Showbiz: Sau Khi Bạn Trai Cũ Lên Show Hẹn Hò, Tôi Bỗng Dưng Nổi Tiếng

Chương 215



 

Nếu nói hôm qua sau khi bái Nguyệt Lão, các khách mời tạm thời không thấy có gì thay đổi, thì thay đổi lớn nhất đối với họ chính là có thêm một con thú cưng.

 

Chủ đề của mọi người cũng thuận lý thành chương chuyển sang thú cưng.

 

Thú cưng Xú Xú của Thời Ý là nổi bật nhất, lanh lợi, đáng yêu, còn biết tặng hoa cho chủ, chỉ hai điểm này thôi đã đủ khiến các khách mời khác phải ghen tị.

 

Các khách mời: Ai mà không muốn thú cưng của mình nhào vào lòng chứ?

 

Phương Ngạn Hàng nhớ ra: "Lát nữa phải đi mua bát ăn cho Alaska."

 

Ôn Tâm nhướng mày: "Hôm qua anh không phải nói không cần mua sao?"

 

Phương Ngạn Hàng không thừa nhận: "Ai nói? Tôi chưa từng nói."

 

Ôn Tâm cười nhạo một tiếng: "Mọi người đều nghe thấy đấy... Phải không Tiểu Ý, Thu Thu?"

 

Thời Ý nhìn về phía Phương Ngạn Hàng đang nói, lặng lẽ gật đầu.

 

Cô dùng tay đẩy đẩy m.ô.n.g chú Husky đang ngồi trên đùi mình. Mày có biết mày nặng bao nhiêu cân không, ngồi tê cả chân tao rồi?

 

Minh Thu Thu cũng gật đầu theo.

 

Cô làm chứng, lúc đó vẻ mặt Phương Ngạn Hàng còn rất khinh thường, nói cô tiêu tiền mua bát ăn là nộp thuế IQ, trong bếp có bao nhiêu bát đĩa, tùy tiện lấy một cái là được — tuy anh ta không nói rõ, nhưng ý là vậy.

 

Phương Ngạn Hàng á khẩu không trả lời được.

 

"Thôi được, cãi không lại các cô, tôi nhận thua."

 

"Tiểu Ý mua bát cho ch.ó bao nhiêu tiền vàng vậy?"

 

Thời Ý: "Hửm? 8 đồng vàng, không đắt đâu."

 

Phương Ngạn Hàng: Số tiền vàng trên người anh còn không lớn hơn con số 8, chanh từ khóe miệng chảy xuống.

 

Phương Ngạn Hàng nhẩm tính một ngày mình có thể tiêu bao nhiêu tiền vàng, lại tính xem phải đầu tư bao nhiêu cho con ch.ó, không nhịn được dùng chân khều nhẹ con ch.ó của mình, thu hút sự chú ý của nó: "Thấy không, tao đã trả giá vì mày bao nhiêu?"

 

Alaska ngơ ngác quay đầu nhìn anh một cái, chớp chớp mắt, rồi lại lặng lẽ quay đi, nhìn chằm chằm vào một người một ch.ó trên sofa.

 

Phương Ngạn Hàng cứng họng: "Đồ bất hiếu!"

 

Mày nhìn người khác làm gì, nhìn bố mày đây này.

 

Ha ha ha ha.

 

Các khách mời bật cười.

 

"Ha ha ha ha đồ bất hiếu."

 

"Tôi cười c.h.ế.t mất thôi."

 

Hôm qua Ôn Tâm và Phương Ngạn Hàng chỉ mua một hai túi thức ăn, nhiều nhất là thêm một cái nhà vệ sinh cho ch.ó mèo, còn ổ, chuồng các thứ thì hoàn toàn không mua, thú cưng đêm qua phải ngủ tạm trong l.ồ.ng.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Các khách mời: Xin lỗi con cưng, bố/mẹ thật sự không có tiền.

 

Hôm nay thì không thể như vậy nữa, đều là người lớn, ai mà không có chút lòng ganh đua? Con nhà người ta có gì, con mình không thể kém quá xa được.

 

Ôn Tâm: "Tiểu Ý, hôm qua em mua đồ cho Xú Xú tổng cộng hết bao nhiêu tiền vàng vậy? Cho chị biết để chuẩn bị tâm lý."

 

Thời Ý hơi sững lại, cô liếc mắt về phía Cố Trạm. Tiền vàng mua đồ cho Cố Xú Xú không phải do cô trả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ôn Tâm theo ánh mắt cô nhìn qua, liền hiểu ra.

 

Có nhầm không vậy, thế này cũng bị phát "cẩu lương" à.

 

Không hề có sự chuẩn bị tâm lý.jpg

 

Cô thầm thở dài, cực kỳ tự nhiên chuyển người hỏi: "Thầy Cố hết bao nhiêu ạ?"

 

Cố Trạm: "Khoảng 40."

 

Anh nói là chưa tính giá thức ăn và pate. Ổ ch.ó, bát ăn, nhà vệ sinh, bình nước, đệm, đồ chơi cộng lại khoảng 40.

 

Ôn Tâm không biết anh còn chu đáo trừ đi phần lớn nhất. Con số 40 này đã đủ làm cô kinh ngạc rồi.

 

40 đó.

 

Ôn Tâm liếc nhìn con mèo trong lòng, có một khoảnh khắc muốn xách con mèo béo này lên cân thử xem nó có phải làm bằng vàng không.

 

"Vậy tiếp theo chúng ta đi tìm rương báu nhé?"

 

"Hay là xem nhiệm vụ của fan..."

 

"? Một nhiệm vụ của fan chỉ có một hai đồng vàng thôi."

 

Phương Ngạn Hàng lý luận: "Một hai đồng vàng không phải là tiền vàng sao? Tích tiểu thành đại, mười nhiệm vụ của fan cũng có mười mấy đồng vàng rồi."

 

"Hơn nữa, tìm rương báu thu nhập không ổn định, không chắc có tìm được không, cũng không chắc bên trong có tiền vàng hay không."

 

Ôn Tâm: "..."

 

Mọi người: "..."

 

Trọng điểm là câu cuối cùng phải không.

 

Nhờ lời nhắc nhở "tự sát" của Phương Ngạn Hàng, mọi người đồng loạt nhớ lại vận may đen đủi kỳ quái của anh, nhìn anh với ánh mắt đầy trìu mến.

 

"Đúng vậy, tích tiểu thành đại."

 

"Xin lỗi, tôi xin lỗi, một hai đồng vàng cũng là tiền vàng, tôi không nên kỳ thị chúng."

 

"Khụ, làm nhiệm vụ của fan đi, cũng tốt."

 

"Làm nhiệm vụ của fan cũng không tốn bao nhiêu thời gian, đi thôi đi thôi."

 

Phương Ngạn Hàng: "..."

 

Nói đi nói lại, các người dùng ánh mắt đó nhìn tôi làm gì?

 

Phương Ngạn Hàng thẹn quá hóa giận.

 

"hahahaha"

 

"Cười đến đập giường."

 

Thời Ý nín cười, đi sau một đám người, đẩy Cố Xú Xú xuống, ra hiệu cho nó đi theo.

 

Nói đến vận may của Cố Trạm cũng...

 

Cô nghiêng đầu, tầm mắt tình cờ đối diện với một đôi mắt đen láy. Cố Trạm không biết đã nhìn cô bao lâu rồi.