểu Lan cách đó không xa phía trước, nhìn các cô ấy cũng vừa vặn tay trong tay, không khỏi cười khẽ.
"Hai cô ấy cũng thành rồi sao?" Diệp Gia Nguyên nhìn ra chút manh mối.
Phó Triều Doanh khẽ "ừm" một tiếng, bắt đầu cùng cô giảng giải câu chuyện của hai người.
Diệp Gia Nguyên nghiêm túc lắng nghe, thỉnh thoảng đưa ra hai câu nghi vấn, cuối cùng nghe thấy cô nhẹ giọng tổng kết: "Duyên phận thật kỳ diệu, chúng ta đều rất may mắn."
Mặt mày Diệp Gia Nguyên không khỏi cong lên, nhẹ giọng nói: "Chúc người hữu tình sẽ thành thân thuộc, chúc tất cả người thầm mến được đền đáp nguyện vọng."
"Chúc tất cả người bị thầm mến đều sẽ quay đầu lại liếc nhìn một cái." Phó Triều Doanh nhẹ giọng lầm bầm, nhưng trong nháy mắt bị cô ôm vào trong ngực.
Mọi người đi tới khu trung tâm để tắm rửa, quay trở lại khu dã ngoại thì, đã gần 12 giờ.
Lều trại vào buổi chiều cũng đã được dựng xong, Phó Triều Doanh cùng Diệp Gia Nguyên cởi giày, chui vào. Hai người nằm trên tấm lót hơi, lẳng lặng đối diện.
Mặc dù lều của các nàng cách những lều khác một khoảng cách, nhưng lúc này mọi người vừa rửa mặt xong, bên ngoài lều vẫn không ngừng truyền đến tiếng bước chân vụn vặt và tiếng trò chuyện trầm thấp.
Diệp Gia Nguyên ngồi dậy, tỉ mỉ kiểm tra khóa kéo lều vải, sau đó từ trong túi đeo lưng lấy ra một cái túi màu xám.
Phó Triều Doanh nhìn lướt qua, liền biết trong tay cô cầm, chính là món đồ chơi mới mua trên mạng kia.
Tim Phó Triều Doanh chợt gia tốc, ánh mắt đặt ở trên ngón tay thon dài của cô, nhìn cô thao tác món đồ chơi màu hồng nhạt, gian nan lên tiếng: "Bên ngoài có người."
Diệp Gia Nguyên cười một tiếng, nhẹ giọng nói: "Chị thử xem chức năng trước đã."
Phó Triều Doanh yên lòng, lập tức nghe thấy từ bên Diệp Gia Nguyên truyền đến một trận tiếng rung "ong ong", trong nháy mắt cảm thấy tai nóng lên.
Phó Triều Doanh vừa muốn nhắm mắt lại, liền bị Diệp Gia Nguyên nắm tay. Ngay sau đó, Phó Triều Doanh cảm nhận được một xúc cảm mềm mại, nhưng cũng rất có lực hút, chạm vào đầu ngón tay của nàng.
"Cảm thụ một chút, cường độ thế nào?"
Cảm giác tê dại từ đầu ngón tay lan truyền đến đáy lòng, Phó Triều Doanh trong nháy mắt mở mắt ra, lại theo bản năng rụt tay về: "Là chức năng hút sao?"
Âm thanh không kìm được mang theo chút run rẩy, Phó Triều Doanh cảm thấy gò má nóng lên, rồi sau đó nghe thấy cô khẽ "ừm" một tiếng.
Không đầy hai giây, Diệp Gia Nguyên liền nằm xuống bên cạnh nàng.
Phó Triều Doanh căng thẳng đến nuốt nhẹ một ngụm khí, thì thấy cô cũng không có động tác gì. Không nhịn được quay đầu lại nhìn cô, lại va thẳng vào ánh mắt thâm thúy của cô.
Diệp Gia Nguyên giống như muốn hút nàng vào trong mắt vậy, tim Phó Triều Doanh bỗng nhiên run lên, trong đầu lại thoáng qua một ý nghĩ —
"Hôm qua đã nói, dùng cho chị trước đi."
Trong mặt mày Diệp Gia Nguyên thoáng qua mấy phần ý cười: "Ừm."
Vật kia bị Diệp Gia Nguyên nhét vào trong tay, Phó Triều Doanh trong lúc giật mình cảm thấy bỏng tay, khó tránh khỏi căng thẳng đến nhẹ nuốt một ngụm khí.
Quan sát hồi lâu, bên ngoài lều cũng không còn xuất hiện tiếng bước chân và tiếng trò chuyện.
Phó Triều Doanh lặng lẽ thò đầu ra, không phát hiện bóng người nào gần đó, trong nháy mắt thở phào nhẹ nhõm.
Khi quay trở lại lại va vào ánh mắt mỉm cười của Diệp Gia Nguyên, Phó Triều Doanh chỉ cảm thấy dáng vẻ cô bây giờ tựa như mang theo vài phần dụ dỗ.
Kéo khóa kéo thật chặt, lại dùng cồn khử trùng cẩn thận ngón tay và món đồ chơi, mới nghiêng người mà nằm lên.
Môi vừa dán lên, cổ Phó Triều Doanh liền bị Diệp Gia Nguyên khóa lại vững vàng. Rồi sau đó là sự vuốt nhẹ như có như không.
Trong tay cầm lấy vật mềm mại, nhẹ nhàng mát xa, Phó Triều Doanh vừa mới chuẩn bị mở chân cô ra, lại bị cô lật ngã sang một bên khác.
Trời đất xoay chuyển, tim Phó Triều Doanh tựa như chậm một nhịp: "Chị ơi..."
Lại nghe cô nhẹ nhàng cười một tiếng, khàn giọng gọi nàng: "Bé ngoan..."
Sự mềm mại bị nắm chặt, Phó Triều Doanh khó tránh khỏi khẽ run lên, cổ họng cũng không tự chủ khẽ rên lên tiếng.
Bị cô đoạt lại thế chủ động, món đồ chơi được đặt vào khoảnh khắc đó, Phó Triều Doanh run rẩy càng thêm lợi hại: "Đây là mức yếu nhất sao?"
"Không phải..." Diệp Gia Nguyên cười một tiếng: "Là mức ba."
"Ừm... muốn mức một." Lời Phó Triều Doanh còn chưa dứt, nghe thấy cô xoa bóp hai lần, nhưng cảm giác tê dại lại càng thêm kịch liệt.
"Ha ừm..." Phó Triều Doanh nhịn không được lên tiếng, lại bị môi cô ngăn chặn: "Bé ngoan, đừng lên tiếng, bên ngoài có người..."
Một loạt tiếng bước chân từ bên ngoài lều đi ngang qua, cơ thể Phó Triều Doanh bỗng nhiên run lên, sự ngứa ngáy nơi nào đó thẳng tới đáy lòng.
Chờ loạt tiếng bước chân kia đi xa, Diệp Gia Nguyên thả môi nàng ra.
Nhưng không đầy hai giây lại hôn lên nơi đó, Phó Triều Doanh nhịn không được nhẹ giọng mở miệng: "Ừm..."
Bên trái là món đồ chơi, bên phải là Diệp Gia Nguyên. Hai loại cảm giác rất tương tự, nhưng lại mang đến trải nghiệm không giống nhau.
Phó Triều Doanh trong đầu không cách nào suy nghĩ cái khác, chỉ đưa tay che miệng mình. Nhưng trong lúc giật mình bị cô chạm vào nơi ẩm ướt, lại không thể ngừng lại âm thanh tràn ra từ trong lòng bàn tay.
Diệp Gia Nguyên nhịn không được cười một tiếng, chỉ nhẹ nhàng mát xa.
Không lâu sau, Phó Triều Doanh đầu hàng, Diệp Gia Nguyên nhìn lòng bàn tay ướt át, xoay người đi từ trong bao lấy ra vật gì đó.
Phó Triều Doanh nhìn món đồ trong lòng bàn tay cô, hơi sững sờ, lập tức nhìn cô mang vào bằng ngón tay run rẩy. Phó Triều Doanh vô lực hừ nhẹ một câu, muốn lên tiếng nhưng giọng khàn đi, nàng lập tức lại im miệng.
Không đầy hai giây, Phó Triều Doanh bị Diệp Gia Nguyên kéo lên ngồi trước người của cô.
Nhiệt độ mềm mại phía sau truyền đến tận đáy lòng, cổ Phó Triều Doanh bị cô hôn lên.
Lập tức bị đẩy ra, Phó Triều Doanh trong lòng cô bỗng nhiên run lên.
Diệp Gia Nguyên cụp mắt nhìn nước trong lòng bàn tay mình, khàn giọng hỏi nàng: "Như vậy được không."
"Quá nhanh..." Phó Triều Doanh nức nở, nhưng nhịn không được lên tiếng.
Không đầy hai giây, Phó Triều Doanh lần thứ hai bị cô hôn, chỉ có thể phát ra âm thanh "a". Động tác cô chậm lại, nhưng thêm một ngón tay.
Phó Triều Doanh trong lòng cô không ngừng run rẩy, không lâu sau liền bắt đầu run rẩy.
Diệp Gia Nguyên đặt nàng nằm thẳng, đến bên kia hôn nàng .
Phó Triều Doanh càng run rẩy hơn, đưa tay đi đẩy nhẹ đầu cô, nhưng vô ích. Từng cơn tê dại kéo tới, Phó Triều Doanh cảm giác viền mắt càng ướt át.
Một lúc lâu, Diệp Gia Nguyên cuối cùng cũng buông tha nàng, cầm khăn giấy ẩm ướt giúp nàng cẩn thận lau chùi, sau đó bỏ vào túi đựng rác, rồi mới ôm nàng vào lòng an ủi.
Phó Triều Doanh vẫn run rẩy, lập tức nhẹ đấm vào bờ vai cô, nhưng không cách nào lên tiếng.
Diệp Gia Nguyên cụp mắt khẽ hôn trán nàng: "Ngày mai, ngày mốt đều là của em."
"Ồ." Phó Triều Doanh chỉ nói thế một âm tiết, nghe được âm thanh khàn khàn, trong nháy mắt im lặng.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Gia Nguyên đánh thức nàng hỏi: "Có muốn xem mặt trời mọc không?"
Mắt Phó Triều Doanh hơi mở, liền lại nhắm lại: "Không xem."
Độ cong khóe môi Diệp Gia Nguyên càng sâu, trên trán nàng nhẹ nhàng ấn xuống một cái hôn, lập tức ra khỏi lều vải.
Phó Triều Doanh hơn bảy giờ mới chậm rãi tỉnh lại, vừa mới mở mắt liền va vào ánh mắt mỉm cười của Diệp Gia Nguyên.
Phó Triều Doanh quay mặt đi không nhìn cô, thì thấy cô cầm điện thoại di động tới.
Trước mắt Phó Triều Doanh là một tấm hình — mây mù bao phủ, ẩn chứa một vầng mặt trời mới lên, tựa như tỏa ra vạn trượng ánh sáng.
Phó Triều Doanh trước đây thường xuyên ra ngoài vẽ tranh, gặp rất nhiều cảnh mặt trời mọc, mặt trời lặn, nhưng vẫn là lần đầu tiên có người vì nàng buổi sáng không dậy nổi, chụp ảnh mặt trời mọc cho nàng xem.
Phó Triều Doanh ngây ngốc cười một tiếng, lập tức lười biếng một câu: "Đẹp mắt."
Vừa định lười biếng duỗi người, lại bị cô từ tấm nệm hơi kéo lên: "Phải về rồi."
Phó Triều Doanh dụi dụi mắt, vừa mới chuẩn bị bắt đầu thu dọn đồ đạc, lại phát hiện hết thảy đồ cũng đã bị Diệp Gia Nguyên thu dọn xong.
Khẽ cười một tiếng, Phó Triều Doanh nhẹ đâm vai cô: "Đây là cô nương chăm chỉ nhà ai đây."
"Nhà họ Phó." Diệp Gia Nguyên nhàn nhạt một câu.
Phó Triều Doanh cười khúc khích, cùng với cô dọn tấm nệm hơi, rồi sau đó khom lưng đi ra khỏi lều trại.
Mọi người quay trở về, đến cửa công ty ai về nhà nấy.
Phó Triều Doanh cho các nhân viên nghỉ nửa ngày về nhà ngủ bù, sau đó lập tức cùng Diệp Gia Nguyên nhà.
Trên đường về nhà, Phó Triều Doanh mới mở miệng hỏi cô: "Chị khi nào về lại Cảng Thành?"
"Nửa tháng sau." Diệp Gia Nguyên nhẹ giọng nói.
Phó Triều Doanh nháy mắt mấy cái: "Ở lại lâu như vậy sao, phía em bên này không cần..."
Lời còn chưa nói hết, liền bị cô cắt ngang: "Chị có thể làm việc online, tổng bộ dự tính hai tháng sau sẽ chuyển về Nam Nghiễn."
Tim Phó Triều Doanh run lên: "Vì thế trước đây chị bận rộn là đang bận chuyện này?"
Diệp Gia Nguyên khẽ gật đầu, khẽ vuốt mu bàn tay nàng: "Đã sắp làm thỏa đáng."
Các nàng sắp kết thúc yêu xa.
Tim Phó Triều Doanh chợt gia tốc, nhưng không đợi đến tối Chủ Nhật, ngoài cửa lớn nhà nàng đã đến một vị khách không mời.
Diệp Dĩ An xuất hiện rất ồn ào và rầm rộ. Dì Ngô lo sợ gây chú ý không hay nên đành để cô ta vào sân, nhưng lại khóa chặt cổng lại.
Diệp Dĩ An mang theo một bó hoa hồng lớn, quỳ một gối ngoài sân bày tỏ sự hối hận về lỗi lầm của mình.
"A Doanh, mẹ chị nói em có bạn gái mới, chị không tin được..."
"Rõ ràng em yêu chị nhiều như vậy, sao có thể yêu người khác được chứ?"
"Hiện tại fan của chị ngày càng nhiều, tiền cát-xê cũng ngày càng cao, chị có thể giao tất cả tiền bạc cho em quản lý."
"Điện thoại di động cũng giao cho em quản, mọi thứ đều để em quản lý."
"Em có thể quay lại với chị không?"
"Chị đã sớm hối hận rồi, gửi cho em nhiều thư như vậy mà em cũng không thèm để ý đến chị..."
"Chị biết em rất khó tha thứ và còn rất giận, nhưng đã lâu như vậy rồi, em có thể cho chị một cơ hội nữa không?"
"Chị biết lỗi rồi, trong khoảng thời gian không có em, mỗi tối chị đều mơ thấy em, có lúc mơ thấy em khóc lóc trách móc chị, có lúc lại mơ thấy em cười với chị."
"Mơ thấy em làm nũng với chị, mơ thấy em ôm chị hôn chị."
Bên tai truyền đến tiếng khóc lóc và van xin của Diệp Dĩ An, Phó Triều Doanh đứng trên lầu hai lạnh lùng nhìn xuống, nhưng bất ngờ bị Diệp Gia Nguyên ôm ngang lên.
Phó Triều Doanh theo bản năng vòng tay qua cổ cô, thì thấy sắc mặt cô hơi trầm xuống.
Phó Triều Doanh nhìn thấy trong mắt Diệp Gia Nguyên ý muốn chiếm hữu mãnh liệt, cùng với một số cảm xúc phức tạp khó tả.
Phó Triều Doanh vừa cảm thấy lo lắng, lại bị cô ôm chặt trong lòng và hôn một cách mạnh mẽ. Đầu ngón tay Diệp Gia Nguyên lướt nhẹ như có như không trên... vùng kín của nàng.