Ngày về trường phát biểu, trời nắng như đổ lửa nhưng tôi lại diện nguyên cây đồng phục shipper của Meituan mà hiên ngang bước lên bục.
Tôi đứng trước micro:
"Để có được thành tích như ngày hôm nay, đầu tiên, em phải cảm ơn nhà trường, cảm ơn các thầy cô..."
Hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm nở nụ cười mãn nguyện, rồi gật đầu lia lịa.
"... Cảm ơn các thầy vì đã đem suất tuyển thẳng của em tặng cho cháu trai hiệu trưởng ạ."
Nghe xong, cả hội trường lặng ngắt.
"Nếu không nhờ các thầy cưỡng chế em nghỉ học, thì nếu em không được Thanh Hoa tuyển thẳng, chắc giờ này em đang ngồi nhà run rẩy ôn tập trong sự lo âu về một kỳ thi đại học đầy biến số rồi..."
Tôi chưa kịp nói hết câu, thầy hiệu trưởng đã “hự” một cái rồi lăn đùng ra ngất xỉu. Còn thầy chủ nhiệm thì cuống cuồng đỡ lấy, khiến cả sân khấu loạn cào cào.
Tiếng thầy chủ nhiệm gào thét:
"Tắt mic! Ngắt điện ngay! Đuổi nó ra ngoài cho tôi!!!"
"Tôi xem ai dám!"
Thế mà bố mẹ tôi, trong bộ dạng cực kỳ đạo mạo, đứng bật dậy cùng hai gã vệ sĩ to cao lực lưỡng. Bố tôi tức giận đùng đùng, cái bụng bia của ông lúc này lướt đi nhanh thoăn thoắt.
Hôm nay họ mặc đồ cực kỳ sang chảnh, chắc chắn là có stylist riêng tư vấn nên trông toát ra mùi tiền đậm đặc.
"Tôi cứ thắc mắc sao con gái tôi tự dưng không đi học mà đi chạy shipper, cứ ngỡ là đỗ Thanh Hoa rồi nên nghỉ ngơi, hóa ra là các người ép nó nghỉ!"
"Tưởng con tôi hiền nên định bắt nạt à? Chuyện này tôi sẽ truy cứu đến cùng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thầy chủ nhiệm chỉ tay vào mặt bố tôi:
"Nó nghỉ học không phép quá nửa tháng nên mới bị xử lý! Với lại giờ con bé này đỗ Thanh Hoa rồi còn muốn cái gì nữa?"
Bố tôi cười khẩy:
"Đó là thứ con tôi xứng đáng có được, liên quan gì đến các người?"
Sau đó, ông ấy nhìn chằm chằm thầy chủ nhiệm một lúc:
"Ông là người thuê nhà ở tòa số 6 khu Quỳnh Lâm Vân Đỉnh đúng không?"
"Sao ông biết?"
"Cho ông 3 ngày để chuyển nhà. Quỳnh Lâm Vân Đỉnh không chào đón loại người như ông!"
Thầy chủ nhiệm cười khẩy:
"Ông là cái thá gì? Bảo tôi chuyển là tôi phải chuyển à? Ông tưởng khu đó là nhà ông chắc?"
"Tôi họ Kim. Ông thuê nhà mà không thèm lưu tên chủ nhà à?"
Lúc này, mặt của thầy chủ nhiệm cắt không còn giọt m.á.u nhưng bố tôi chỉ hất hàm:
"Ở nhà tôi mà dám đối xử với con tôi như thế? Thái độ cứng rắn lắm mà? Để xem các người cứng được đến bao giờ!"
Bố tôi ngầu quá! Bình thường nhìn bụng bia thấy hơi chán, giờ nhìn lại thấy đúng là “bụng đại tướng” có khác!
Sơn Tam