Showbiz: Sau Khi Bạn Trai Cũ Lên Show Hẹn Hò, Tôi Bỗng Dưng Nổi Tiếng

Chương 133



 

Các khách quý tăng tốc.

 

Lướt qua bụi hoa oải hương chính là bãi cát trắng tinh, ranh giới giữa hai bên rõ ràng. Đến gần tiếng sóng biển càng thêm rõ ràng, trên mặt biển mênh m.ô.n.g, nước biển xanh thẳm liên miên không dứt vỗ vào bờ, đ.á.n.h lên từng đóa bọt sóng, phát ra tiếng "rào rào".

 

Hải âu bay rất thấp, phát ra tiếng kêu "a a", thỉnh thoảng đáp xuống, ngậm lấy con cá nổi lên mặt nước thở.

 

Thời Ý nhìn về phía biển rộng, mặt biển mênh m.ô.n.g và chân trời giao nhau, khiến lòng người vui vẻ thoải mái.

 

Cô hít sâu một hơi, khóe môi cong lên.

 

Ôn Tâm cởi giày, chân trần đạp lên bãi cát, chạy về phía nước biển, "Ở đây có c.o.n c.ua!"

 

"Thu Thu, Tiểu Ý mau lại đây!"

 

Minh Thu Thu, "Đến đây đến đây!"

 

Tạ Nhất Hành hì hì cười, tăng tốc.

 

Thời Ý cởi đôi xăng đan của mình, chân trần đạp lên bãi cát, ngón chân tinh xảo trắng nõn cử động.

 

Thật thoải mái.

 

Khóe môi Cố Trạm nhếch lên, cài đóa hoa oải hương trong tay lên tóc cô.

 

Cái gì vậy?

 

Thời Ý đổi tay sờ lên tóc, dài dài, nhỏ nhỏ, là hoa oải hương!

 

Cô không lấy xuống, chỉ hừ một tiếng. Đóa hoa oải hương đang nở rộ được cài bên tai Thời Ý, da cô trắng nõn, tóc đen nhánh, đôi mắt xinh đẹp được chiếu sáng ra những tia sáng nhỏ vụn, làm nổi bật đóa hoa oải hương bên tai, trong khoảnh khắc long lanh đẹp mắt.

 

Ngón tay Cố Trạm khẽ cử động, không thấy rõ thần sắc đáy mắt.

 

"Má ơi, tôi bị nhan sắc của tiểu tỷ tỷ g.i.ế.c c.h.ế.t rồi."

 

"Em đang cười, anh đang nhìn em cười."

 

"Ngọt c.h.ế.t tôi rồi!!!"

 

"Rõ ràng họ không có làm gì thân mật, nhưng tôi rất kích động, ngọt lịm a a a."

 

"Tôi là Cục Dân Chính, tôi tự mình đến đây, chín đồng tôi lo cho hai người, cầu xin hai người mau kết hôn!"

 

"Ngọt như vậy rồi còn không kết hôn thì có được không?"

 

Ôn Tâm không biết từ đâu lấy ra một cành cây, đang chọc c.o.n c.ua.

 

Chân Thời Ý đạp trên bãi cát, từng con sóng vỗ qua chân cô, rồi lại rút đi, rồi lại dâng lên.

 

Mắt Thời Ý tràn đầy ý cười, lòng bàn chân chấm nhẹ mặt nước, mang theo bọt nước nhỏ giọt xuống mặt biển, theo con sóng rút đi biến mất.

 

Cô dừng bước, từ trong nước nhặt lên một chiếc vỏ sò.

 

Giơ tay lên, "Lớn không?"

 

Cô không quay đầu lại, nhưng cô biết phía sau mình có người đang theo.

 

Cố Trạm mỉm cười đáp lại, "Ừm."

 

Chiếc vỏ sò trong tay cô, to bằng lòng bàn tay người lớn, là bị nước biển cuốn lên, đúng là rất lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thời Ý không nói gì, đi đến bên cạnh Ôn Tâm. Ôn Tâm ngẩng đầu, "Xem này, c.o.n c.ua."

 

Ôn Tâm dùng cành cây chỉ vào tảng đá nhỏ bên cạnh, "Ở đây còn có con sao biển!"

 

Ôn Tâm đề nghị, "Hay là trưa nay chúng ta ăn hải sản? Tìm thêm vài c.o.n c.ua và tôm hùm đất, làm một nồi lẩu ăn."

 

Thời Ý nghiêng đầu, "Được thôi."

 

Phương Ngạn Hàng: ???

 

Anh hỏi, "Cô đến đây làm việc hay là đi dã ngoại?"

 

Ôn Tâm trầm ngâm, "Không ảnh hưởng, một công đôi việc."

 

Một công đôi việc có thể dùng như vậy sao?

 

Phương Ngạn Hàng lườm một cái, "chậc" một tiếng, đá đá c.o.n c.ua kia, "Cô định để c.o.n c.ua ở đâu? Dùng tay bắt à?"

 

Họ không mang theo thứ gì có thể đựng được.

 

Ôn Tâm nhìn hai chiếc càng lớn của c.o.n c.ua, tưởng tượng cảnh mình ra tay bắt, xót ruột sờ sờ ngón tay mình, "Vậy chỉ có thể làm việc trước, chờ chụp ảnh xong rồi về nhà ngọt ngào tìm một cái xô gỗ."

 

"Nhà ngọt ngào có xô gỗ sao?"

 

"Tôi chưa thấy."

 

"Không để ý."

 

"Xô gỗ thì không biết, nhưng mà có nồi!" Minh Thu Thu nói, "Chúng ta có thể trực tiếp bỏ c.o.n c.ua vào nồi."

 

"Ồ, bỏ vào nồi."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

"Ý kiến hay ha ha ha, dù sao cuối cùng cũng là vào nồi, một bước đến nơi? /icon đầu ch.ó/"

 

"Môi trường sinh thái của Đảo Tình Yêu tốt thật, mấy ngày trước tôi đi biển chơi, không thấy c.o.n c.ua nào, chỉ thấy các loại rác thải trắng :)"

 

Ôn Tâm giơ ngón cái với Minh Thu Thu.

 

Nói xong chuyện c.o.n c.ua, Ôn Tâm bắt đầu làm việc chính, "Muốn chụp ảnh ở đây, chụp thế nào? Mười bộ quần áo tổ chương trình cung cấp ở đâu?"

 

Phương Ngạn Hàng đ.á.n.h giá bốn phía, chỉ vào hướng cáp treo nói, "Đó có phải là nhân viên không?"

 

Thời Ý quay đầu, nhìn về hướng anh chỉ.

 

Vị trí ban đầu của cáp treo, quả nhiên có mấy bóng người đang di chuyển về phía này, đến gần có thể thấy bóng người trong tay đang nâng hai cái móc treo quần áo, và một số đồ vật linh tinh khác.

 

Nhân viên ở cách họ 10 mét đặt giá áo xuống, sau đó dựng giá lên, treo một tấm rèm kín mít, thành thạo vây thành hai phòng thay đồ, lại dựng ghế bãi biển và ô che nắng.

 

Hai giá áo treo quần áo theo gió biển lay động, treo ở phía trước nhất chính là hai bộ đồ tắm.

 

Ôn Tâm đi đến bên quần áo nữ, xách lên bộ quần áo ở phía trước nhất, "Bikini à?"

 

Kiểu ba mảnh tiêu chuẩn.

 

Phương Ngạn Hàng xách lên chiếc quần đi biển hoa văn, luôn cảm thấy đây là kiểu người già mặc, anh hỏi nhân viên, "Mười bộ quần áo này phải mặc hết à? Có thể chọn mặc một bộ quần áo rồi chụp ở vài địa điểm không?"