Showbiz: Sau Khi Bạn Trai Cũ Lên Show Hẹn Hò, Tôi Bỗng Dưng Nổi Tiếng

Chương 252



 

Vì trước đó đã có giải thích, phần chiêu đãi bạn bè là ba cặp khách mời tách ra, mỗi người chiêu đãi bạn của mình — phòng khách nhỏ được sửa chữa ở giữa phòng của mỗi cặp khách mời chính là để chiêu đãi bạn bè. Cho nên một đám người chào hỏi xong liền ai nấy dẫn bạn về phòng.

 

Thời Ý và Từ Mỹ Mỹ bốn người đi về phòng mình, xa xa nghe thấy giọng nói có vài phần kiêu ngạo của Ôn Tâm: "Nhẹ nhàng lại đây xem, đây là phòng của chị, bên trong mỗi ngọn cỏ mỗi cành cây, mỗi một món đồ nội thất đều là chị từng đồng từng đồng kiếm được..."

 

"Không tồi chứ?"

 

Từ Mỹ Mỹ không cần Thời Ý chiêu đãi, cô đã đi trước Thời Ý một bước, đẩy cửa phòng cô ra.

 

"???"

 

"Ai đừng đều vào phòng mình a!!"

 

"Trong phòng khách mời thế mà lại không có camera?? Đạo diễn, ông còn có thể được không?"

 

"Giữa trưa vào phòng làm gì! Ra ngoài đi chứ?"

 

"Phòng khách nhỏ đẹp như vậy không ra ngồi, chẳng phải là lãng phí sao?"

 

"A a a, thanh tiến trình!"

 

"Tôi khô héo rồi."

 

"Không ra nữa là tôi quậy đấy!"

 

"Tin hay không tôi quỳ xuống cầu xin các người, ô ô ô ô ô."

 

"Vẫn là có điều hòa thoải mái."

 

Một luồng khí lạnh ập vào mặt, Từ Mỹ Mỹ hưởng thụ thở dài, sau khi bình tĩnh lại nhìn hai mắt bố trí phòng của Thời Ý, cô tấm tắc hai tiếng: "Cuộc sống nhỏ của cậu cũng không tồi nhỉ."

 

Thời Ý nhướng mày không nói.

 

Cô đá đôi giày trên chân xuống, đón lấy Cố Xú Xú đang lao vào lòng mình, bịt miệng nó đang hăng hái l.i.ế.m láp: "Đừng l.i.ế.m."

 

"Gâu ô."

 

Husky bị chủ nhân bịt miệng, cũng không kén chọn, thuận thế l.i.ế.m vào lòng bàn tay Thời Ý.

 

Y.

 

Thời Ý bất đắc dĩ đẩy đầu ch.ó của nó ra, cố ý xoa nước miếng của nó lên đầu nó, sau đó đi vào phòng vệ sinh rửa tay, nói với Từ Mỹ Mỹ.

 

"Cậu tự ngồi nhé, tớ đi rửa tay."

 

"Được."

 

Cũng không biết có phải là lông trên đầu ướt không thoải mái không, Cố Xú Xú lắc đầu, đi qua duỗi đầu vào ống quần Cố Trạm cọ cọ.

 

Ừm, vui vẻ.

 

Con ch.ó vui vẻ rũ lông, tung tăng đi theo chủ nhân của mình.

 

"Phụt."

 

Tạ Lâu suýt nữa cười không thở nổi, nhìn người đàn ông đang ngồi xổm xuống đặt ngay ngắn đôi giày cao gót của Thời Ý, xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn nói: "Yo, đây là địa vị gia đình của thầy Cố à!"

 

Tầng ch.ót nhất của chuỗi thức ăn.

 

Cố Trạm lại ghi thêm một món nợ nhỏ cho con ch.ó, bề ngoài lại điềm tĩnh, cười khẽ, một lời hai ý: "Hà tất phải so đo với một con ch.ó độc thân."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Lâu: ?

 

Tôi nghi ngờ anh đang trào phúng tôi.

 

Cố Trạm: Đừng nghi ngờ, tin vào chính mình đi.

 

Tạ Lâu: "..."

 

Anh khiêu khích không thành, dời mục tiêu: "Thời Ý? Cậu không ra chiêu đãi một chút, đạo đãi khách đâu?"

 

"Một người không đủ chiêu đãi anh à?"

 

Cố Trạm rót một ly trà cho anh: "Nhưng mà anh nhắc tôi rồi, nam nữ có khác, anh đừng vào."

 

???

 

Trà trong tay Tạ Lâu còn chưa kịp uống, đã bị đẩy ra ngoài cửa cùng với ly trà.

 

Tạ Lâu bưng ly trà trong tay sững sờ một lúc lâu: Thảo!

 

Anh tức cười, có dị tính vô nhân tính.

 

Nhưng anh nói không cho tôi vào thì tôi không vào à? Tạ Lâu nổi loạn đi vào, hôm nay tôi nhất định phải vào: "Thời Ý, đây là phòng của cậu đúng không? Cố Trạm muốn đuổi tôi ra ngoài, anh ta đây là lạm quyền, cậu có quản không?"

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Thời Ý từ phòng vệ sinh đi ra, thoa một ít kem dưỡng tay lên tay, suy nghĩ một giây, trả lời: "Khách của anh ấy, anh ấy quyết định."

 

Cố Trạm liếc nhìn Thời Ý, trong lòng hơi hơi động.

 

Tạ Lâu cũng là người thông minh, lời này nói ra: "Cậu đây là đổi khái niệm!"

 

"Thiên vị một bên!"

 

Từ Mỹ Mỹ ngồi trên sofa từ từ uống một ngụm trà, cảm thán: Tạ tổng... hình như không quá thông minh.

 

Không giúp chồng mình chẳng lẽ còn giúp anh sao?

 

Ý nghĩa của việc chiêu đãi bạn bè, bản chất là muốn bạn bè làm trợ thủ cho các khách mời, ví dụ như thêm lửa, thêm củi, hay khi phàn nàn về anh em của mình, thì lôi ra quan niệm tình yêu của họ.

 

... Đây là ý định ban đầu của tổ chương trình.

 

Thực tế là, phong cách ngay từ đầu đã đi chệch hướng. Nhiệm vụ đầu tiên của các người bạn khi đến nơi là tìm cách lấp đầy bụng mình.

 

"Anh nhắc lại xem trưa nay chúng ta ăn gì?"

 

"Mì bò kho." Cố Trạm nhẹ nhàng bâng quơ.

 

Hỏi lại bao nhiêu lần cũng là câu trả lời này.

 

Tạ Lâu không dám tin: "Tôi từ ngàn dặm xa xôi đến đây, anh chiêu đãi tôi một bát mì gói?"

 

Cố Trạm trầm tư: "Có thể thêm một cây xúc xích."

 

Tạ Lâu nhất thời không biết nên dùng lời nào để biểu đạt tâm trạng của mình, sau một lúc lâu mới nghẹn ra được mấy chữ: "Anh đối với tôi thật hào phóng."

 

Cố Trạm không hề xấu hổ: "Tôi nghèo."

 

Anh là kẻ ăn bám.

 

Tạ Lâu không muốn nói chuyện với anh nữa, c.h.ử.i một câu "thảo", đi đến sofa ngồi xuống, ân cần bưng ly trà cho Thời Ý: "Thời Ý à, trưa nay chúng ta ăn gì?"