Showbiz: Sau Khi Bạn Trai Cũ Lên Show Hẹn Hò, Tôi Bỗng Dưng Nổi Tiếng

Chương 148



 

Đừng đổi đừng đổi!

 

Tiểu Ý đừng sợ anh ta!

 

Em cứ dán đi!!

 

Anh ta cùng lắm là tối nay xử lý em một trận, còn có thể làm gì nữa!

 

... Nếu có thể xem được xử lý như thế nào thì tốt rồi.

 

Cố Trạm nhìn Thời Ý.

 

Thời Ý nhìn bộ dạng thong dong của anh, đột nhiên tức giận.

 

Anh chắc chắn như vậy là tôi sẽ không dán sao?

 

Cô nhất thời bốc đồng, bốp một tiếng ấn chiếc nón xanh nhỏ lên.

 

Hít.

 

Ôn Tâm như thể đang giữa mùa hè mà được uống một ly Coca đá, cả người đều sảng khoái.

 

Tốt, chờ xem tiếp theo.

 

"!!"

 

"Dán rồi dán rồi, thế mà lại dán!"

 

"Đang hấp hối trong bệnh tật mà kinh ngạc ngồi bật dậy, Cố Trạm anh còn có phải là đàn ông không? Là đàn ông thì đứng lên đi!"

 

"Mau cho cô ấy biết tay đi! Hôn đi, lên đi!"

 

"Tự động biến thành màu vàng"

 

"A a a mau dạy dỗ cô ấy một chút, anh có phải là không được không!"

 

Cư dân mạng vô cùng kích động.

 

Bạn gái nghịch ngợm như vậy, không phải là thiếu dạy dỗ sao?

 

Là đàn ông thì đứng lên cho cô ấy biết tay đi!

 

Hôn hôn hôn hôn hôn hôn hôn!

 

Thời Ý dán xong thật ra có chút hối hận, chủ yếu là cái nón xanh nhỏ này có chút nhạy cảm.

 

Nhưng hối hận chỉ là nhất thời, Thời Ý coi như không có chuyện gì xảy ra, tự nhiên ngồi lại vào ghế sofa, "Bắt đầu ván thứ hai?"

 

Cố Trạm sờ sờ tờ giấy trên đầu, nhìn cô một cái thật sâu.

 

Ánh mắt này cư dân mạng đều thấy được.

 

"Đừng nói nữa, một người huyết thư cầu xin tổ chương trình đừng tắt livestream!"

 

"Hai người huyết thư"

 

"Ba người huyết thư"

 

"Dùng toàn thân huyết thư của tôi"

 

"Buổi tối mở buổi tối mở nhất định phải mở buổi tối"

 

Thời Ý thấy mọi người không động đậy, liền chia bài, lên một lá trước, "Bắt đầu rồi."

 

Ôn Tâm, "Ừm được."

 

Cô giải thích cho sự mất tập trung của mình, "Tôi đang nghĩ lát nữa ván thứ hai thắng thì dán cái gì?"

 

Phương Ngạn Hàng vốn định trêu chọc Cố Trạm, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt vào, râu hùm vẫn là không nên trêu chọc, dễ xảy ra chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hắn thuận theo lời Ôn Tâm mà cười nhạo, "Ván thứ hai còn chưa bắt đầu mà cô đã nghĩ mình sẽ thắng rồi à?"

 

Ôn Tâm lên một lá bài, chu môi đáp lại, "Dù sao tôi cũng có hai đồng đội may mắn, có thể nằm không mà thắng."

 

Phương Ngạn Hàng, "Vận may không phải lúc nào cũng hữu dụng."

 

Ôn Tâm: "Thường thì những người không có vận may mới nói như vậy."

 

Thời Ý thì lại đồng ý với câu nói vận may không phải lúc nào cũng hữu dụng, vận may của cô không tồi, nhưng cũng không thể đảm bảo mình chắc chắn sẽ thắng.

 

Các khách mời vừa nói chuyện vừa đ.á.n.h bài.

 

Vận may của Cố Trạm so với ván trước tốt hơn một chút, ít nhất cũng có được một lá heo.

 

Đương nhiên vẫn là thua.

 

Lần này Thời Ý không chút khách khí, dán cho anh một con gà tây đỏ rực, trên đó viết ba chữ, đồ bỏ đi.

 

Thời Ý đối mặt với ánh mắt của Cố Trạm, vẻ mặt có vẻ rất bình tĩnh, không đổi sắc, nhưng trong mắt lại tràn ra những tia cười không nén được.

 

Cố Trạm nhìn Thời Ý, nhịn, rồi không nhịn được mà bật cười.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Ánh mắt hai người giao nhau trong nháy mắt.

 

Người thua không có quyền lên tiếng.

 

Ôn Tâm và Minh Thu Thu hết lời ca ngợi tổ chương trình, "Ca ngợi tổ chương trình, trước đây là tôi trách oan các người, trò chơi các người thiết kế rất thú vị, xin hãy tiếp tục phát huy."

 

Ôn Tâm vừa xào bài vừa cười nhạo, "Phương tổng dán con lợn béo đáng yêu, có cảm thấy vận may của mình trở nên thơm hơn không?"

 

"?"

 

"Lấy độc trị độc, âm âm thành dương, nói không chừng vận may của anh sẽ vượng lên đấy."

 

"Nhường cho cô đấy, cô có muốn không?"

 

"Không cần, tôi có đồng đội."

 

Phương Ngạn Hàng thua liền bốn ván: Trò chơi này có phải là kỳ thị hắn không??

 

Phòng khách bên ngoài sấm chớp rền vang, mưa đập vào mái hiên, tụ lại thành dòng nước, chảy xuống theo mái hiên.

 

Trong phòng khách bật đèn vàng mờ ảo, các khách mời trán dán đầy giấy, vây quanh bàn đ.á.n.h bài poker.

 

"Tôi không tin là mình còn thua nữa."

 

Phương Ngạn Hàng chưa bao giờ thua t.h.ả.m như vậy, trước đây chơi game không qua được có thể nạp tiền, bây giờ hắn trở thành người nghèo, chỉ có thể đối mặt với sự thật đen đủi của mình.

 

Hắn càng thua càng nói nhiều, tự đặt cho mình vô số lời nguyền.

 

Ván này tôi không tin tôi sẽ thua

 

Lần này vận may tốt rồi

 

Tôi không tin tôi còn thua nữa

 

Thời Ý nghe hắn lại lần nữa tự nguyền cũng bật cười.

 

Lần thứ tư rồi.

 

Mỗi lần đều thề thốt chắc nịch, kết thúc lại hoài nghi nhân sinh... Cảnh tượng Phương Ngạn Hàng tự nguyền đã trở thành nguồn vui của các khách mời, nghe hắn nói một lần là mọi người lại cười một lần.

 

Cố Trạm hoàn toàn trái ngược với Phương Ngạn Hàng.

 

Anh ở một mức độ nào đó rất trầm mặc, không thích nói nhiều, nhưng không ai biết trong lòng anh đang nghĩ gì.