Tất nhiên là tôi “vắt chân lên cổ” mà chạy rồi! Chỉ sang sửa giùm cái lỗi bug trong chương trình của Ôn Tuệ Duật thôi mà suýt thì bị “chốt đơn” cả đời, thật là quá kinh hãi.
Sợ đến mức mấy ngày liền tôi không dám đi ship hàng, sợ ship luôn cả bản thân đi mất.
Dư luận vẫn tiếp tục xôn xao, rồi một đoạn video quay cảnh Thanh Hoa và Bắc Đại “tranh giành” người bỗng nổi đình nổi đám. Ai cũng biết hai trường này giành nhân tài dữ dội, nhưng chưa ai được xem trực tiếp hiện trường bao giờ.
Ban đầu chỉ là các giáo sư hai trường đến xem cuộc thi, sau đó biến thành màn “khẩu chiến” đỏ mặt tía tai. Giáo sư Bắc Đại tuôn lời hoa mỹ giới thiệu ưu thế, mỗi trường, học bổng… Kết quả giáo sư Thanh Hoa chơi chiêu “đánh úp”, vị giáo sư trông rất thời thượng kia giở công tác lên:
"Này cô bé, vào Thanh Hoa không? Khoa Máy tính Thanh Hoa tỷ lệ nam nữ là 9:1 đấy! Hot boy của khoa không chỉ đẹp trai mà tóc còn dày, body chuẩn chỉnh luôn! Thầy cho em luôn số WeChat của mấy cậu “đại diện khoa”! Nếu không thích thì sang bên cạnh, trai bóng rổ m88 thiếu gì! Đi học có dàn mỹ nam đưa đón, xách túi phục vụ tận răng luôn! Chắc chắn không về đội Thanh Hoa hả?"
Bắc Đại:
"Cái gì? Ông chơi bẩn nhá! Chơi hệ “đánh lén” à? Đồ oắt con không có thực lực! Không dám đối đầu trực diện với tôi mà lại đi dùng mỹ nam kế à..."
Lúc này, đại diện một tập đoàn công nghệ lớn đứng cạnh lên tiếng:
"Cho tôi xen ngang một câu, không biết Kim tiểu thư có muốn về công ty tôi làm kỹ sư không? Lương khởi điểm 7 chữ số nhé..."
Thanh Hoa:
"Hả? Cướp người à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bắc Đại:
Sơn Tam
"Có việc để làm rồi!"
Bắc Đại lập tức dồn hỏa lực sang phía tập đoàn:
"Đây là đòa của Tổ quốc, là cột trụ của xã hội, là mặt trời lúc 8-9 giờ sáng, ông bắt người ta đi làm chế độ 996* là đang vùi dập nhân tài đấy biết không..."
(Chú thích*: đây là chế độ làm từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần tại các công ty ở Trung quốc.)
Thế là người đại diện của tập đoàn bị mắng cho tát đài, câm nín luôn.
Cuối cùng, “quân quán người Trung Quốc” này đã bị gục ngã trước “mỹ nam kế” của Thanh Hoa, còn mã nguồn phần mềm dự thi thì bán lại cho tập đoàn công nghệ kia.
Thế giới chỉ có Bắc Đại là bị tổn thương thôi.
Mãi sau này tôi mới biết, vị đại diện tập đoàn kia chính là cậu của Ôn Tuệ Duật. Nghĩ lại cảnh vị giáo sư Bắc Đại kia mắng người đó như mắng học sinh tiểu học đứng góc tường, đến giáo sư Thanh Hoa bên cạnh cũng phải giơ ngón tay cái tán phục.
Đúng là cái số nhọ thật sự!
Dù cuối cùng tôi chọn Thanh Hoa, nhưng cũng phải vô cùng nể phục trình độ mắng người của Bắc Đại.