Cố Trạm nhìn ra ngoài cửa sổ, ngón tay gõ gõ lên cửa sổ. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào mặt anh, hàng mi dài hiện ra một hàng bóng mờ.
"Đáng tiếc cái sofa này của anh quá nhỏ."
Tạ Lâu vươn vai: "So với phòng của Thời Ý, phòng này của anh ít nhất nhỏ hơn một nửa, ngủ không nghẹn khuất sao?"
"Hỏi anh đấy!"
"Nghĩ gì mà xuất thần vậy."
Cố Trạm quay đầu lại, trả lời câu hỏi của anh ta: "Ngủ không được mấy ngày."
"Không phải còn muốn ba tuần à?"
"..."
Tạ Lâu: "Xin lỗi, là tôi ngốc mới hỏi anh câu này."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Cho anh ta cơ hội khoe khoang.
Nghĩ cũng biết, anh ta mỗi tối đều không biết xấu hổ đi trèo giường, căn phòng này nhỏ hay không có quan hệ gì với anh ta?
Cố Trạm thu tay lại, đi về phía cửa sau: "Tôi ra ngoài một chuyến."
?
Tạ Lâu ngồi dậy: "Làm gì vậy?"
Cửa đã đóng lại.
Tạ Lâu: "Vội vàng chiêu hồn à?"
Cố Trạm bỏ lại tiếng nói của Tạ Lâu phía sau, bóng dáng rất nhanh, đi đến sau phòng Thời Ý, gõ gõ cửa sổ.
Từ Mỹ Mỹ nghiêng đầu: "???"
Cô đẩy đẩy Thời Ý đang nằm, ồm ồm: "Tìm cậu."
Từ Mỹ Mỹ và Thời Ý đang nằm trên giường đắp mặt nạ. Từ Mỹ Mỹ người cũng như tên, vào nhà liền kêu da mình vì đến tìm cô mà chịu bao nhiêu tội, nhất định phải đắp một cái mặt nạ bảo dưỡng một chút.
Thời Ý do dự hai giây, gỡ mặt nạ trên mặt xuống, rửa mặt, rồi mở cửa sau đi ra ngoài.
"Có việc à?"
Cánh cửa đóng c.h.ặ.t ngăn cách âm thanh truyền bá. Từ Mỹ Mỹ vểnh tai, do dự một giây liền đứng dậy, rón rén đi về phía cửa sau, tai dán vào khe cửa.
Cố Xú Xú: ?
Nó vẫy đuôi đi qua, động tác không có gì khác biệt.
Thời Ý đi đến chỗ râm mát tránh nắng: "Có việc à?"
Cố Trạm đến gần: "Có."
Thời Ý lùi lại một bước, ho khan một tiếng: "Chuyện gì?"
Cố Trạm đi gần hơn nữa: "Là tôi tưởng như vậy sao?"
Hửm?
Thời Ý ngẩng đầu, ánh mắt người đàn ông đen nhánh sâu thẳm, như thể muốn thiêu cháy cô. Thời Ý nghẹn lời, nhất thời không thể trả lời.
Giọng Cố Trạm hạ thấp, lặp lại một lần: "Là tôi tưởng như vậy sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Hửm?"
Thời Ý nhìn chằm chằm vào mắt anh, các loại hình ảnh lần lượt hiện lên trong đầu. Giây phút này, cô đột nhiên muốn dũng cảm một chút.
Cô dừng lại một chút, giả vờ như không có chuyện gì, lấy ra một tấm thẻ từ trong túi.
Là tấm thẻ cô mở ra được từ rương báu vàng mấy hôm trước.
【Lệnh người khác nghe lời mình】
Cô ra lệnh cho Cố Trạm: "Anh đừng động đậy."
Cố Trạm cúi mắt.
Ánh mắt Thời Ý nhìn về phía biển rộng, ra vẻ như không có chuyện gì, kéo cổ áo anh xuống, chạm nhẹ vào má anh.
"A!"
Một người một ch.ó đang áp tai vào cửa kêu lên một tiếng. Từ Mỹ Mỹ vì lực đẩy của cửa mà ngã ngồi trên đất, mặt nạ rơi xuống. Husky trực tiếp nhảy lên đùi Từ Mỹ Mỹ.
Một người một ch.ó kinh ngạc nhìn Thời Ý, Thời Ý cũng kinh ngạc nhìn Từ Mỹ Mỹ.
Thời Ý và Từ Mỹ Mỹ nhìn nhau ba giây, ánh mắt từ kinh ngạc chuyển sang bực bội xấu hổ. Cô bước vào đóng cửa lại, che khuất biểu cảm của Cố Trạm phía sau, nghiến răng: "Cậu nhìn cái gì?!"
Xong rồi.
Trong đầu Từ Mỹ Mỹ hiện ra hai chữ. Không, còn có thể là con ch.ó. Từ Mỹ Mỹ nhặt chiếc mặt nạ rơi dưới đất lên, giả vờ tự nhiên đứng dậy khỏi mặt đất: "Không phải con ch.ó của cậu à, cứ nhất định phải đi theo cậu."
"Thế là tớ nghĩ, không thể để nó quấy rầy cậu được, cho nên liền đi ôm con ch.ó về."
Từ Mỹ Mỹ lắp bắp, sợ Thời Ý không tin, còn thề: "Nếu tớ nói dối, tớ sẽ ăn thịt ch.ó sống!"
Nếu Husky có thể hiểu được ngôn ngữ của con người, lúc này đầu nó chắc chắn đã hiện ra ba dấu chấm hỏi.
Cố Xú Xú: Liên quan gì đến ch.ó? Chó vô tội.
Thời Ý tức cười, đi đến trước cửa toilet, nhìn người đang nhắm mắt rửa mặt: "Cậu run cái gì?"
Run gì chứ!
Nói bậy!
Từ Mỹ Mỹ dùng khăn lau khô bọt nước trên mặt, đẩy Thời Ý ra ngoài. Tớ có làm chuyện gì trái với lương tâm đâu!
Thời Ý liếc nhìn mình trong gương. Mắt như nước hồ xuân, long lanh như hoa đào, biểu cảm thì bình tĩnh, trông không có gì khác thường. Nhưng nhìn kỹ lại có thể phát hiện ra chút không đúng.
Ánh mắt Thời Ý dừng trên đôi môi ửng hồng của mình, cô vốc một vốc nước hắt lên gương.
Từ Mỹ Mỹ thở phào nhẹ nhõm.
Đợi một lúc không thấy Thời Ý từ phòng vệ sinh ra, cô lặng lẽ nghiêng đầu. Thời Ý lấy điều khiển điều hòa, điều chỉnh lại nhiệt độ, rồi nằm xuống giường.
Từ Mỹ Mỹ: "... Khụ, nóng à?"
Thời Ý "ừm" một tiếng.
Từ Mỹ Mỹ dừng lại một chút, đặt các chai lọ lại bàn, không nhịn được hỏi: "Nóng trong lòng hay nóng trong người?"
Thời Ý: ???
Thời Ý đột nhiên nghiêng đầu, đôi mắt trong veo sâu thẳm kinh ngạc nhìn về phía Từ Mỹ Mỹ.
Từ Mỹ Mỹ có vài phần chột dạ, nhỏ giọng: "Tớ cũng có hỏi sai đâu, ra ngoài một chuyến, về liền bật điều hòa, không phải vì nóng thì là vì cái gì?"