Showbiz: Sau Khi Bạn Trai Cũ Lên Show Hẹn Hò, Tôi Bỗng Dưng Nổi Tiếng

Chương 210



 

Vu Tuyền: "Em biết, em không cố ý."

 

Sở Phượng Minh: "Rốt cuộc là sao?"

 

Vu Tuyền: "Thầy Cố quá cáo già, anh ấy gài bẫy em!!"

 

Vu Tuyền kể lại chuyện hôm qua, cậu vì sợ bị truy cứu trách nhiệm nên mới muốn giải thích với Cố Trạm một lần, rằng tất cả chỉ là hiệu ứng chương trình, đừng để bụng, ai ngờ khả năng nắm bắt trọng điểm của Cố Trạm lại mạnh đến thế, nghe ra ngay ý tứ khác.

 

Sở Phượng Minh: "Quả không hổ là thầy Cố."

 

Vu Tuyền giật giật khóe miệng: ...?

 

Tôi đang kể khổ với cậu mà cậu còn sùng bái anh ta, có phải người không vậy?

 

Sở Phượng Minh cũng cảm thấy phản ứng của mình có chút không đúng, gãi đầu: "Khụ, chắc là không sao đâu."

 

Cậu cũng đâu cố ý.

 

Lục Tỉnh uống một ngụm nước kỷ t.ử, cười lên để lộ một nếp nhăn nhỏ ở khóe mắt: "Yên tâm đi."

 

Hợp đồng họ ký với tổ chương trình không có điều khoản nào quy định rõ ràng là không được tiết lộ thông tin bên ngoài, nên cậu sẽ không sao cả, nhiều lắm là đạo diễn tức c.h.ế.t, rồi quyết định cho cậu vào danh sách đen không bao giờ hợp tác nữa.

 

Ừm... Lục Tỉnh nheo mắt, hình như còn cần lo lắng một chuyện khác, ví dụ như phản ứng của cư dân mạng sau khi đoạn phim này được phát sóng vài ngày tới.

 

Vu Tuyền sững sờ một chút, hít một hơi lạnh.

 

Đúng rồi, còn có cư dân mạng!

 

Cư dân mạng cũng không muốn cho Cố Trạm và Thời Ý biết họ đã bị phát hiện, họ muốn xem hai người tiếp tục diễn. Kết quả bây giờ lại bị cậu chọc thủng...

 

Vu Tuyền: Xong rồi, sau này mình có bị cư dân mạng ném đá cho tan xác không đây?!!

 

Lục Tỉnh bật cười, lại nói một câu yên tâm, vấn đề thì có, nhưng cũng không lớn.

 

Lục Tỉnh: "Anh ta sẽ không nói cho Thời Ý biết đâu."

 

Vu Tuyền: ? Tại sao ạ?

 

Lục Tỉnh chỉ cười mà không nói.

 

Dù sao thì đó cũng là Cố Trạm.

 

Thấy Lục Tỉnh tự tin như vậy, Vu Tuyền dần dần yên tâm, cậu tin lời thầy Lục nói.

 

"Chỉ tiếc là em đã học thuộc bao nhiêu câu thoại 'trà xanh'."

 

Thầy Cố ghen rất dữ, cậu không dám chọc vào một bình giấm chua.

 

Sở Phượng Minh: "Cậu học bao nhiêu?"

 

Vu Tuyền giơ ba ngón tay.

 

"30 câu?"

 

"Ba trang giấy."

 

Sở Phượng Minh nghẹn lời: "Thế thì tiếc thật."

 

Vu Tuyền: Chứ còn gì nữa, lúc đi học em học thuộc bài khóa còn chưa nhiều đến thế. Vấn đề là học thuộc nhiều như vậy mà chỉ dùng được có hai câu, sớm biết thế thì em đã chẳng thức cả đêm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Lúc này, Vu Tuyền đang đầy tiếc nuối không hề biết rằng, cậu không cần phải tiếc nuối.

 

Có một con ch.ó đã kế thừa hoàn hảo kỹ năng trà xanh của cậu.

 

Vài ngày sau, Vu Tuyền xem chương trình chính thức mới phát sóng, trợn mắt há mồm. Kỹ năng trà xanh mà cậu dày công nghiên cứu lại không bằng một con ch.ó?

 

Nếu nói cậu là trà xanh nhân tạo màu mè, thì chú Husky trong chương trình chính là đại sư trà xanh thiên bẩm.

 

Xanh một cách không dấu vết.

 

Trà đến nghẹt thở.

 

"..."

 

Ba vị khách mời bay đi được hơn hai tiếng, các khách mời khác cũng lục tục thức dậy.

 

Phương Ngạn Hàng gãi đầu bước ra khỏi phòng, lẩm bẩm: "Họ đi rồi à?"

 

Sở Phượng Minh và Tạ Nhất Hành là đồng đội nên ngủ chung một phòng.

 

Hai người còn lại ngủ trong phòng của thầy Trần và đạo diễn Lộ.

 

Căn phòng đó được thầy Trần dùng làm phòng đọc sách, nhưng nội thất bên trong thực ra đầy đủ cả. Vì trang trí theo phong cách cổ điển nên trong đó không chỉ có một chiếc giường lớn, mà gian ngoài gần cửa sổ còn đặt một chiếc giường sập — chiều rộng của giường sập cũng không kém giường đơn là bao.

 

Giường sập gian ngoài dành cho Vu Tuyền.

 

Giường lớn gian trong dành cho Lục Tỉnh.

 

Phương Ngạn Hàng nhìn qua cửa sổ đang mở, thấy trên giường sập đã không còn ai.

 

Tóc anh ngủ dậy có chút rối, như một cái tổ quạ. Phương Ngạn Hàng tiện tay gãi gãi, rồi theo tiếng động đi về phía nhà bếp.

 

Trong bếp đã có người, là Cố Trạm.

 

"Cố ca?"

 

Phương Ngạn Hàng lấy một chai nước khoáng từ tủ lạnh, đ.á.n.h giá sắc mặt Cố Trạm: "Cố ca hôm nay sao dậy sớm vậy?"

 

Tối qua thái âm bổ dương à?

 

Sắc mặt tốt kinh khủng.

 

Dòng nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, hoàn toàn xua đi chút mơ màng còn sót lại trong đầu.

 

Cố Trạm eo thắt tạp dề, thong thả đập vỏ trứng trên mép bàn. Lòng đỏ trứng vàng cam tiếp xúc với đáy chảo, phát ra tiếng xèo xèo.

 

Hương trứng chiên lan tỏa.

 

Những quả trứng chiên hình ngôi sao, mặt trăng và mặt trời được đặt ngay ngắn trên đĩa. Người đàn ông đổ quả trứng cuối cùng vào khuôn hình trái tim, khóe môi nhếch lên: "Mơ một giấc mơ đẹp."

 

Phương Ngạn Hàng vặn nắp chai lại, chỉ vậy thôi à?

 

Anh ta chủ động nấu cơm là chuyện không hề dễ dàng.

 

Nhưng Phương Ngạn Hàng trong lòng rất biết điều, anh đâu phải Thời Ý, trong trường hợp Cố Trạm không muốn nói, anh có hỏi cũng vô ích.

 

Phương Ngạn Hàng đổi chủ đề: "Sở Phượng Minh họ đi lúc nào vậy?"