Sinh Như Nghịch Lữ

Chương 73: Cảm tình



"Alo? Sao vậy mẹ?" Về đến nhà, Vu Quy vào phòng rửa mặt đánh răng, Phương Tri Hữu hạ thấp giọng nói chuyện điện thoại với mẹ.

Tiếng gào thét của đối phương vang lên chói tai, cô ấy đành phải đưa điện thoại ra xa một chút: "Mày còn không mau từ Cẩm Châu lăn về đây cho tao?! Không thèm quan tâm sống chết của mẹ mày nữa phải không?! Đồ vô tâm vô phế!"

Phương Tri Hữu cố giữ bình tĩnh: "Hôm qua con vừa gửi tiền cho mẹ rồi mà..."

"Biết mỗi tiền tiền tiền! Mẹ đây có tè ra quần chắc cũng chẳng ai buồn ngó một cái..."

Trong lúc đó, Vu Quy mở vòi nước lớn hết cỡ, hứng từng vốc nước lạnh dội lên mặt. Chỉ đến khi bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, cô mới tắt vòi nước. Bên dưới là từng búi tóc bị nước cuốn không trôi; giữa các kẽ tay cô cũng mắc đầy tóc, trên mặt không rõ là nước hay nước mắt.

"Tiểu Quy, ra đây."

Cô chậm chạp bước ra khỏi phòng tắm. Phương Tri Hữu vẫy tay với cô, rồi lấy từ trong ngực ra một quả trứng, vỏ trứng được ủ ấm bằng hơi người.

"Căn tin trưa nay còn lại đấy, cậu mau ăn đi."

Cô ấy lúc nào cũng lo lắng Vu Quy không đủ dinh dưỡng, ngày nào cũng nghĩ cách nhường phần ăn của mình cho cô.

Vu Quy biết rõ, nếu mình từ chối thì đối phương cũng sẽ không ăn; thế nên cô bóc vỏ trứng, bẻ đôi, chia cho cô ấy một nửa.

"Cậu ăn lòng đỏ đi, tớ ăn lòng trắng."

"Không không không, lòng đỏ mới bổ, cậu ăn đi." Phương Tri Hữu lấy phần lòng trắng trong tay cô, lại chia một nửa đưa lại cho cô, phần còn dư lại mới tự mình ăn.

Đêm đến, hai người lại nằm cạnh nhau như thường lệ. Phương Tri Hữu mệt mỏi sau một ngày làm việc nên ngủ rất say, còn Vu Quy thì mở to mắt, nhìn chiếc đồng hồ trên tường trong ánh trăng mờ ngoài cửa sổ.

Còn 3 ngày nữa.

6 giờ sáng, Phương Tri Hữu thức dậy đi làm. Từ lúc cô ấy đi, Vu Quy vẫn nằm đó mở mắt chờ trời sáng, nhưng bầu trời mãi chỉ là một màu xám mù, mưa trượt dài trên mặt kính thành những đường ngoằn ngoèo.

"Mẹ..." Cuối cùng cô cũng lấy hết can đảm mở miệng, giọng nói mơ hồ nghẹn lại: "Mẹ có thể gửi thêm cho con ít tiền không... dạo này con hơi khó khăn..."

"Con bé này, nửa tháng trước mẹ mới gửi cho con hơn hai nghìn tệ mà? Sao lại hết rồi? Được rồi, chiều nay mẹ bảo ba con lại ra bưu điện trên trấn gửi cho..." Mặc dù cằn nhằn cô, nhưng mẹ cô chưa từng từ chối bất kỳ yêu cầu nào của con gái, điều ấy khiến Vu Quy nghẹn ngào đến khó mở lời. Cô rất muốn nói ra chuyện mình có khả năng bị lây nhiễm HIV, nhưng rồi lại không thể. Cô nhịn xuống.

Cô biết rõ, hơn hai nghìn tệ là thu nhập trong ba tháng trồng trọt của gia đình mình.

"Con xin lỗi mẹ... đợi con có lương rồi sẽ chuyển lại cho mẹ."

"Thôi khỏi thôi khỏi, chuyển cái gì mà chuyển! Mẹ biết tính con nhìn mềm mỏng nhưng thật ra lại bướng bỉnh! Hồi mới đi làm khổ như vậy cũng chẳng thấy con nhờ người nhà gửi tiền, bây giờ chắc gặp chuyện gì khó rồi. Chăm sóc bản thân cho tốt, đừng để bệnh nhân đánh là được!"

Vu Quy bật cười trong nước mắt: "Không đâu ạ, bệnh nhân ở khoa con đều rất thích con..."

Nói chuyện thêm vài câu, mẹ Vu lại hỏi: "Trung thu này có về nhà không con?"

Vu Quy nhìn tờ lịch treo tường: "Xin lỗi mẹ... hôm đó con trực..."

***

Ngoài cửa sổ, mưa to xối xả, bóng cây chao đảo, tia chớp xé ngang bầu trời đêm yên tĩnh. Một tiếng sấm nổ ngay bên cửa sổ, khiến cả tòa nhà rung lên nhè nhẹ.

"Nhạc Nhạc!"

Lục Thanh Thời đột ngột bật dậy khỏi giường, mồ hôi đầm đìa, tim đập thình thịch giống như trống trận. Nàng thở hổn hển từng hơi lớn, thái dương giật liên hồi.

Nàng loạng choạng bò xuống giường, bật công tắc trên tường nhưng ánh sáng chẳng thể xua nổi bóng tối. Lại một tiếng sấm nổ vang tận chân trời, khiến Khoai Tây giật mình "meo" lên một tiếng rồi chui vào lòng nàng run bần bật. Bóng cây ngoài cửa sổ lay lắt như ma quỷ, tia chớp hắt lên gương mặt tái nhợt của nàng.

Tiếng sấm càng lúc càng lớn, trầm đục như muốn xé rách trời đêm. Tim nàng như bị thứ gì bóp chặt, cổ họng khô khốc khiến nàng khó thở, bộ đồ ngủ đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt. Nàng cố gắng buộc bản thân bình tĩnh lại, nhưng vô vọng, nỗi sợ đã hoàn toàn chiếm lấy nàng. Tay chân nàng tê cứng đến mức không thể cử động được.

Cùng may còn có Khoai Tây, nó khẽ l**m mu bàn tay của nàng, đầu lưỡi ấm áp giúp nàng cảm nhận được chút hơi ấm giữa đêm mưa lạnh lẽo.

"Đừng sợ... đừng sợ..."

Không biết nàng đang nói cho nó nghe, hay đang tự an ủi chính mình. Lục Thanh Thời khẽ nói, vịn vào cánh cửa, cố gắng muốn gượng dậy. Có lẽ do sét đánh làm nhảy cầu dao rồi. Không sao, không sao... chỉ cần bật cầu dao lại là được.

Cô lần mò tìm điện thoại dưới gối, bật đèn pin rồi quay người đi vào phòng khách tối đen như mực. Ngay khoảnh khắc nàng đẩy cửa ra, một gương mặt trắng bệch bất ngờ xuất hiện trước mắt.

"Là mẹ giết con!"

Đứa trẻ cao cỡ nửa người gào thét chói tai, để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn, lao thẳng về phía nàng.

"A!"

Lục Thanh Thời ngã sụp xuống đất, ánh đèn pin chao đảo loạn xạ. Khoai Tây hoảng loạn chạy ra khỏi tay nàng. Nàng ôm lấy đầu, bật khóc, mồ hôi lạnh thấm ướt tóc mai, nỗi sợ từng sợi từng sợi thấm vào tận xương tuỷ.

"Không phải mẹ... không phải mẹ..."

Không biết từ lúc nào, nước mắt sinh lý đã tràn đầy cả khuôn mặt. Sau khi hoảng loạn, cơ thể nàng bắt đầu không khống chế được mà run lên. Lại thêm một tiếng sấm rền vang trời, Lục Thanh Thời bịt chặt tai, sắc mặt trắng bệch. Đúng lúc này, tiếng đập cửa dữ dội vang lên bên ngoài.

Cơ thể nàng lập tức lạnh ngắt. Sợ hãi khiến nàng hoàn toàn không thể động đậy, cái lạnh thấm tận xương khiến toàn thân nàng run rẩy.

Tiếng đập cửa càng lúc càng mạnh, từng tiếng như gõ thẳng vào tim nàng. Lục Thanh Thời đau đớn ôm lấy đầu.

"Nhạc Nhạc... không phải mẹ... không phải mẹ... Mẹ yêu con..."

Bên ngoài, Cố Viễn Chi dùng sức đập cửa:"Thanh Thời! Thanh Thời! Nghe thấy em nói không?"

Căn nhà chìm vào khoảng lặng. Giữa tiếng gió mưa mịt mù, dường như có thể nghe thấy tiếng khóc nho nhỏ vọng ra từ bên trong. Cố Viễn Chi lùi lại hai bước, lấy dây kẽm trong túi ra, c*m v** ổ khóa loay hoay chốc lát rồi đẩy cửa bước vào.

Một tia chớp xé ngang bầu trời. Người phụ nữ chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng manh đang nằm trên sàn nhà, tóc tai rối bời. Tim cô thắt lại một nhịp, vội vàng lao đến.

"Thanh Thời? Thanh Thời?" Cô đỡ lấy người đang nằm dưới đất, đặt đèn pin sang một bên để chiếu sáng.

"Là em đây, không sao rồi... không sao rồi..."

Người trong lòng cô bấu chặt lấy áo cô, những giọt nước mắt nóng hổi rơi vào hõm cổ: "Tôi nhìn thấy Nhạc Nhạc rồi... Tôi thấy con rồi... Con nói là do tôi hại... là tôi hại con..."

Từ lần đầu gặp mặt, Lục Thanh Thời luôn mạnh mẽ và tràn đầy tự tin, dù trên bàn mổ hay ở hiện trường cấp cứu, tâm lý vững vàng giúp nàng có thể xử lý mọi chuyện một cách bình tĩnh. Vì vậy, nàng hầu như rất hiếm khi rơi nước mắt. Những lúc cảm xúc của nàng thật sự suy sụp như thế này, Cố Viễn Chi chỉ từng thấy qua một lần.

Ngay cả khi Hà Miểu Miểu qua đời, nàng cũng chưa từng sợ hãi đến mức run rẩy toàn thân như hiện tại.

Lồng ngực lại cay xè và chua xót, Cố Viễn Chi đau lòng đến cực điểm: "Không phải đâu, không phải... chỉ là gặp ác mộng thôi, Thanh Thời. Nếu thằng bé còn sống, nhất định cũng rất yêu chị."

"Đừng sợ, đừng sợ, mọi chuyện qua rồi." Giọng nói trầm thấp hơi khàn của cô như mang theo một sức mạnh kỳ lạ, xoa dịu nỗi sợ vô hình trong lòng người kia.

Người phụ nữ trong lòng cô mặc váy hai dây, những lọn tóc đen mềm rũ xuống bờ vai, tương phản rõ rệt với làn da trắng như tuyết.

Đôi mắt ấy còn đang ngấn nước, lông mi vương đầy lệ, khi mí mắt chớp khẽ, một giọt nước trượt xuống theo gò má.

Cố Viễn Chi dùng ngón trỏ lau đi, rồi kéo nàng vào trong ngực, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng: "Không sao rồi, có em ở đây."

Dù ngoài miệng luôn nói chỉ xem nàng như bạn bè, nhưng khi thật sự ôm người vào lòng, một cảm giác rung động khó diễn tả lại lặng lẽ lan ra trong tim. Nếu tiếp tục nhìn vào đôi mắt ấy, cô sợ rằng mình thật sự sẽ hôn lên môi nàng.

Thời gian lặng lẽ trôi qua. Mưa gió ngoài cửa sổ đã dịu lại đôi chút. Điện vẫn chưa có. Cố Viễn Chi hơi cử động, người trong lòng cô lập tức siết chặt lấy áo cô.

Cô nhỏ giọng an ủi: "Đừng sợ, em về nhà lấy cây nến mang sang."

Từ cơn hoảng loạn dần bình tâm lại, Lục Thanh Thời cũng cảm thấy ôm nhau thế này đúng thật là không tiện, nên buông tay ra một chút, nhưng ánh mắt vẫn hơi thấp thỏm.

Không ngờ cô lại bất ngờ bế thốc mình lên, dù khi trước ở bên Phó Lỗi cũng chưa bao giờ được đối xử như thế. Lục Thanh Thời giật mình kêu khẽ, theo phản xạ ôm lấy cổ cô.

"Em làm gì vậy?!"

"Sàn lạnh, lên giường nằm đi." Cố Viễn Chi đặt nàng xuống giường, nhét đèn pin vào trong tay nàng.

"Cầm lấy, đừng tắt. Chờ em một phút."

Cũng may trời tối nên không thấy được khuôn mặt đã ửng đỏ của cô. Lục Thanh Thời lấy lại bình tĩnh: "Cố Viễn Chi..."

"Yên tâm, em sẽ quay lại." Biết rõ nàng đang lo gì, Cố Viễn Chi liền bế Khoai Tây đang loanh quanh bên giường đặt vào lòng nàng.

"Nếu sợ thì ôm Khoai Tây trước đi."

Khi cô đi rồi, Lục Thanh Thời vuốt vuốt lớp lông mềm mại phía sau cổ Khoai Tây, nhỏ giọng lầm bầm: "Tôi không có sợ..."

Khoai Tây "meo" một tiếng, thoải mái lăn lộn trong lòng nàng.

Người làm cho nàng an lòng mang theo ánh sáng làm cho nàng an lòng quay về đúng hẹn, cùng nhào lên giường còn có Hamburger đang quẫy đuôi điên cuồng.

Căn phòng nhỏ bỗng chốc trở nên tràn đầy sinh khí bởi hai người, một mèo và một chó. Bóng tối bị ánh nến xua tan.

Cố Viễn Chi che gió cho ngọn lửa rồi đặt nến lên tủ đầu giường, sau đó ngồi xuống tấm thảm cạnh giường.

Lục Thanh Thời ôm Khoai Tây trong lòng, Hamburger nằm phục bên chân nàng. Đôi lúc, cô thật sự rất ghen tị với chúng, chúng có thể thoải mái thân mật với nàng, không cần phải dè chừng hay tránh né.

Cố Viễn Chi hơi hối hận, cảm thấy có lẽ mình đã để cho nàng phát hiện ra điều đó quá sớm.

Nhưng trước mặt nàng, một người thông minh như băng như tuyết, e rằng cô cũng khó mà giấu được.

Như bây giờ chẳng hạn.

"Em phát hiện tôi sợ bóng tối từ khi nào?"

"Rất lâu rồi. Chị nhớ có lần em vỗ vai chị ở dưới lầu không? Phản ứng của chị rất lớn, cứ như sắp nuốt em mất."

"Vậy sao..." Lục Thanh Thời cười khổ: "Xin lỗi..."

"Cần gì phải xin lỗi, sợ bóng tối là chuyện rất bình thường mà." Cố Viễn Chi tựa vào mép giường, ngẩng đầu nhìn nàng: "Em còn sợ cả gián ở miền Nam nữa kìa, to bằng bàn tay, sợ chết mất thôi."

Lục Thanh Thời cúi đầu không nói gì, ánh nến dịu nhẹ chiếu lên khuôn mặt nàng, những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện lên sống động.

Nàng rất đẹp, nhưng đó là vẻ đẹp không thuộc về cô.

Cố Viễn Chi thu hồi ánh mắt, hai người im lặng một lúc, chỉ còn tiếng kim đồng hồ trên tường tích tắc theo từng phút từng giây.

"Em không có gì muốn hỏi tôi sao?"

Cố Viễn Chi mở mắt ra: "Em đợi chị chủ động kể cho em."

Dù tò mò thật đấy, nhưng cô không hề muốn đi đào sâu quá khứ của nàng. Những chi tiết rời rạc mà cô thu thập được từ miệng người khác đã đủ làm cô rùng mình kinh hãi. Nếu quá khứ đẫm máu ấy bị mở ra, cô không thể tưởng tượng được Lục Thanh Thời sẽ trở nên như thế nào.

Người càng quý trọng sinh mệnh lại càng khó quên đi quá khứ, vì vậy cô đợi nàng mở lời, đợi nàng buông bỏ.

Những nỗi đau được thốt ra chẳng là gì, chỉ có những điều không nói được mới là bí mật.

Có một khoảnh khắc, Lục Thanh Thời thật sự muốn mở lòng kể hết toàn bộ quá khứ, đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng nàng đã kiềm chế.

Nàng không bao giờ trốn tránh nội tâm của mình; nàng biết mình có cảm tình với Cố Viễn Chi, nhưng cảm tình này chưa đủ sâu để nàng giao cả quá khứ và tương lai.

Quá nặng nề, Phó Lỗi đi cùng nàng, giữa đường đã bỏ chạy mất. Nếu kết cục thật sự là như vậy, nàng chọn cách im lặng.

Bên cạnh giường hơi lõm xuống, Hamburger vẫy đuôi đứng dậy, nhường chỗ cho chủ nhân.

Dưới ánh nến vàng ấm áp, mái tóc màu lanh càng tiến lại gần, Lục Thanh Thời nhướn mắt nhìn đầy nghi hoặc, đối phương cúi người tới gần.

Nàng nhắm mắt lại theo bản năng, căng thẳng siết chặt ga giường dưới người, nhưng không có gì xảy ra. Cố Viễn Chi chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, như an ủi một đứa trẻ.

"Chị có biết vì sao em không hỏi quá khứ của chị không? Bởi vì —" Cô mỉm cười, ánh mắt sáng rực, nụ cười chân thành và đẹp đẽ.

"Em muốn có tương lai của chị."

Đã qua cái tuổi nghe tình yêu bằng tai, nhưng tim nàng vẫn không thể kiểm soát mà đập loạn, mồ hôi lấm tấm trên lòng bàn tay, cả người được bao bọc trong hương bạc hà thoang thoảng kèm theo một chút mùi thuốc lá từ cơ thể cô.

Cố Viễn Chi cảm thấy mình không phải là người giỏi ăn nói, nếu không sao nàng lại cứ im lặng như vậy, còn mím chặt khóe môi.

"Thanh... ôi!"

Một cặp đùi trắng nõn vươn ra từ trong chăn, đá cô ngã xuống giường.

"Cách xa tôi ra!" Lục Thanh Thời ôm Khoai Tây xoay người ngủ, giọng trầm xuống.

Cố Viễn Chi xoa đầu gối đau nhức, tủi thân: "Hức..."

Nhiệt độ ban đêm hạ xuống, sau cơn mưa không khí ẩm ướt thấm vào da thịt. Cố Viễn Chi ôm Hamburger hắt xì hơi, xoa xoa mũi, rồi phủ một cái chăn lên giường.

"Lên đi."

Lục Thanh Thời chia nửa giường cho cô: "Cách xa tôi một chút, không được lộn xộn."

Cố Viễn Chi nắm góc chăn, lăn đến mép giường: "...Được."

Khi tự mình chui vào gối, quanh người cô tràn ngập mùi hương của nàng. Nếu không phải nàng không cho phép mình lộn xộn, Cố Viễn Chi có lẽ đã phấn khích lăn lộn trên giường, vui đến mơ màng.

Cô cố gắng kìm nén nụ cười đang nhếch trên môi: "Chúc ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

Nghe tiếng thở đều đều từ phía bên kia, cô vẫn khó lòng ngủ được, đến nỗi hôm sau thức dậy với đôi quầng thâm to đùng dưới mắt.

Khi ăn sáng, Lục Thanh Thời hỏi: "Ngủ không ngon à?"

Cố Viễn Chi chột dạ lắc đầu như chong chóng: "Không... không có... ngủ rất ngon..."

Lục Thanh Thời nghi ngờ, uống hết ngụm sữa cuối cùng: "Đi thôi, đi làm."

"OK."

Khi nàng bước xuống từ yên sau xe máy, cũng vừa lúc Tần Huyên xách ô, lội nước đi từ cổng vào sân, lội từng bước khập khiễng. Người vốn rất chú trọng hình tượng, hôm nay hiếm thấy đi đôi ủng cao su, mặc chiếc váy hoa sặc sỡ, tay cầm đôi giày cao gót, cảnh tượng trông thật khôi hài.

Lục Thanh Thời cứng ngắc quay đầu, Tần Huyên từ xa đã nhìn thấy nàng: "Ồ ~ hôm nay lại là Huấn luyện viên Cố đưa Chủ nhiệm Lục đi làm à, tình cảm hai người tốt đến mức có thể qua đêm ở nhà đối phương luôn rồi hả? Hahaha..."

Ánh mắt đồng nghiệp xung quanh nhìn về phía họ, ngay cả bảo vệ cũng thò đầu ra từ trong chốt, Lục Thanh Thời muốn cầm kim chỉ lên, khâu miệng cô ấy lại.

"Cậu không nói thì sẽ chết à?"

"Chết... ưm!" Cố Viễn Chi vội vàng bịt miệng cô ấy: "Mưa quá lớn rồi, chị nhanh vào đi."

Cho đến khi Lục Thanh Thời che ô đi vào, biến mất trong hành lang, cô mới thả tay ra. Tần Huyên giận đến mức muốn giơ chân: "Cố Viễn Chi, tôi đang giúp em theo đuổi..."

"Được rồi được rồi, dừng lại." Đối diện với kiểu người thích hóng chuyện như Tần Huyên, Cố Viễn Chi cũng thấy rùng mình: "Chị, em cầu xin chị, đừng trêu em và chị ấy nữa."

"Sao, bỏ cuộc rồi hả?" Chỉ đứng đó nói chuyện một lúc, quần áo của Tần Huyên đã ướt nửa bên.

Cố Viễn Chi lắc đầu, rồi lại gật: "Cứ thuận theo tự nhiên đi."

Tần Huyên thở dài, vỗ vai cô: "Nếu như Hướng..."

Cô ấy đột nhiên đứng lại: "Người kia cũng có được suy nghĩ biết khó mà lui như em thì tốt biết mấy."

***

"Tiểu Quy, xin lỗi, hôm nay không thể đi cùng cậu tới bệnh viện được."

Dưới dãy nhà ống, khi tạm biệt, Phương Tri Hữu lui ra khỏi chiếc ô của cô, rồi lại mở ra một chiếc ô khác.

Một ngày nghỉ làm thì mất một ngày lương, Vu Quy hiểu chuyện, khẽ cười:"Không sao, tớ tự đi được mà."

Mùa chưa vào đông hẳn, cô đeo khẩu trang, choàng khăn cổ, đội mũ, quấn mình kín như một con gấu. Những ngày này, ngoài việc đón cô ấy tan ca, cô rất ít khi ra ngoài; cô sợ người khác nhìn mình với ánh mắt khác thường.

Phương Tri Hữu quay lại nhìn cô: "Tiểu Quy, dù kết quả thế nào, tớ cũng sẽ ở bên cậu."

Vu Quy hít mũi, tự động viên bản thân:"Ừ! Tớ nghĩ nhất định sẽ không có vấn đề gì đâu!"