Lần này chỉ là hot hơn một chút thôi.
Những cư dân mạng không có thời gian xem livestream, tranh thủ lúc rảnh rỗi xem lại bản ghi, khi thấy đoạn cuối, cả người đều ngẩn ra, nghi ngờ mình đang nằm mơ.
Mẹ kiếp!
Mẹ kiếp!
Thời Ý hóa ra lại là một Thời Ý như thế này?!
Nếu những lần livestream trước khiến cư dân mạng cho rằng Thời Ý là một tiểu tiên nữ xinh đẹp, thục nữ, cười không hở răng, dễ bị Cố Trạm chọc cho ngượng ngùng, giống như một đóa hoa bách hợp thanh thuần xinh đẹp trong khe núi.
Thì lần livestream này đã lật đổ hoàn toàn mọi ấn tượng của họ, cái gì mà thục nữ, cái gì mà cười không hở răng, tất cả đều tan tành trong động tác nâng sọt tre nhẹ như không ấy!
Bây giờ nhớ lại nụ cười của Thời Ý ——
Trời đất ơi, cái gì mà đóa hoa bách hợp tao nhã thanh tú, rõ ràng là một đóa bá vương hoa! Bình thường ngại ngùng là nể mặt bạn thôi, chọc tức lên là biến hình tại chỗ, một cái tát có thể đập bạn xuống đất!
Nhân tiện, cư dân mạng cũng cập nhật lại ấn tượng về Cố Trạm.
Trong sáng như trăng rằm, thanh cao lạnh lùng —— lẳng lơ đến gãy chân không dám nhìn thẳng —— đây mới là một người đàn ông thực thụ.
Cư dân mạng: "Không phải đàn ông thực thụ sao được, mỗi lần anh ta nói những lời đó, đều là đang nhảy disco bên bờ vực ngại ngùng của chị gái, thế mà anh ta không sợ đầu mình nở hoa..."
"Đừng nói nữa, fan của Cố Trạm đang bàn nhau có nên chuyển phát nhanh cho thần tượng của họ vài chai t.h.u.ố.c tím và băng gạc không"
"???? Đang đùa à?"
"Thật đấy... Tôi còn thấy một số fan học luật, đang phổ cập kiến thức về việc phải làm gì khi bị bạo hành gia đình"
"Ha, ha ha ha ha ha"
"Ha ha ha ha ha tôi cười nứt cả ruột"
Những cư dân mạng hài hước luôn có nhiều niềm vui.
Một loạt meme của Thời Ý bắt đầu lan truyền trên mạng.
(nhìn mặt tôi nói lại lần nữa.jpg) (ăn một cú đ.ấ.m sắt chính nghĩa của tôi đây.jpg) (tôi sắp nổi điên rồi.jpg) (tôi yếu lắm.jpg) (tiểu tiên nữ không thích bạo lực đâu.jpg) (sợ quá.jpg) (cho cậu thêm một cơ hội để nói có yêu tôi không.jpg)
Sau này khi Thời Ý trò chuyện với Từ Mỹ Mỹ, nhìn thấy loạt meme của mình, nụ cười của cô dần tắt ngấm. Cô có õng ẹo như trên hình không vậy?
Thời Ý: Những lời trên hình không giống lời tôi nói.
Từ Mỹ Mỹ: ??? Xin cô hãy có nhận thức đúng đắn về bản thân mình đi.
Tôi yếu lắm, tiểu tiên nữ không thích bạo lực đâu, sợ quá, cho cậu thêm một cơ hội để nói có yêu tôi không... tất cả những câu này đều rất phù hợp với tính cách của Thời Ý.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Cuối cùng, chiếc sọt vẫn là do Cố Trạm đeo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mặc dù Thời Ý cảm thấy đeo một cái cỡ lớn sau lưng và một cái cỡ vừa trước n.g.ự.c sẽ rất nặng nên đã từ chối.
Phương Ngạn Hàng nhìn hành động của hai người, trong lòng chua xót, thầm c.h.ử.i Cố Trạm đối xử phân biệt, vừa rồi sọt 10kg của tôi đưa anh không đeo, giờ sọt 30kg lại giành đeo!
Anh thích đồ nặng thì nói sớm đi, tôi còn một cái cỡ lớn đây nhường cho anh này.
Đương nhiên hắn chỉ dám nghĩ vậy thôi, hắn biết Cố Trạm đeo cái sọt kia không phải vì nó nặng, mà là vì người.
Cố Trạm cảm thấy đeo chiếc sọt này rất đáng giá.
Ban đầu anh không nghĩ nhiều như vậy, sau đó mới phát hiện Thời Ý thường xuyên nhìn anh, chú ý đến bờ vai của anh, Cố Trạm nghĩ ngợi, rồi chủ động đẩy nhanh nhịp thở, khiến hơi thở của mình nghe có vẻ gấp gáp hơn một chút.
Quả nhiên, Thời Ý cụp mắt xuống.
Vì sợ cáp treo quá tải, hơn nữa sáu bảy cái sọt sẽ làm chật cứng cabin, không còn chỗ đặt chân, nên các khách mời chia làm hai chuyến khi đi cáp treo.
Cố Trạm, Thời Ý và Ôn Tâm một chuyến.
Phương Ngạn Hàng, Minh Thu Thu và Tạ Nhất Hành một chuyến.
Cửa cáp treo đóng lại, không gian nhỏ bé tức khắc trở nên yên tĩnh.
Thời Ý và Cố Trạm ngồi một bên, Ôn Tâm chọn ngồi đối diện.
Thời Ý có thể cảm nhận được ánh mắt của Ôn Tâm đang lén lút dừng trên người mình, cô im lặng một lúc, cuối cùng ho khan một tiếng như không có chuyện gì, hỏi Cố Trạm, "Cánh tay anh sao rồi?"
Giọng Cố Trạm mang theo ý cười, ánh mắt không hề che giấu sự dịu dàng, "Lo cho anh à?"
Ôn Tâm đang làm bài tập thể d.ụ.c cho mắt, tay không cẩn thận ấn mạnh một chút, liền đau đến "tê" một tiếng rồi rơi nước mắt.
"Xin lỗi, mọi người đừng để ý đến tôi."
Thời Ý: "......"
Thời Ý vốn rất bình tĩnh, giờ mặt cũng không khỏi nóng lên, ngón chân trắng nõn cuộn tròn lại.
Cái gì gọi là đừng để ý đến cô ấy?
Cô hít sâu một hơi, giọng nói vững vàng, "Cảm ơn thầy Cố, lát nữa để em tự xách là được rồi."
Cố Trạm trầm ngâm một lát, không nói có đồng ý hay không, chỉ nói, "Cách xưng hô thầy Cố, rất có tình thú."
Tình thú cái con khỉ.
Một tia lo lắng còn sót lại trong lòng Thời Ý hoàn toàn hóa thành lửa giận, cô ngượng ngùng giẫm lên chân anh.