Showbiz: Sau Khi Bạn Trai Cũ Lên Show Hẹn Hò, Tôi Bỗng Dưng Nổi Tiếng

Chương 261



 

"Kết quả mấy năm nay cũng không mua."

 

Có lẽ là không có tâm trạng đó.

 

Thời Ý nghiêng đầu: "Xa nhau lâu như vậy, có câu hỏi nào muốn hỏi em không?"

 

Ví dụ như tại sao cô lại rời đi?

 

Ví dụ như mấy năm nay cô làm công việc gì.

 

Ví dụ như tại sao cô lại về nước.

 

Hai người đi đến bờ biển. Thời Ý cởi đôi xăng đan của mình ra, chân trần đạp lên bờ cát. Từng con sóng nhỏ vỗ vào mắt cá chân cô.

 

Thời Ý dẫm dẫm nước.

 

Cố Trạm xách giày cho cô, một tay vẫn nắm tay cô, suy nghĩ một lát rồi hỏi một câu: "Bác sĩ viết thư cho em lúc trước, em và anh ta rất thân à?"

 

"???"

 

"Anh chỉ muốn hỏi cái này thôi à?"

 

Cố Trạm ra vẻ như không có chuyện gì: "Vấn đề này không thể nói à?"

 

Thời Ý nghe giọng điệu của anh, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Lòng dạ hẹp hòi. "Không có gì không thể nói. Thỉnh thoảng em không có thời gian chăm sóc Cố Xú Xú, sẽ đưa nó đến bệnh viện thú y."

 

"Ồ."

 

Cố Trạm gật đầu, ra vẻ như không có chuyện gì, ngừng một lúc lâu mới nói một câu: "Sau này anh có thể chăm sóc nó."

 

Ý ngoài lời vô cùng rõ ràng.

 

"Được, anh đến đi." Thời Ý vui vẻ. Đừng tưởng cô không nói thì cô không biết tính tình của Cố Trạm và Cố Xú Xú, bọn họ bình thường chung sống thế nào. Nhưng cô vẫn muốn giải thích một câu: "Thật ra, chúng tôi chưa gặp nhau mấy lần."

 

"Chỉ gặp có mấy lần đã viết thư tình à?"

 

Cố Trạm trông có vẻ không ghen, cười lạnh một tiếng, rất bình tĩnh, rất chính đáng đ.á.n.h giá: "Tùy tiện."

 

Thời Ý mím môi, vẫn không nhịn được mà bật cười.

 

Người nào đó trước đây cũng là người từng viết thư tình nhỉ?

 

Cô dùng mũi chân đá một viên sỏi, cười nhướng mày: "Không vừa mắt người khác, anh cũng viết đi."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Cố Trạm đã viết.

 

Còn viết rất nhiều.

 

Chỉ là anh tạm thời không muốn để Thời Ý biết, bây giờ cũng không có cách nào đưa cho cô. Sau khi rời đảo sẽ cho cô biết.

 

Nước biển lại một lần nữa dâng qua mắt cá chân. Thời Ý dẫm dẫm nước, b.ắ.n những giọt nước lên ống quần Cố Trạm. Thời Ý nhướng mày, mặt mày như họa, trong trẻo linh động: "Còn muốn hỏi gì nữa không?"

 

Cố Trạm nắm tay cô: "Hết rồi."

 

"Thật hết rồi à?"

 

Thời Ý liếc mắt: "Vậy đến lượt em hỏi nhé?"

 

"Được."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cố Trạm liếc nhìn cái quần bị cô làm ướt của mình: "Cố ý à?"

 

Thời Ý tự nhiên chớp mắt, ánh mắt tràn đầy vẻ mờ mịt.

 

Chậc.

 

Cố Trạm véo nhẹ ngón tay cô, trở lại chủ đề chính: "Thôi, muốn hỏi gì?"

 

Muốn hỏi gì đây.

 

Thời Ý cẩn thận suy nghĩ hai phút. Hai người đã xa nhau 5 năm, đó là một khoảng thời gian rất dài. Mặc dù thường xuyên có thể thấy tin tức của Cố Trạm trên mạng, nhưng cô vẫn có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, muốn hỏi một câu anh sống có tốt không, hỏi một câu anh có quen bạn mới không. Nhất thời lại không biết bắt đầu từ đâu.

 

Thời Ý lắc lắc bàn tay hai người đang nắm lấy: "Em hỏi gì anh cũng nói chứ?"

 

Cố Trạm trầm ngâm một giây: "Anh có thể không nói không?"

 

Thời Ý lập tức biến sắc mặt: "Anh còn muốn giấu em à?"

 

Cố Trạm dùng ánh mắt biểu đạt ý của mình. Vậy câu hỏi này có ý nghĩa gì? Anh thẳng thắn trả lời là tốt nhất, nếu anh không thẳng thắn trả lời, giây tiếp theo cô sẽ "tâm sự" với anh.

 

Thời Ý: "..."

 

Thời Ý giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: "Em muốn hỏi, sao anh lại trở thành ngôi sao?"

 

Cố Trạm dừng bước: "Em không phải là biết rõ còn cố hỏi à?"

 

Ai biết rõ còn cố hỏi?

 

Biểu cảm Thời Ý tự nhiên: "Em không hiểu."

 

"Nhất định phải để anh nói rõ à?"

 

Khóe môi Cố Trạm nhếch lên, hôn lên trán cô, giọng nói rất nhẹ: "Vì em."

 

Thời Ý: "..."

 

Cô che khuất đôi mắt mình, một lúc lâu sau mới buông xuống. Cô muốn nói mình không có ý đó, cô muốn hỏi là tại sao anh trước đây rõ ràng nói mình thích máy tính... Thôi được rồi, cô biết tại sao Cố Trạm không đi vào ngành công nghệ thông tin.

 

Hình như thật sự có chút biết rõ còn cố hỏi?

 

Thời Ý cảm thấy má mình lại nóng lên.

 

Cô hắng giọng, cố gắng không cười, nhưng khi đối diện với Cố Trạm lại thấy khóe miệng mình không nghe lời.

 

Thời Ý đỡ trán, nhìn người đàn ông đang cười toe toét, đột nhiên kéo cổ áo anh xuống, hôn một cái lên môi anh: "Thưởng."

 

Phản ứng của Thời Ý thường xuyên nằm ngoài dự đoán của Cố Trạm.

 

Nhưng anh thích.

 

Cố Trạm không nhịn được cười thành tiếng, nắm lấy người vừa chiếm được tiện nghi liền muốn chạy, kéo lại vào lòng mình: "Thêm một cái nữa nhé?"

 

Hai người đứng rất gần.

 

Trời đã tối, xung quanh mờ mịt, chỉ có ánh đèn đường xa xa rọi xuống một chút ánh sáng, giúp hai người có thể thấy rõ biểu cảm của đối phương.

 

Tay Thời Ý đặt lên n.g.ự.c Cố Trạm, ngửa người ra sau, lông mày nhướng lên, ánh mắt long lanh: "Thầy Cố, người không thể tham lam."

 

Tiếng cười trầm thấp từ l.ồ.ng n.g.ự.c người đàn ông truyền ra. Thời Ý có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ dưới tay mình, thình thịch, thình thịch, dần dần tăng tốc.