Thời Ý cách l.ồ.ng sắt, dùng ngón tay sờ sờ đầu chú vẹt. Không biết chủ của nó đã dạy thế nào mà thông minh thế.
Chủ nhân của con vẹt: Không, ban đầu nó không có ham gọi như vậy đâu.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Chú vẹt lục vỗ vỗ cánh, cả người như vừa uống t.h.u.ố.c kích thích, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, trông vô cùng vui sướng.
Thời Ý bị nó chọc cười. Tiếc là thức ăn cho vẹt vẫn chưa được giao đến, nếu không cô rất muốn thưởng cho nó mấy hạt dưa.
Chấm nhẹ ngón tay vào nó, Thời Ý đi về phía l.ồ.ng của Cố Xú Xú.
Chú Husky đang nằm trong l.ồ.ng ngủ say sưa, lưỡi hồng thè ra, ngủ thành hình chữ X. Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, tai của chú Husky vểnh lên.
Cố Xú Xú mở mắt, đứng dậy rũ rũ lông: "Gâu!"
Sen ơi sen à.
Đôi mắt ch.ó tròn xoe toàn là vẻ nhớ nhung.
Thời Ý mềm lòng, mở l.ồ.ng sắt thả nó ra.
Husky ra ngoài, quyến luyến cọ cọ vào chân chủ nhân, nhưng không ăn vạ lâu, cọ một lúc rồi phấn chấn rời đi.
Ôn Tâm ngạc nhiên: "Tiểu Ý, con ch.ó của em!"
Cô chỉ vào con ch.ó đang đi xa: "Em có mua dây dắt không, coi chừng nó chạy mất!"
Thú cưng vẫn chưa quen với họ, rất dễ chạy đi.
Thời Ý do dự một chút, nhìn về phía Cố Trạm. Cố Trạm gật đầu với cô, ý bảo không cần buộc.
Thời Ý mở miệng: "Yên tâm đi, nó không chạy đâu."
"Xú Xú vốn là do em nuôi mà."
"Em nuôi à?"
Ôn Tâm nhìn chú Husky uy phong lẫm liệt. Quả nhiên nó chỉ đi tuần tra trong phòng khách, chỗ này ngửi ngửi, chỗ kia ngửi ngửi, không có ý định chạy xa.
Ôn Tâm yên tâm, kéo l.ồ.ng của mình đến trước sofa, bắt đầu bồi dưỡng tình cảm với chú mèo cam: "Vậy thì tốt quá."
Cô bỏ qua câu hỏi tại sao thú cưng của Thời Ý lại lên chương trình, mà hỏi: "Mà này Tiểu Ý, chị có một thắc mắc, tại sao em lại đặt tên cho ch.ó của mình là Xú Xú?"
Thú cưng của mọi người đều theo họ của mình, gọi là Thời Xú Xú không thấy kỳ lạ sao?
Như thể nghe thấy có người gọi tên mình, chú Husky quay đầu lại, đôi mắt tam giác liếc nhìn. Ai gọi trẫm?
Thôi, hình như không phải gọi mình.
Vẻ mặt Thời Ý lập tức cứng đờ, câu hỏi này...
Nó đâu có theo họ mình.
Thời Ý ho khan một tiếng, ra vẻ tự nhiên: "Bởi vì lúc nó mới về nhà em, nó rất thích đi bậy."
Thời Ý: Lý do này mình nghĩ ra hay thật, quả không hổ là mình.jpg
Thì ra là vậy.
Ôn Tâm đã bị thuyết phục.
... Thật không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt Cố Trạm dừng trên má cô, có vài phần trầm ngâm. Vốn dĩ anh không thấy cái tên này có gì không ổn, nhưng người khác không nhìn ra, còn anh thì thấy rõ vẻ mặt không tự nhiên của Thời Ý, dường như đang che giấu điều gì đó.
Cố Trạm trầm tư.
Một cái tên ch.ó thì có gì đáng để che giấu chứ?
Càng lúc này càng phải giữ bình tĩnh.
Thời Ý mỉm cười tự nhiên, đi đến sofa ngồi xuống, cầm ấm trà trên bàn lên rót nước cho mọi người.
Có lẽ là để giải vây cho Thời Ý.
Husky tuần tra xong địa bàn của mình, đôi mắt tam giác sáng lấp lánh, gật đầu hài lòng. Cuối cùng nó đi đến góc phòng khách, nhấc chân sau lên.
Để trẫm đ.á.n.h dấu lãnh thổ mới của mình.
Thời Ý vô tình liếc thấy tư thế của con ch.ó nhà mình, đồng t.ử co rút: "Cố—" Xú Xú!
Giọng của cô làm các khách mời dừng lại động tác, đồng loạt nhìn qua.
Thời Ý nuốt lại hai chữ phía sau, cố gắng giữ nụ cười: "— Thầy Cố, em muốn ra ngoài một chút, phiền anh nhường đường."
Vốn dĩ có sáu khách mời, nam nữ có thể ngồi riêng, nhưng giờ có thêm mấy khách mời bay nên sofa phải ngồi bốn người, thành ra phải có nam nữ ngồi xen kẽ.
Cố Trạm đang ngồi cạnh Thời Ý.
Các khách mời đồng loạt ngẩng đầu nhìn Thời Ý, giống như những đứa trẻ đang chờ giáo viên phát kẹo.
Thời Ý không để ý đến những ánh mắt đó, vội bước nhanh hai bước đuổi kịp chú Husky, đè chân sau đang nhấc lên của nó xuống.
Cô nghiến răng: "Xú Xú, không phải đã nói không được tè bậy sao?!"
Husky rũ rũ lông, cố gắng nhấc chân sau lên lại.
Cố Xú Xú: Con sen kia tránh ra, đây là giang sơn mới, trẫm phải chiếm cơ hội đ.á.n.h dấu lãnh thổ trước.
Người và ch.ó bắt đầu giằng co.
"...Phụt."
"Nó định chiếm địa bàn đấy."
Các khách mời nhìn hành động của cô, liền hiểu ra vấn đề.
Ôn Tâm bật cười: "Chó mèo đến nơi mới hình như đều có hiện tượng này."
Ngón tay Cố Trạm gõ gõ lên đầu gối, nghĩ đến chữ "Cố" mà Thời Ý buột miệng thốt ra, ánh mắt như đang suy tư.
"..."
Buổi tối, bên miếu Nguyệt Lão có tổ chức tiệc lửa trại.
Các khách mời miệng thì nói thời tiết này mà tổ chức tiệc lửa trại gì chứ, nhưng cơ thể lại rất thành thật, sớm đã có mặt chờ ở ngoài miếu.
Trời tối dần, lửa trại được đốt lên.
Người dân bản địa trên đảo Tình Yêu mặc những bộ váy lộng lẫy, loa phát những bản nhạc lãng mạn. Rất nhiều cặp đôi trẻ nắm tay nhau khiêu vũ giữa sân.
Cách đó không xa, trên đống lửa có đầu bếp đang nướng nguyên con cừu. Lớp da bên ngoài được nướng vàng ruộm, mỡ chảy xuống lửa kêu xèo xèo, hương thơm bay xa vạn dặm.