Không ai có thể ngăn cản một kẻ số nhọ tiến hóa thành người may mắn!
Không có!
Phương Ngạn Hàng đang tung tăng bên bờ vực của cái c.h.ế.t.
Cố Trạm híp mắt lại, nhận lấy rương báu, nhìn xuống, "Tự mình tìm đi."
Phương Ngạn Hàng lẩm bẩm, "Anh cũng không có mà."
Cố Trạm cong môi, che miệng nói không tiếng động, "Tôi cầm của bạn gái."
Khác với cậu.
Phương Ngạn Hàng: "..."
C.h.ế.t tiệt, có bạn gái thì có gì đáng tự hào?!
Đúng vậy, đáng tự hào.
Dù sao thì anh không có ai để xin vía may mắn.
Phương Ngạn Hàng nén một cục tức, đổi hướng, hôm nay anh phải chứng minh, không cần xin vía may mắn anh cũng có thể tìm được rương báu.
Ôn Tâm đ.á.n.h giá anh vài lần, nhỏ giọng hỏi, "Vừa nãy thầy Cố nói gì với anh vậy?"
Mắt Phương Ngạn Hàng nheo lại, ánh sao chợt lóe rồi biến mất.
Anh "chậc" một tiếng, "Cá cược với tôi xem ai có thể tìm được rương báu trước."
Không thể nào.
Mắt Ôn Tâm lộ ra vẻ hoài nghi, anh ta xun xoe với Thời Ý như vậy, không thể nào không bị "dạy dỗ".
"..."
Cố Trạm xắn tay áo lên, để lộ cánh tay, rương báu có chút bụi, anh sợ dính vào quần áo mình.
Sau đó một tay nâng rương báu, tay kia điềm đạm sờ soạng khắp rương.
Sờ nhiều vài cái chắc cũng có tác dụng nhỉ?
Mắt Thời Ý lấp lánh, nín cười, vô dụng, dù có sờ bao nhiêu lần cũng vô dụng.
Vận đen của Cố Trạm đã đến mức không thể cứu vãn.
Hoạt động tìm rương báu kéo dài gần một giờ, các khách quý đi khắp nửa biển hoa, Thời Ý tìm được năm cái, chiếm vị trí thứ nhất.
Minh Thu Thu mắt tương đối tốt, theo sát phía sau tìm được ba cái.
Tạ Nhất Hành và Ôn Tâm tìm được hai cái.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Phương Ngạn Hàng và Cố Trạm...
Cả hai không tìm được cái nào.
Toàn bộ là số không.
Đến gần nhà gỗ ngọt ngào, Minh Thu Thu và Ôn Tâm hí hửng thảo luận, có thể mở ra bao nhiêu kim tệ từ rương báu.
Ôn Tâm: "Mở ra 50 đồng vàng là tôi có thể trang trí xong nhà nhỏ rồi."
Minh Thu Thu: "Có lẽ còn có thể mua hai bộ quần áo?"
Tạ Nhất Hành: "... Em thấy có bán đàn violin."
Phải ở trên Đảo Tình Yêu một tháng, không thể rời xa cây đàn violin.
Minh Thu Thu: "Vậy em mua một cây dương cầm đi."
Ôn Tâm: "Ai, đáng tiếc chỉ tìm được hai cái rương báu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu nói Minh Thu Thu và mọi người là trời quang mây tạnh, thì trên đầu Cố Trạm và Phương Ngạn Hàng là mây đen giăng kín.
Phương Ngạn Hàng vốn có tướng mạo cao ngạo, không cười thì giống như đang chế giễu người khác, bây giờ hoàn toàn thay đổi, trên đầu anh bốc lên oán khí, xông thẳng về phía mấy người bên cạnh, cả người hoàn hảo tái hiện hai chữ "ghen tị".
Sắp đ.á.n.h người đến nơi.
Phương Ngạn Hàng chỉ muốn mình không nghe thấy cuộc đối thoại của mấy người, còn chỉ trỏ, mẹ nó còn chỉ trỏ!
Anh hít sâu, nhìn về phía Cố Trạm, bây giờ có thể làm anh an lòng chính là anh Cố.
Xem kìa, anh có người để xin vía may mắn mà cũng vô dụng thôi?
Ít nhất không phải một mình anh đen.
Cũng không phải chỉ có một mình anh nghèo.
Thực ra tình hình của Cố Trạm không nghiêm trọng bằng Phương Ngạn Hàng. Nếu Phương Ngạn Hàng hỏi, Cố Trạm sẽ cho anh ta một ánh mắt vi diệu, nói cho anh ta biết cảm ơn, nhưng không cần lo cho anh, họ không giống nhau.
Anh có người cho tiền tiêu vặt mà.
Còn về vận đen, quen rồi, không sao cả.
Ngược lại là Thời Ý, để ý thấy ánh mắt Phương Ngạn Hàng nhìn Cố Trạm, hàng mi run rẩy.
Ánh mắt cô dừng lại ở một nơi nào đó, gửi cho Cố Trạm một tin nhắn.
Cố Trạm: "Sao vậy?"
Thời Ý, "Anh đi thẳng về phía trước, cứ đi thẳng về phía trước."
Cố Trạm tuy không hiểu tại sao, nhưng lập tức làm theo lời Thời Ý.
Chiếc rương báu lấp lánh ánh vàng trên mặt đất lặng lẽ chờ đợi người đến.
Bước chân của Cố Trạm dừng lại, ánh mắt từ từ thấm ra ý cười.
Trơ mắt nhìn Cố Trạm tìm được rương báu, Phương Ngạn Hàng: "..."
Không thể nào!
Tôi không tin!
Ông trời không thể đối xử với tôi như vậy!
Không thể chỉ có một mình tôi là kẻ số nhọ!
Anh nhớ lại đồng hồ của Thời Ý và Cố Trạm rung lên, điên rồi — c.h.ế.t tiệt, anh ta gian lận!!
"Sao không đi tiếp nữa?"
Ôn Tâm và mọi người quay đầu lại, thấy vẻ mặt ghen ghét của Phương Ngạn Hàng, sắc mặt biến đổi, "Trong lòng thầy Cố... Tiểu Ý lại tìm được rương báu mới à?"
Cố Trạm vốn cầm năm chiếc rương báu, bây giờ số lượng đã biến thành sáu!
Phương Ngạn Hàng không nói gì.
Anh thà rằng là Thời Ý lại tìm được rương báu!
Cố Trạm lắc đầu.
Ôn Tâm thở phào nhẹ nhõm, "Thầy Cố tìm được à?"
Cố Trạm liếc nhìn chiếc rương báu trong lòng, đáy mắt toàn là ý cười, "ừm" một tiếng, chứa đựng một sự dịu dàng khác.
Ôn Tâm vỗ n.g.ự.c, "May quá may quá, nếu Tiểu Ý lại tìm được một cái nữa, tôi nhất định sẽ ghen tị."
Minh Thu Thu nhỏ giọng bổ sung, "Em bây giờ đã ghen tị rồi."