Nhưng họ có thể nói ra sao?
Chẳng những không thể nói, còn phải yểm trợ cho anh ta.
Phương Ngạn Hàng dẫn sự chú ý của mọi người lại đây, "Trong tay Thu Thu là quà cho tôi à? Tôi có thể mở ra không?"
Minh Thu Thu, "Có thể."
Phương Ngạn Hàng, "Là quà bình thường chứ."
Minh Thu Thu, "Đúng vậy."
Vài người đều nhìn qua, Phương Ngạn Hàng mở hộp quà ra, hộp quà màu xanh lam, trên đó dùng dải băng buộc thành một chiếc nơ bướm, mở ra là một chai nước hoa.
Phương Ngạn Hàng lấy ra xịt lên tay, "Mùi này thơm thật ——"
Sao lại quen thuộc như vậy?
Lông mày Thời Ý giật giật, nước hoa Lục Thần.
Những người khác cũng nghĩ tới, Phương Ngạn Hàng vui vẻ, "Nước hoa Lục Thần!"
Minh Thu Thu ho khan một tiếng, "Nước hoa còn hữu dụng hơn nước hoa, vừa có hương thơm lại có thể ngăn ngứa, hơn nữa còn rẻ."
Phương Ngạn Hàng nghe ra trọng điểm, "Rẻ?"
Minh Thu Thu nói bóng nói gió, "Là anh Phượng Minh giúp em chọn, anh ấy tương đối cẩn thận."
Tóm lại không phải cô keo kiệt.
Phương Ngạn Hàng nhướng mày, "Sở Phượng Minh?"
Thời Ý nhìn qua, ba khách mời nữ lúc mua quà là tách ra, các cô cũng không biết khách mời bay phối hợp với mình là ai.
Minh Thu Thu gật đầu, "Ừm, anh Phượng Minh là khách mời bay thứ ba."
Thời Ý: Thật sự là Sở Phượng Minh.
Sở Phượng Minh Thời Ý cũng khá quen thuộc, là nam thần nhỏ của Từ Mỹ Mỹ.
Cái tên quen thuộc làm Cố Trạm nghiêng mắt, anh ngước mắt lên, nhìn thấy Thời Ý đang chìm trong suy tư.
A, Sở ong mật à.
Thiên tài một giây nhớ kỹ địa chỉ trang web này:. Tiểu thuyết võng phiên bản di động địa chỉ đọc:.
Đúng là giữa trưa, ánh mặt trời vàng óng, hoa đào xào xạc rơi xuống một lớp mỏng manh trên đường, con đường nhựa biến thành con đường hoa đào màu hồng, duy mỹ và lãng mạn.
Tiếng chuông của miếu Nguyệt Lão cùng với gió biển thổi tới, khiến người ta hưởng thụ nheo mắt lại.
Vài vị khách mời cùng các khách mời bay hội hợp, cùng nhau đi về phía nhà hàng.
Đã đến giờ ăn cơm.
Phương Ngạn Hàng trước đó đã dặn dò mọi người, không được nói ra tin tức họ đã biết ý đồ của các khách mời bay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phương Ngạn Hàng: Để tôi xem họ sẽ biểu diễn như thế nào :)
Tạ Nhất Hành và Cố Trạm đương nhiên sẽ không phản đối.
Còn về Vu Tuyền —— nếu tôi đã mất mặt như vậy, là anh em tốt đương nhiên phải cùng nhau mất mặt chứ.
4:3, số phiếu đồng ý áp đảo số phiếu không đồng ý, sự phản đối của các khách mời nữ không có hiệu quả. Các khách mời nam đã thành công thực hiện ý đồ xấu của mình, chờ đợi các khách mời bay nhập cuộc.
Lục Tỉnh, ra mắt 20 năm, ảnh đế của ba liên hoan phim lớn. Toàn thân tràn ngập sức quyến rũ đặc trưng của một người đàn ông trưởng thành, giọng nói trầm thấp thuần hậu, làm việc không chút hoang mang, anh cũng không cấp tiến, thể hiện sự khác biệt của mình với Ôn Tâm, mà dùng nhiều hơn là thủ đoạn ám chỉ.
Chín phần thật một phần giả.
Ví dụ như anh và Ôn Tâm mới đóng chung một bộ phim, ở trong phim sống chung rất vui vẻ, Ôn Tâm đã để lại cho anh ấn tượng rất sâu sắc… những điều trên là thật, thêm vào một phần giả.
Ôn Tâm nhìn anh với ánh mắt đầy đồng cảm, vài lần há miệng muốn nói lại thôi, Lục lão sư, hay là ngài đừng nói nữa.
Phương Ngạn Hàng ngăn cản ánh mắt của cô.
Sở Phượng Minh trước khi gặp mặt đã ôm Tạ Nhất Hành một cái, sau đó chào hỏi mọi người, Cố Trạm là người đầu tiên, cậu thầm nghĩ thầy Cố đã giúp cậu nhiều như vậy, đương nhiên phải chào hỏi anh ấy đầu tiên.
Minh Thu Thu được đặt ở vị trí thứ hai.
Theo yêu cầu của nhiệm vụ.
Sau đó là Thời Ý.
Thời Ý và cậu dù sao cũng quen thuộc.
Những chi tiết nhỏ này không ai chú ý, chỉ có đôi mắt của Cố Trạm nheo lại.
"Là Lục Tỉnh à, cả nhà chúng tôi đều rất thích anh ấy."
"Tổ chương trình che giấu thật kỹ, trước đó không hề thông báo sẽ có khách mời bay"
"Sở Phượng Minh! Anh ấy không phải sắp đi đóng phim điện ảnh sao?"
"Mới công bố thôi, chính thức quay chắc còn chưa bắt đầu đâu."
"Ha ha ha anh Sở và thầy Lục sợ ngây người rồi"
Sở Phượng Minh há to miệng, cuối cùng cũng ngậm lại được cái miệng đang lảm nhảm về việc anh và Minh Thu Thu quen nhau như thế nào, các người biết mà không nói sớm!
Gần đây vì yêu cầu chuyển hình mà anh đã phơi nắng cho da đen đi, khi trừng mắt lên, tròng trắng mắt và làn da tương phản càng thêm rõ rệt, là một hình mẫu nam tính đẹp trai.
Ánh mắt anh nhìn về phía Tạ Nhất Hành, là sự khiển trách rõ ràng, Tạ Nhất Hành cậu đã hư hỏng rồi, thế mà lại xem đồng đội của mình làm trò cười!
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Ánh mắt Thời Ý mang theo ý cười.
Cố Trạm nhìn cô, khóe môi nhếch lên.
Phương Ngạn Hàng bảo vệ Tạ Nhất Hành, chậc chậc có tiếng, "Xem Tiểu Tạ làm gì, chỉ cho phép các người xem chúng tôi làm trò cười, không cho chúng tôi xem các người làm trò cười à."