Cố Trạm: "Đã bồi dưỡng xong rồi."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Thời Ý: "... Anh đùa à?"
Cố Trạm cài đóa hoa oải hương lên n.g.ự.c áo, nhướng mày cười trầm thấp: "Tôi đều nhường phòng cho nó rồi—"
Ngụ ý là, tôi đều nhường phòng cho nó, đối xử tốt với nó như vậy, em nói chúng tôi có tình cảm không?
Thời Ý thế mà lại không còn lời nào để nói.
Chỗ nào cũng không đúng, nhưng lại không thể phản bác.
Cô đỡ trán, trong mắt người đàn ông tràn đầy ý cười.
Anh nói thật đấy.
Trước đây anh thấy Cố Xú Xú không vừa mắt... Bây giờ Cố Xú Xú bị nhốt trong phòng không ra được lại rất đáng yêu.
Cố Trạm xắn tay áo lên, để lộ một đoạn cánh tay rắn chắc, bàn tay chống lên cửa sổ.
Đang đứng một chân, đầu dụi dụi vào cánh, con vẹt quơ quơ, mỏ đỏ chép chép, dường như bị tiếng nói chuyện của hai người đ.á.n.h thức.
Mắt hạt đậu mơ màng mở ra, hướng về phía cửa sổ.
Ánh trăng chiếu vào sau lưng Cố Trạm, vì vấn đề góc độ, từ chỗ con vẹt nhìn ra ngoài, chỉ có thể thấy một bóng đen ở cửa sổ.
Con vẹt giật mình một cái, vỗ cánh, ưỡn cổ kêu to: "Bắt trộm! Bắt trộm—"
Giọng điệu khàn khàn vang vọng trong phòng, lại xuyên qua cửa sổ, truyền vào ánh trăng.
Những con mèo, ch.ó đang ngủ say bị đ.á.n.h thức, tiếng "gâu gâu", "meo meo" vang vọng khắp ngôi nhà tình yêu.
Dường như có khách mời bị đ.á.n.h thức.
Động tác trèo cửa sổ của người đàn ông dừng lại, ý cười trong mắt cứng đờ.
Cố Trạm: ???
Ôn Tâm vẫn chưa ngủ.
Không có điện thoại và máy tính, thật sự rất nhàm chán. Ôn Tâm nằm trên giường trằn trọc nửa giờ, cuối cùng vẫn ngồi dậy, xoa xoa tóc đi vào phòng tắm.
Dưỡng da là việc mà các ngôi sao phải làm hàng ngày, là một công trình lâu dài. Từ dưỡng ẩm, đến làm trắng, rồi đến làm săn chắc da, mỗi một quy trình đều không thể bỏ qua, mỗi ngày đều phải tốn rất nhiều thời gian cho việc này.
Ôn Tâm: Lúc này thật nhớ người giúp việc nhà mình.
Cô vừa vỗ vỗ lên da vừa thở dài.
Bình thường cô chỉ cần nằm trên giường xem điện thoại, tự nhiên có người giúp việc bôi sữa dưỡng thể, vài phút là xong. Tự mình làm mới phát hiện có chút phiền phức, không, là vô cùng, vô cùng phiền phức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phòng Ôn Tâm sáng một ngọn đèn ngủ nhỏ, ánh sáng mờ ảo dưới ánh đèn sân vườn chẳng hề đáng chú ý.
"Bắt trộm! Bắt trộm!"
Tiếng kêu khàn khàn của con vẹt từ cửa sổ truyền vào, đ.á.n.h thức những con mèo, ch.ó. Tiếng kêu của các con vật trong đêm tối yên tĩnh có vẻ hơi đáng sợ, như thể có chuyện gì đã xảy ra.
Ôn Tâm vừa mới nặn một đống sữa dưỡng thể ra lòng bàn tay, tay hơi run lên, sữa dưỡng thể loạng choạng, rơi xuống tủ, phát ra tiếng "bịch".
Ôn Tâm: !
Có trộm?!
Cô vểnh tai, tập trung lắng nghe tiếng động bên ngoài. Sao vậy nhỉ?
Ôn Tâm nhíu mày, không nên đâu, trên một hòn đảo nhỏ sao có thể có người ngoài. Lui một bước, cho dù có du thuyền lên đảo thật, nhân viên công tác trước màn hình chắc chắn đã sớm cảnh báo.
Nhưng trong lòng cô vẫn không yên, đợi một lúc không thấy động tĩnh gì, cô nhẹ nhàng đứng dậy đi đến cửa sổ, nhìn ra ngoài, không phát hiện có gì bất thường.
Tiếng kêu của ch.ó mèo cũng dần dần im bặt.
Hừm, là cô nghĩ nhiều rồi.
Ôn Tâm thả lỏng tâm trạng, thở phào ngồi lại trên giường, cười lắc đầu. Chắc cô hồ đồ nên mới tin lời con vẹt, vẹt kêu gì mà chẳng được.
Vẹt: Oan uổng.
Ôn Tâm không biết, cô không phát hiện ra tình hình chỉ là vì vị trí phòng của mình. Nhà cô và nhà Thời Ý không ở cùng một dãy, mà cách một cái sân nhìn sang — cô từ cửa sổ nhìn ra, chỉ có thể thấy sân hoặc cánh đồng hoa.
Sân là mặt trước của nhà Thời Ý.
Cố Trạm đi cửa sau.
So với cô, một người khác lại nhìn thấy nhiều hơn.
Phương Ngạn Hàng thèm thuồng con ch.ó nhà người ta. Anh tin chắc rằng con ch.ó nhà người ta biết tìm rương báu là vì nó có tình cảm tốt với chủ, ch.ó mèo tình cảm tốt sẽ ngậm đồ vật mang về cho chủ.
Tối nay anh ôm con ch.ó vào phòng mình, quyết tâm cho nó hưởng điều hòa để bồi dưỡng tình cảm.
Alaska cũng là được chủ cưng chiều mà lớn, đợi Phương Ngạn Hàng ngủ say liền tự giác bò lên giường, coi chiếc gối mềm mại như tấm đệm, ngủ say sưa.
Khi sự kiện "bắt trộm" xảy ra, Alaska ngồi xổm trên gối sủa "gâu gâu gâu". Tiếng kêu vang lên ngay bên tai như sấm sét, làm nổ tung màng nhĩ của Phương Ngạn Hàng, suýt nữa trực tiếp tiễn anh đi.
Phương Ngạn Hàng bật dậy khỏi giường, vì tỉnh dậy quá đột ngột nên tim đập thình thịch, hơi thở không kiểm soát được có chút dồn dập.
Phương Ngạn Hàng: Mẹ nó, xảy ra chuyện gì vậy?
Anh nghe thấy tiếng ch.ó mèo kêu không ngớt bên ngoài, mặc dép lê đi đến bên cửa sổ, mở cửa sổ ló đầu ra—
Tiếng kêu của ch.ó mèo như bùa đòi mạng. Da đầu Thời Ý tê rần, cả người cứng đờ không dám động đậy, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài.