Showbiz: Sau Khi Bạn Trai Cũ Lên Show Hẹn Hò, Tôi Bỗng Dưng Nổi Tiếng

Chương 205



 

Ôn Tâm: Mèo cam Mập Mạp, giống đực.

 

Minh Thu Thu: Mèo Ragdoll Công Chúa, giống cái.

 

Phương Ngạn Hàng: Chó Alaska Uy Mãnh, giống đực.

 

Tạ Nhất Hành: Chó Samoyed Nhạc Nhạc, giống cái.

 

Cố Trạm: Vẹt lục Kỳ Tích, giống đực.

 

Thời Ý: Chó Husky Xú Xú, giống đực.

 



 

Sau khoảng thời gian ngắn ngủi làm quen, các khách mời lại phải tạm xa thú cưng để đến khu giao dịch.

 

Không đi không được.

 

Thú cưng đâu thể uống sương mà sống, chúng cần ăn thức ăn cho mèo, thức ăn cho ch.ó, cần ổ mèo, ổ ch.ó, thậm chí cả đồ chơi nữa.

 

Ôn Tâm: "Chả trách lại miễn phí tặng thú cưng cho chúng ta, cứ tưởng tổ chương trình đổi tính rồi chứ, phí cả lời khen của tôi."

 

Tặng thú cưng miễn phí chỉ là đầu tư ban đầu, mục đích là để họ tiêu tiền về sau.

 

Minh Thu Thu có chút khó xử: "Không biết đồ dùng cho thú cưng có đắt không, tôi chẳng còn lại bao nhiêu đồng vàng."

 

Minh Thu Thu được xem là người giàu có trong số các khách mời.

 

Nhưng có tiền vàng thì lại muốn cải thiện cuộc sống, chỉ cần đổi một chút cửa kính cho căn nhà gỗ thôi cũng đã tốn hết bảy, tám mươi đồng vàng. Rồi còn đồ nội thất, rèm cửa các thứ, thứ nào mà không cần tiền vàng? Chưa trang hoàng được hai món, tiền vàng đã cạn kiệt.

 

Phương Ngạn Hàng: Nói về độ nghèo thì tôi số hai không ai số một, luôn bị bắt chước nhưng chưa bao giờ bị vượt qua.

 

Anh đút tay vào túi quần: "Hy vọng là sẽ rẻ một chút."

 

Ai mà không nghèo cơ chứ?

 

Ôn Tâm len lén nhìn về phía Thời Ý và Cố Trạm, chắc chỉ có hai vị này là đủ giàu có.

 

Khu giao dịch mới mở thêm một khu dành cho thú cưng. Các loại thức ăn cho mèo, thức ăn cho ch.ó, pate mèo, pate ch.ó, thức ăn cho vẹt... được bày trên kệ. Đồ chơi cho ch.ó mèo đa dạng phong phú, ổ cho thú cưng cũng đủ mọi kiểu dáng.

 

Thời Ý liếc nhìn bảng giá trên đó: "Thức ăn cho ch.ó 5 đồng vàng một túi."

 

Phương Ngạn Hàng đi chậm phía sau nghe vậy liền gật gù, thầm nghĩ cũng tạm được, một túi thức ăn chắc ăn được vài ngày, tính trung bình ra thì khá rẻ.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Cho đến khi anh lại gần và nhìn thấy trọng lượng cụ thể của một túi thức ăn.

 

Phương Ngạn Hàng: "Trời đất, sao túi nhỏ thế này??"

 

Túi đựng thức ăn cho ch.ó được làm theo kích cỡ đặc biệt, chỉ có 300g.

 

Chó nhỏ và ch.ó con thường ăn khoảng 100g một ngày, ch.ó lớn thì một bữa đã cần 200-300g. Alaska, Samoyed và Husky đều là giống ch.ó to, một túi này chỉ vừa đủ cho chúng ăn một ngày.

 

Phương Ngạn Hàng tính toán một hồi, chua chát nhận ra số tiền vàng còn lại của mình chỉ đủ cho Alaska ăn ba ngày — đó là trong trường hợp bản thân anh không ăn không uống gì.

 

Phương Ngạn Hàng: "... Nuôi không nổi rồi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ôn Tâm: "... Tôi cũng nuôi không nổi."

 

Mèo ăn không nhiều bằng ch.ó, thức ăn cho mèo của tổ chương trình được đóng gói 50g một túi, đủ cho mèo ăn hai ngày. Nhưng ch.ó thì đồ chơi không quan trọng, còn mèo thì lại cần mua cây mèo, bàn cào móng các thứ.

 

Ôn Tâm: Thôi dẹp đi.

 

Mấy vị khách mời tụ tập lại, ôm đầu than khóc cho sự nghèo khó của mình.

 

Họ biết ngay mà!

 

Biết ngay là tổ chương trình lúc nào cũng muốn moi sạch tài sản của họ!

 

Khách mời bay châm dầu vào lửa: "Tiền cũng như bọt biển thôi, vắt một chút là có mà."

 

"Nghèo gì thì nghèo chứ không thể để con cái nghèo, khổ gì thì khổ chứ không thể để việc học hành khổ."

 

"Tôi xem livestream thấy mấy ngày nay các vị ăn uống thịnh soạn lắm, ngày nào cũng thịt cá. Mấy ngày tới đổi khẩu vị một chút, coi như giảm béo."

 

"Là đàn ông sao có thể bị chút khó khăn nhỏ này đ.á.n.h gục được, đứng lên mà làm đi."

 

Các khách mời: "..."

 

Biến đi!

 

Thời Ý nhìn một đám khách mời đang làm trò, môi đỏ cong lên, mắt cong cong, cười một lúc lâu mới thu lại ánh mắt.

 

Cô xem thức ăn cho ch.ó trước.

 

Tổ chương trình chọn toàn bộ là thức ăn cho ch.ó của các thương hiệu lớn, giá cả như nhau. Thời Ý tìm được nhãn hiệu mà Cố Xú Xú thích ăn, lấy hai túi.

 

Người đàn ông với ngón tay thon dài xách một cái giỏ đặt trước mặt cô, ý bảo cô bỏ vào.

 

Anh lấy giỏ mua sắm từ lúc nào vậy?

 

Thời Ý không khách sáo với anh, bỏ vào trong.

 

Cố Trạm ghi nhớ nhãn hiệu thức ăn: "Thử loại khác không?"

 

Thời Ý: "Không cần đâu, thử hết rồi."

 

Ánh mắt Thời Ý dừng lại ở chỗ pate cho ch.ó, cô cầm lên một hộp: "Mấy cái này thì có thể thử."

 

Chó nào cũng thích ăn pate, nhưng không thể ăn hoài, chỉ có thể dùng làm đồ ăn vặt hoặc phần thưởng.

 

Cố Trạm cầm hộp pate lên xem, rồi lấy mỗi loại một hộp trên kệ. Anh trầm ngâm một chút, rồi lấy thêm hai hộp loại mà Thời Ý vừa cầm.

 

Mười mấy hộp pate chất thành một đống nhỏ trong giỏ mua sắm.

 

Thời Ý: "?"

 

"Anh lấy nhiều vậy làm gì?"

 

Gương mặt nghiêng của người đàn ông vẫn bình tĩnh: "Ăn chực nên thấy chột dạ, hối lộ một chút."