"Nếu anh giống như thầy Cố, chúng tôi đã sớm kết thúc rồi."
Phương Ngạn Hàng nghẹn một chút.
Hóa ra làm lại nhiều lần, là do chính hắn độ bao dung không đủ.
Phương Ngạn Hàng có vài phần đuối lý, "Được rồi, lỗi của tôi."
"Xem, sự chênh lệch"
"Ngao ô một ngụm ăn đường"
"Đừng so với Cố Trạm, không so được đâu chồng ơi"
"Ngọt c.h.ế.t tôi"
Bị gọi tên, Thời Ý lộ ra một nụ cười tiêu chuẩn, không nhìn ra bất kỳ điều gì không đúng, "Thầy Cố tính tình tốt."
Phương Ngạn Hàng: "......"
Ôn Tâm: "......"
Tạ Nhất Hành và Minh Thu Thu: "......"
Bốn người không hẹn mà cùng dừng lại một chút, dù là Tạ Nhất Hành có bộ lọc dày nhất và sùng bái Cố Trạm nhất, cũng không thể thừa nhận tính chân thật của những lời này.
Nghĩ đến Cố Trạm đã từng giúp đỡ gia đình mình, Phương Ngạn Hàng cố gắng vi phạm lương tâm của mình, gian nan tán đồng, "Ở một số thời điểm, tính tình của anh Cố thật sự rất tốt."
—— Khi đối mặt với Thời Ý.
Ôn Tâm nghi ngờ có phải mình và Cố Trạm không quá thân, nên hiểu biết không sâu, "Tính tình của thầy Cố có tốt hay không tôi không biết, nhưng tôi chưa thấy anh ấy nổi giận bao giờ."
—— Cũng không cần phải nổi giận, bình thường lạnh lùng đã đủ đóng băng người khác rồi.
Tạ Nhất Hành chớp mắt, hấp thu ý của mọi người, có vài phần hổ thẹn, uổng công cậu còn nói muốn nỗ lực báo đáp thầy Cố, cậu thế mà lại hiểu lầm thầy Cố lớn như vậy.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Mọi người đều cho rằng thầy Cố tính tình tốt, chính cậu lại cho rằng thầy Cố tính tình lạnh lùng, không thể nào mọi người đều sai còn chính mình lại đúng được.
Tạ Nhất Hành sau khi hối cải, giọng điệu chân thành nhất, "Tính tình của thầy Cố thật sự tốt, trước đây tôi hiểu lầm thầy Cố mà thầy ấy cũng không sinh khí."
Khán giả phòng livestream: ???
"????"
"excuse me?"
"Họ đang nói về Cố Trạm sao?"
"Tôi nghi ngờ mắt mình bị mù"
"Tạ Nhất Hành cậu tỉnh táo lại đi, cậu đã quên mình bị thầy Cố của cậu mắng như ch.ó trong chương trình tuyển tú rồi à??"
"Sở Phượng Minh bị Cố Trạm dọa khóc nhất định phải có tên"
"Là tôi có vấn đề hay là các người có vấn đề tập thể?"
Livestream dừng lại ở đây, hashtag #Khách mời Đảo Tình Yêu có bệnh# lên top tìm kiếm, làm các fan của các khách mời hoảng sợ.
Phòng livestream lại một lần nữa mở ra là một giờ sau.
Lần này phòng livestream được chia làm bốn phần, trong đó một phần là ba vị khách mời nam ngồi trên ghế đá dưới gốc cây, ba phần còn lại lần lượt là ba vị khách mời nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Các khách mời tách ra à?"
"Sao vậy?"
Phương Ngạn Hàng ngáp một cái, nói chuyện phiếm với Tạ Nhất Hành, "Mua một món quà mà chậm như vậy."
Tạ Nhất Hành, "Chắc là phải lựa chọn kỹ lưỡng."
Phương Ngạn Hàng liếc mắt nhìn cậu, một lần bị rắn c.ắ.n mười năm sợ dây thừng, "Chỉ sợ nhiệm vụ không đơn giản như bề ngoài."
Tạ Nhất Hành, "Anh Phương nói là, các cô ấy có nhiệm vụ khác?"
"Không có khả năng sao?"
Phương Ngạn Hàng tay chống trán, "Lần trước nhiệm vụ không phải là thử nghiệm độ bao dung của chúng ta sao, lần này chắc cũng là thử nghiệm thứ gì đó của chúng ta ——"
"Đạo sĩ tiên sinh, cho một gợi ý đi."
Lão đạo sĩ ngồi dưới mái hiên, thong thả c.ắ.n hạt dưa, "Thí chủ đoán đi."
Phương Ngạn Hàng "chậc" một tiếng, "Anh Cố có ý tưởng gì không?"
Người đàn ông đối diện hắn mí mắt chưa động, không để ý mà gõ gõ đồng hồ, dường như đang đợi tin tức, "Không phải là quà bình thường."
Đó chính là hắn đoán đúng rồi.
Phương Ngạn Hàng vận động não bộ, "Lại một lần nữa thử nghiệm độ bao dung của chúng ta? Mua một ít quà kỳ quặc để trêu chúng ta tức giận?"
Tạ Nhất Hành, "Không quá khả năng, độ bao dung đã thử nghiệm qua rồi, lần thứ hai chắc sẽ thử nghiệm những thứ khác. Độ ngọt ngào?"
Phương Ngạn Hàng lắc đầu, "Độ ngọt ngào không dễ đo lường."
"Thường thì trong những phân đoạn như thế này, rất nhiều chương trình giải trí sẽ sắp xếp để khách mời nam ghen ——" Phương Ngạn Hàng nghẹn lại, "Sẽ không thật sự muốn cho chúng ta ghen chứ?"
Lão đạo sĩ một hạt dưa mắc trong cổ họng bị sặc.
"Khụ."
"Khụ khụ khụ khụ."
Tiếng ho khan bị đè nén làm Phương Ngạn Hàng vui vẻ, "Thật sự là ghen à, phân đoạn cũ rích như vậy mà tổ chương trình cũng nghĩ ra được."
"Được, lát nữa diễn cho các người xem."
"Xong rồi, đoán đúng rồi"
"Chỉ muốn xem ghen thật không muốn xem ghen giả"
"Nhưng đã đoán ra chân tướng, ai còn ghen nữa?"
Lão đạo sĩ khó khăn lắm mới bình ổn được cơn ho, "Không phải, ngươi đã đoán sai."
Phương Ngạn Hàng, "Tôi hiểu rồi."
Lão đạo sĩ, "Thật sự không phải,"
Phương Ngạn Hàng, "Yên tâm, tôi thật sự hiểu rồi."
Lão đạo sĩ im lặng cất hạt dưa đi, đạo diễn, tôi đã cố gắng hết sức. Muốn trách thì trách lão Vương bán hạt dưa, đều là do ông ta bán hạt dưa dởm mới làm tôi bị sặc.