Sinh Như Nghịch Lữ

Chương 84:



Một sự tĩnh lặng như cái chết.

Chỉ còn tiếng gầm gào của dòng sông và những tiếng nức nở thỉnh thoảng vang lên từ các khe hở.

Dưới chân Từ Càn Khôn là một đống tàn thuốc lá, cho đến khi hút xong điếu cuối cùng trong bao, ông vo tròn nó lại rồi tiện tay ném xuống đất.

"Thế nào rồi?" Ông cúi người nhìn hình ảnh truyền về từ thiết bị dò tìm sự sống.

Vu Quy ngẩng đầu lên khỏi vòng tay mình, hốc mắt đỏ hoe.

Lưu Thanh Vân, người xưa nay luôn cứng cỏi trong đội, không ngừng dùng tay giật tóc mình: "Đều tại tôi... đều tại tôi... sao tôi lại ra ngoài trước chứ..."

Người bị thương và Lục Thanh Thời đều còn ở bên trong, tung tích không rõ, sống chết chưa biết. Từ nãy đến giờ, liên lạc vô tuyến chưa từng dừng lại, nhưng băng tần của nàng vẫn hoàn toàn không có hồi đáp.

Kỹ thuật viên lắc đầu, hình ảnh truyền về từ drone chỉ là một màu đen kịt. Thiết bị ảnh nhiệt hồng ngoại tầm xa gắn trên máy bay, tương tự như khả năng cảm nhiệt của loài rắn, đều dựa vào nhiệt độ bề mặt cơ thể sinh vật để xác định vị trí cụ thể. Bất kỳ động vật có vú nào không còn thân nhiệt đều đồng nghĩa với việc không còn dấu hiệu sự sống.

Vu Quy lao tới cầu xin anh ta: "Làm ơn... thử bay sâu hơn một chút nữa đi, cô Lục nhất định vẫn còn sống, nhất định vẫn còn sống!"

Kỹ thuật viên lộ vẻ khó xử: "Tôi... tôi sẽ cố gắng... hạ thấp thêm chút nữa... nhưng thấp nhất chỉ đến 5 mét... xuống nữa thì drone có nguy cơ rơi."

"Cho mượn bật lửa." Tần Huyên cúi đầu lại gần, Hướng Nam Kha nhấn bật lửa cho cô.

Cô dựa lưng vào lan can cầu ngồi xuống, khẽ nhả ra một vòng khói. Hưỡng gió không thuận, hai mắt bị k*ch th*ch đến cay xè.

Cô đưa tay dụi dụi, rồi nước mắt cứ thế không báo trước mà rơi xuống.

"Cậu điên rồi à?! Cậu nhìn xem cô ấy bây giờ còn bao nhiêu máu để mà chảy nữa hả?!"

"Tớ là người phụ trách đội y tế, có bất mãn gì, về rồi cậu có thể khiếu nại với phòng Nghiệp vụ Y."

"Lúc này bảo toàn mạng sống mới là quan trọng nhất!"

"Sống mà không có chất lượng thì thà chết còn hơn."

Hai người vốn luôn đối đầu gay gắt trong quan điểm điều trị, thực ra cũng có những lúc hiếm hoi... hòa hợp đến vậy.

"Một lon cà phê là muốn tớ tha thứ cho cậu sao?"

"Vậy... mời Chủ nhiệm Lục uống cà phê một năm!"

Cả đời cô có rất nhiều bạn bè rượu chè, nhưng tri kỷ thực sự chỉ có một mình Lục Thanh Thời. Cô ngưỡng mộ y thuật của nàng, kính phục nhân cách của nàng. Có lẽ để trở thành bạn thân, ít nhiều cũng mang theo tình cảm yêu thương, nếu không thì sao đến cả dũng khí đứng dậy đi qua nhìn một cái cũng không có. Từ khi đầu ngón tay chạm thấy chút ẩm ướt, nước mắt đã như lũ vỡ đê, không sao ngăn nổi.

Hướng Nam Kha nhẹ nhàng vòng tay qua vai cô, ôm người vào lòng, trao cho cô sự an ủi lặng lẽ.

"Chủ nhiệm Từ, không ổn rồi, dưỡng khí của bệnh nhân tụt xuống 90, không giữ được nữa rồi!" Một bác sĩ khác từ trên xe cứu thương nhảy xuống báo cáo.

"Tăng lưu lượng oxy lên, tôi vào xem." Từ Càn Khôn giật ống nghe khỏi cổ rồi chui vào trong khoang xe.

Ca phẫu thuật không có vấn đề, vấn đề nằm ở chỗ môi trường quá tệ. Nội tạng phơi trong không khí dù ít dù nhiều đều sẽ bị nhiễm trùng, nếu không nhanh chóng đưa về bệnh viện để điều trị kháng sinh, mạng người này cũng không giữ được.

Từ Càn Khôn nghiến răng, nhảy xuống xe: "Thu đội, về bệnh viện."

Không ai nhúc nhích, ông giậm chân, tăng giọng lặp lại: "Mọi người đứng ngây ra làm gì?! Đi nhanh lên! Trên xe còn có một bệnh nhân nặng cần cấp cứu ngay!"

Vu Quy chậm rãi ngẩng đầu lên: "Ông có ý gì? Ông định từ bỏ việc tìm kiếm cô Lục sao?!"

"Mạng của Lục Thanh Thời là mạng, còn mạng của những người bị thương khác thì không phải là mạng à?!"

Từ Càn Khôn đỏ mặt tía tai gào lên: "Tôi không từ bỏ cô ấy! Là cô ấy không tự tranh được! Mọi người tự nhìn đi! Đâu còn dấu hiệu sinh mệnh nữa!"

Chiếc iPad bị ném xuống bùn nước.

Vu Quy đỏ mắt lao tới, nhưng bị người khác giữ chặt lại.

Ai cũng biết ông ta nói là sự thật, nhưng kết quả này không ai sẵn sàng chấp nhận. Tất cả mọi người đều đỏ mắt, nhìn chằm chằm vào ông ta.

Vu Quy hất tay Trần Ý ra, cầm lấy cái xẻng đặt bên cạnh, không ngoảnh đầu lại mà bước vào đống đổ nát.

"Đứng lại!" Từ Càn Khôn đuổi theo, quát lớn. Nhìn đôi mắt đã được nước mắt rửa qua của cô, những lời này không chỉ nói với riêng cô, mà là nói với tất cả mọi người đang có mặt.

"Đúng, tôi xưa nay không hợp với cô ấy, nói thật là tôi rất ghét cô ấy. Nhưng chỉ cần còn một tia hy vọng, tôi cũng sẽ đi cứu, đó là trách nhiệm của tôi với tư cách một bác sĩ." Nước mưa chảy thành dòng trên tròng kính, Từ Càn Khôn đưa tay lau một cái, vỗ mạnh vào thẻ công tác trước ngực mình mà lớn tiếng nói.

"Nhưng ngoài điều đó ra, tôi còn là Trưởng khoa, là lãnh đạo! Tính mạng của tất cả các cô các cậu đều buộc trên thắt lưng của tôi! Sai lầm lớn nhất trong quyết định của tôi chính là để cô ấy vào đường hầm! Tôi đã mất đi một Phó Trưởng khoa bác sĩ ưu tú rồi, tôi không thể mất thêm các cô các cậu nữa!"

Vu Quy siết chặt cái xẻng trong tay, hơi ngẩng đầu lên, mặc cho nước mưa vẽ thành từng dòng trên mặt mình.

Những ngày đầu thực tập ở khoa Cấp cứu, cô cũng không thích Lục Thanh Thời, bởi vì nàng lúc nào cũng lạnh lùng, với ai cũng hờ hững.

Không nói thì lạnh đến chết người, nói rồi thì chọc người ta tức chết.

Đặc biệt là trên bàn mổ, được mổ cùng nàng là cơn ác mộng của mọi bác sĩ.

Sau này cô mới hiểu, nàng không phải cố ý mắng ai, nàng chỉ một lòng vì bệnh nhân.

Luyện tập có sai sót còn có cơ hội sửa chữa, nhưng trên bàn mổ, sinh mạng của bệnh nhân chỉ có một lần.

Nàng không thể dung thứ cho sai lầm của người khác, càng không thể chấp nhận sai lầm của chính mình.

Trong rất nhiều đêm Vu Quy nghĩ rằng mình đã đủ chăm chỉ, thức khuya đọc sách dưới ánh trăng, thì Lục Thanh Thời thường cũng đang ở phòng tư liệu xem hồ sơ bệnh án, hoặc luyện tập trong phòng mổ mô phỏng.

Lần đầu tiên cô nhìn thấy sự mềm mại được bao bọc dưới lớp vỏ cứng rắn của nàng, là ở hành lang, khi Lục Thanh Thời quỳ xuống cầu xin cha mẹ Chu Nguyệt Đồng hiến tạng.

Cảnh tượng đó khiến lòng cô thật lâu mới có thể bình tĩnh lại.

Cũng khiến cô sinh ra một khao khát mãnh liệt muốn ở lại đây.

Muốn trở thành người giống như nàng.

Muốn trở thành một bác sĩ giống như nàng, người có thể khiến đồng đội tin tưởng, có thể một mình gánh vác.

Ở một mức độ nào đó, Lục Thanh Thời là người thầy của cô, là người dẫn đường của cô, là ngọn hải đăng soi sáng con đường phía trước.

Là chỗ dựa an tâm nhất mỗi khi tay chân luống cuống, hoảng loạn mất phương hướng.

"Đừng sợ chảy máu, đó là con đường tất yếu của mỗi bác sĩ."

Là sự an ủi vừa đúng lúc trong mỗi lần thất bại.

"Cho dù xuất phát sớm hơn người khác rất nhiều, sở hữu những nguồn lực mà bao người mơ cũng không dám mơ, nhưng cuối cùng, con người — vẫn phải dựa vào chính mình."

Là dòng nước ấm ẩn dưới tảng băng.

"Uổng cho em còn là bác sĩ, không biết sau phơi nhiễm nghề nghiệp thì thời gian ngăn chặn tốt nhất là trong vòng 2 tiếng đồng hồ sao?"

"Một tháng sau, tôi sẽ kiểm tra bài vở của em..."

Khi ngọn hải đăng tắt lịm, cột cờ gãy đổ, trong lòng Vu Quy dâng lên nỗi đau chưa từng có. Cô bỗng cảm thấy giữa trời đất mênh mông, mình không biết phải đi đâu về đâu, trống rỗng đến vô cùng.

Người thiếu niên trẻ tuổi khom lưng xuống, lần đầu tiên bật ra tiếng khóc từ tận cổ họng.

"Lần cứu hộ này của chúng ta, tổng cộng đã cứu được 281 người bị thương, sống sót 270 người, tử vong 11 người. Kết quả này, tôi có thể nói là không thẹn với chiếc áo blouse trắng trên người mình, với tư cách là một bác sĩ, tôi đã làm tròn trách nhiệm."

"Việc tôi phải thực hiện lúc này là trách nhiệm của một người lãnh đạo. Tất cả mọi người, lập tức lên xe, đưa các bệnh nhân bị thương về bệnh viện an toàn!"

Một đôi tay đẩy mạnh Hướng Nam Kha ra, loạng choạng chạy tới, Tần Huyên thô bạo giật phăng bảng tên trước cổ, ném mạnh xuống bùn nước.

Cô ấy tiếp đó cởi áo blouse trắng, tiện tay quăng xuống đất, chỉ mặc lớp áo mỏng bên trong, bị mưa lớn xối xả ướt sũng như chuột lột.

"Tôi không phải là người của khoa Cấp cứu, không cần phải thực hiện cái 'trách nhiệm' mà anh nói. Nếu bắt tôi từ bỏ bạn của mình, tôi thà cởi bỏ lớp da này còn hơn."

Tính khí cô ấy vốn nóng nảy, nhưng khi nói những lời này lại mang theo một sự tàn nhẫn bình thản đến lạ.

Trước bao ánh mắt dõi theo, cô ấy xoay người, sải bước nhanh về phía đống đổ nát.

Một bóng người màu xanh đậm đuổi theo sau.

Vu Quy cũng lau mạnh nước mưa trên mặt, cởi chiếc áo blouse trắng vướng víu, xách xẻng, đầu không ngoảnh lại mà rời đi.

Nhưng đã có người nhanh hơn cô một bước, bóng lưng màu xanh lửa như gió như lửa lướt qua bên cạnh, cô gần như bật khóc: "Đội trưởng Cố... sao cô còn chưa đi?"

Cố Diễn Chi dùng xẻng nạy mấy nhát vào tảng đá lớn, lại có thêm đá vụn rơi xuống, cô dứt khoát ném xẻng, dùng tay đào: "Thanh Thời chưa ra ngoài, tôi cũng sẽ không đi."

Sợ dùng dụng cụ sẽ gây sập lần hai, những người khác cũng làm theo, ngón tay sơn móng tay của Tần Huyên gãy nát, máu tươi đầm đìa.

Trên lưng Cố Diễn Chi rách toạc, thịt da lộ ra, cô không để ý được nhiều như vậy, là người đào nhanh nhất, bàn tay cào vào đất, kéo ra toàn bùn đất lẫn máu.

Vu Quy càng không cần nói, vừa đào vừa khóc, thỉnh thoảng dùng vai quệt nước mắt, khuôn mặt lem nhem không ra hình dạng.

Những gì cần nói ông ta đã nói hết, trách nhiệm cần gánh ông ta cũng đã gánh xong.

Từ trên xe, Từ Càn Khôn vịn cửa nhìn xuống những gương mặt đau buồn, trầm trọng, thất vọng bên dưới.

"Còn các cô cậu thì sao?"

Hách Nhân Kiệt siết chặt nắm tay, hơi khẽ cúi chào: "Xin lỗi."

Nói xong cũng quay người chạy về phía cửa hầm.

Lưu Thanh Vân đặt bảng tên của mình lên xe: "Xin lỗi, Chủ nhiệm Từ."

Sau đó là Trần Ý: "Bác sĩ gây mê là cộng sự tốt nhất của bác sĩ ngoại khoa, trong giáo trình của tôi chưa từng dạy tôi bỏ rơi đồng đội của mình."

......

Có mấy người lần lượt quay đầu chạy về phía cửa hầm, cũng có người theo ông ta lên xe.

Từ Càn Khôn không ngăn cản nữa, dựa vào cửa xe, trông như đã mệt đến cực hạn.

"Lái xe đi, tài xế."

Xe cứu thương bật đèn, lao đi trong màn mưa mịt mù.

"Thanh Thời, Thanh Thời, Thanh Thời..." Dường như có người đang dịu dàng, quyến luyến gọi tên nàng ở bên tai.

Ý thức của nàng chìm xuống một đầm sâu tối đen, một sức mạnh siêu nhiên nào đó không ngừng kéo nàng rơi xuống.

Lục Thanh Thời bất lực không thể vùng ra.

Nàng đã ngâm mình ở đây rất lâu, lâu đến mức tứ chi lạnh buốt, lâu đến mức hô hấp ngày càng nặng nề, lâu đến mức nhịp tim dần chậm lại.

Cuối cùng, ở một khoảnh khắc nào đó, hoàn toàn ngừng đập.

Nàng như một cánh bèo trôi dạt trong biển ý thức, khi mơ hồ hỗn độn, một giọng nói xé toang ánh sáng.

"Thanh Thời, cố lên, đừng chết!"

Khoảnh khắc đó, gương mặt tương ứng cũng hiện lên trong tâm trí.

Có phải khi con người cận kề cái chết, đều sẽ có một giây phút nhớ lại chuyện xưa, những chi tiết vụn vặt chưa từng để tâm, bỗng trở nên rõ ràng đến lạ.

"Em thật sự cảm thấy, trước đây đã từng gặp chị."

Lửa.

Lửa ngập trời.

Sóng nhiệt l**m qua vạt áo nàng.

Một bóng người lao tới đè lên người nàng.

"Không sao chứ?!"

"Không sao."

Mặt biển lật ngược, trắng xóa vô tận.

"Tại sao cô không cứu con bé?! Tại sao?!"

Bác sĩ mặc áo blouse trắng vuốt phẳng nếp nhăn trên cổ áo.

"Xin lỗi, mong người nhà nén đau thương."

Mặt biển phẳng lặng dậy sóng.

"Đấu tay đôi với bác sĩ Lục, rất vui."

"Cô rõ ràng là bác sĩ, sao còn định kiến thế?"

"Con người sau khi qua đời sẽ hóa thành những vì sao trên trời."

"Vậy nếu là một đêm không có sao thì sao?"

"Vậy thì người ấy chính là vì sao trong lòng tôi."

Sao băng xé ngang bầu trời đêm, mang theo ánh sáng và oxy rơi vào trong biển sâu.

Thế là vạn vật bắt đầu hồi sinh, dưới đáy biển mọc lên những dây leo quấn quýt.

"Thế giới này sẽ không mãi mãi tối tăm, bác sĩ Lục đang dùng ánh sáng và hơi ấm của mình, chiến đấu với bệnh tật mênh mông vô tận."

"Tất cả những người đối tốt với tôi đều là vì muốn từ tôi đạt được điều gì đó, còn cô thì sao, cô muốn gì?"

"Em không giống họ, em chỉ đơn thuần muốn đối tốt với chị, không có bất kỳ mục đích nào, bởi vì chị xứng đáng."

Tí tách —

Mưa phùn rơi xuống mặt hồ.

Bịch — bịch bịch.

Âm thanh đã lâu không nghe thấy.

"Hãy đi tìm một người sẵn sàng gánh chịu trọng lượng sinh mệnh của em, cùng nhau chia sẻ quãng đời còn lại."

Cảm giác đau đớn hồi sinh trong cơ thể.

Người hôn mê khẽ nhíu mày.

Nàng nghe thấy được lời hôm đó mình chưa kịp nói xong.

"Thanh Thời... Xin hãy chia sẻ trọng lượng sinh mệnh của chị cho em... Em... thích chị..."

Một mùi tanh sắt tràn lên cổ họng.

Lục Thanh Thời bị chính máu của mình làm sặc tỉnh.

Sau khi ho khạc ra cục máu ứ nghẹn nơi cuống họng, nàng chậm rãi mở mắt, hoảng hốt tưởng mình đang ở địa ngục, nếu không sao lại tối đến thế.

Cho đến khi dưới thân truyền đến cảm giác ấm nóng, là da người.

Nàng lại đưa tay sờ thêm lần nữa.

Là cậu thiếu niên kia, cậu ấy cũng vẫn chưa chết.

Lục Thanh Thời bỗng nghẹn ngào, trong hoàn cảnh này, vậy mà chính nhiệt độ cơ thể của bệnh nhân lại cho nàng sức mạnh to lớn đến thế.

Nàng nhớ đến Cố Diễn Chi, nhớ đến ba mẹ đã qua đời, nhớ đến đứa con trai đã rời xa nàng...

Cũng nhớ đến chú chó nhỏ vẫn luôn canh giữ bên cạnh chủ nhân, chờ đội cứu hộ tới.

Tất cả mọi người đều đang liều mạng để sống tiếp, vậy thì nàng cũng không thể chết.

Khi đôi mắt dần thích nghi với bóng tối, nàng phát hiện mình đang bị đè dưới những tảng đá sạt lở. Lúc núi lở xảy ra, nàng đã dùng cơ thể che chắn cho thiếu niên kia, vì thế sinh hiệu của cậu ấy vẫn ổn định.

Thiết bị liên lạc không biết đã rơi đâu mất, nhưng theo phán đoán của nàng, nơi này hẳn không cách cửa hầm quá xa, chỉ cần một mực bò về phía trước là được.

Lục Thanh Thời dùng băng quấn cố định bản thân với cáng cứu thương, nàng bò một bước, cáng cũng nhích theo một bước. Mỗi tấc đất nàng đi qua đều để lại những vệt máu loang lổ.

Cứ như vậy không biết đã bao lâu trôi qua, có lẽ là một tiếng, hai tiếng, hoặc cũng có thể là cả một ngày...

Có rất nhiều lần Lục Thanh Thời muốn bỏ cuộc, nhưng chỉ cần ngoảnh đầu nhìn thiếu niên kia, lại có thêm chút dũng khí chảy vào cơ thể.

Nàng chết cũng không sao, nhưng nhất định phải đưa bệnh nhân ra ngoài an toàn.

Huống chi, còn có một tấm lòng, nàng vẫn chưa kịp đối diện một cách chân chân chính chính.

9 giờ tối, kể từ lúc vụ nổ xảy ra đã 4 tiếng đồng hồ.

Trong 4 tiếng này, họ chưa từng từ bỏ việc gọi tên nàng, cũng chưa từng từ bỏ việc cứu nàng.

Cố Diễn Chi đã khản cả giọng, hai bàn tay như thể đã ngâm trong máu loãng.

Khi những người khác tranh thủ nghỉ ngơi, cô vẫn bám chặt lấy đống đổ nát, dùng chính đôi tay của mình mở ra con đường sinh tồn cho nàng.

Ai cũng biết có lẽ không còn hy vọng nữa, nhưng không ai ngăn cản hành động có phần điên cuồng này của cô.

Có những lúc, dù biết kết quả là vô ích, điều con người cầu xin chẳng qua chỉ là sự an lòng.

Với những người khác có thể là như vậy, nhưng với Cố Diễn Chi thì khác, gần 30 tuổi, cô mới tìm được một người khiến bản thân mình day dứt không yên đến thế.

Trên người nàng, cô nếm trải đủ mọi đắng cay ngọt bùi mà trước kia chưa từng có, chính nàng đã vẽ nên những nét màu rực rỡ trên cuộc đời trống rỗng của cô.

Nếu Lục Thanh Thời cứ thế mà rời đi, quãng đời còn lại của cô sẽ mãi mang theo tiếc nuối.

Không, chỉ cần nghĩ đến thôi, cô đã cảm thấy mình có lẽ không đủ can đảm để đối diện với mặt trời ngày mai.

Chính Lục Thanh Thời đã kéo cô từ tay tử thần trở về, cũng chính nàng cho cô sinh mạng lần thứ hai. Nhịp tim của cô vì nàng mà đập, sự tồn tại của cô trở nên sống động vì có nàng.

Trước kia đều là nàng cứu cô, bây giờ đến lượt cô cứu nàng rồi.

Nàng không còn sức nữa.

Mùi tanh máu trong cổ họng không ngừng trào lên.

Lục Thanh Thời ho ra bọt máu, nàng biết mình hẳn đã bị tổn thương nội tạng, chỉ không rõ là phổi, gan, hay dạ dày.

Tay chân nặng như chì, bắt đầu há miệng hít lấy từng chút từng chút oxy ít ỏi trong không khí.

Lục Thanh Thời ngửa người nằm trên nền cát sỏi thô ráp, trước khi khép hờ mắt lại, một luồng ánh sáng xé toạc bóng tối.

Có người!

Là ánh sáng đèn pin!

Nàng cắn răng, lại gượng dậy kéo cáng bò về phía trước. Lòng bàn tay bị mài rách, vải ở đầu gối sờn nát, mỗi bước đi đều đau thấu tim gan.

"Thanh Thời!" Cuối cùng, khi nàng sắp không trụ nổi nữa, một đôi tay xuyên qua bóng tối, vững vàng đỡ lấy nàng.

Lục Thanh Thời cảm thấy mình có thể yên tâm rồi: "Em đến rồi."

"Xin lỗi, xin lỗi... Em đến muộn quá..." Cố Diễn Chi quỳ xuống đất, ôm chặt lấy nàng, hôn lên đôi gò má đầy máu bẩn của nàng, nước mắt nóng hổi rơi vào hõm cổ.

Lục Thanh Thời sững lại một chút, lần này nàng không đẩy cô ra nữa, chỉ là rất lâu sau mới chậm rãi ôm lại.

"Cảm ơn em."

Một câu cảm ơn chẳng đầu chẳng cuối, nhưng chứa đựng quá nhiều điều nàng muốn nói.

Khoảnh khắc nàng đến gần cái chết nhất, chính lời nói của Cố Diễn Chi đã từng chút từng chút một kéo nàng trở lại từ vực sâu.

Nàng thật sự biết ơn cô, biết ơn từ tận đáy lòng, còn có chút lưu luyến hơi ấm trong vòng tay ấy. Dù lúc này cả hai đều thảm hại không chịu nổi, nhưng nàng vẫn vùi đầu vào hõm cổ cô, hít sâu mùi mồ hôi hòa lẫn bùn đất.

Còn sống, thật tốt.

Trong bóng tối vắng lặng, khi những người khác còn chưa kịp chạy tới.

Cố Diễn Chi nhẹ nhàng nâng đầu nàng lên, vén những lọn tóc trước trán, nhìn vào đôi mắt đen thẳm phản chiếu đầy sao trời, trong đó có bóng dáng của chính mình.

Chỉ lặng lẽ nhìn nhau, hai người không hẹn mà cùng rơi nước mắt.

Chỉ có họ mới biết được, họ đã suýt nữa vĩnh viễn lỡ mất nhau.

"Đừng khóc, không sao rồi."

Cố Diễn Chi lau tay vào chỗ sạch sẽ trước ngực, rồi mới đưa tay lau nước mắt cho nàng, cảm nhận được lòng bàn tay thô ráp đầy vết chai của nàng.

Lục Thanh Thời khẽ khép mắt lại.

Một nụ hôn nhẹ như lông hồng rơi xuống trán.

Hàng mi của Lục Thanh Thời run khẽ.

Nàng có chút căng thẳng.

Cố Diễn Chi nuốt khan, bàn tay đặt ở eo nàng siết chặt hơn.

Thật sự... rất muốn hôn xuống.

Rồi... làm thêm chút gì đó?

Nhưng những người khác không cho cô cơ hội ấy, họ cũng lần lượt cầm đèn pin chạy vào.

Vu Quy mừng đến bật khóc: "Tốt quá rồi, cô Lục không sao, thật sự tốt quá rồi!"

Tần Huyên khóc nức nở lao vào lòng nàng: "Thanh Thời, hu hu hu... Cậu không sao thật tốt quá, sau này cậu muốn uống bao nhiêu cà phê tớ cũng mua cho cậu, hu hu hu..."

Lục Thanh Thời không đẩy cô ấy ra, có lẽ vì không còn sức, cũng có lẽ vì nàng căn bản không muốn đẩy ra.

Nàng nhìn từng gương mặt hoặc vui sướng, hoặc kích động, hoặc nước mắt giàn giụa trước mắt mình, trên mặt nở nụ cười chân thành từ đáy lòng.

"Không sao, đưa bệnh nhân ra ngoài trước đã."

Khi cả nhóm khiêng cáng, Cố Diễn Chi dìu nàng tập tễnh bước ra khỏi cửa hầm, thì đã lâu lắm rồi, mưa tan mây tạnh.

Mây đen tản ra khỏi bầu trời, lộ ra gương mặt trăng non rụt rè, không mấy sáng sủa.

Mưa, cuối cùng cũng đã ngừng.

Họ dìu nhau bước đi: Hách Nhân Kiệt và Lưu Thanh Vân khiêng cáng, Hướng Nam Kha đi phía trước, Trần Ý đỡ phía sau, Vu Quy giơ túi truyền dịch, Tần Huyên và Cố Diễn Chi mỗi người một bên, dìu Lục Thanh Thời tiến về phía trước.

Phía sau họ là một vùng phế tích mênh mông, còn phía trước là một con đường sáng sủa, rộng mở.

Giống như một cảnh quay slow-motion trong phim được tua lại, vầng trăng dần dần nhô lên trên đỉnh đầu họ, mỗi bước chân đều như bị kéo dài ra. Đôi mắt, hàng mày của mỗi người đã trải qua sự gột rửa của máu và nước mắt, mang theo niềm vui mừng sau khi thoát chết.

Vu Quy nghĩ, cô sẽ không bao giờ quên đi khoảnh khắc này, sẽ không bao giờ quên đi những con người đang ở bên cạnh mình.

Điều làm cho cô càng không ngờ tới hơn nữa là, trên con đường núi, đèn xe bỗng bật sáng rực, Từ Càn Khôn từ xe cứu thương nhảy xuống, một tay kéo mạnh cửa xe ra.

"Còn đứng ngây ra làm gì, mau lên xe!"

Lưu Thanh Vân cười nói:

"Chủ nhiệm Từ chẳng phải đã về rồi sao?"

"Đừng nhắc nữa, tài xế của chúng ta lái xe mệt quá rồi. Đưa tôi về xong thì không ai chịu quay lại nữa. Tôi mà không tới, mấy người chẳng phải bị kẹt chết ở đây à? Lần này Chủ nhiệm Lục phải cảm ơn tôi cho đàng hoàng đấy."

Vẫn là dáng vẻ sĩ diện và thích khoe khoang quen thuộc.

Mọi người đều mỉm cười nhẹ. Sau khi đưa các thương binh lên xe cứu thương, từng người lần lượt lên xe, ai không ngồi vừa thì sang xe cảnh sát của Hướng Nam Kha.

Hách Nhân Kiệt tranh nhau nhảy xuống xe: "Cảnh sát Hướng cho tôi đi ké với!"

"Còn tôi nữa, tôi, tôi cũng đi!"

Trần Ý và Lưu Thanh Vân cũng chạy sang đó. Cố Diễn Chi có phần lúng túng: "Ờ thì... Vu Quy... cô ngồi chỗ này đi."

"Không không không, chỗ này chật quá, cô Lục cũng là người bị thương mà. Hạo Nhân tỷ, chờ em với!!!"

Tần Huyên "rầm" một cái đóng sập cửa xe, cả cửa trước lẫn cửa sau đều khóa lại, Hướng Nam Kha dang tay ra tỏ vẻ bất lực.

Tần Huyên hạ kính xe xuống: "Tiểu Quy Quy à, bên này hết chỗ rồi nha."

Hàng ghế sau rõ ràng vẫn nhét thêm được một người, nhưng tất cả mọi người đều nhất loạt gật đầu.

Vu Quy khóc lóc chạy trở về.

Cô! Thật! Sự! Rất! Không! Muốn! Làm! Bóng! Đèn!

"Ngồi yên hết chưa? Chuẩn bị xe chạy."

Khoang xe khẽ rung lên, đầu Lục Thanh Thời tựa vào vai Cố Diễn Chi.

Vị giáo quan cứu hỏa vốn đã ngồi ngay ngắn lại càng căng thẳng hơn, l**m môi một cái: "Sao vậy, Thanh Thời?"

Có lẽ vì trong xe hơi ngột ngạt, trán nàng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, sắc mặt hơi tái, đôi mắt nửa khép nửa mở: "Buồn ngủ..."

Chỉ hai chữ ngắn ngủi ấy dường như đã rút cạn toàn bộ sức lực của nàng.

Cố Diễn Chi áp tay lên trán nàng, thấy hơi lạnh.

Cô cầm lấy chiếc áo blouse trắng sạch bên cạnh, khoác lên người nàng: "Có chỗ nào khó chịu không?"

Lục Thanh Thời phớt lờ ánh mắt mang chút mờ ám của Vu Quy, kéo tay cô xuống, thế là hai bàn tay siết chặt lấy nhau.

"Không... chỉ là... hơi mệt thôi..."

"Vậy để em ôm chị ngủ một lát nhé."

Cô đặt người nằm ngang trên đùi mình, một tay vòng qua eo, giữ chặt lấy nàng.

Trên gương mặt của Lục Thanh Thời hiện lên một nụ cười yếu ớt, tựa như đóa hoa lăng tiêu nở rộ đến tận cùng.

"Ừm."

Tim Cố Diễn Chi khẽ thót lại, nhưng rất nhanh sau đó, nhịp thở của nàng đã trở nên đều đặn, rơi vào giấc ngủ sâu.

Vu Quy nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ từ rừng cây xanh rậm rạp dần chuyển sang những tòa nhà cao tầng trong thành phố, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.

Cũng không biết bên phía Tri Hữu thế nào rồi...

Cô nóng lòng muốn về nhà, trở về căn nhà ẩm thấp chật hẹp, thuộc về cô và Phương Tri Hữu.

Khi tấm biển Bệnh viện Đại học Y khoa Nhân Tế dần hiện ra trước mắt, Cố Diễn Chi khẽ lắc vai nàng: "Thanh Thời, tỉnh dậy đi, chúng ta tới rồi."

Vu Quy là người đầu tiên nhảy xuống xe.

Không có ai đáp lại.

Dự cảm không lành trong lòng Cố Diễn Chi càng lúc càng nặng, cô lại nhẹ nhàng lay nàng thêm lần nữa.

"Thanh Thời?"

Đầu nàng bỗng nghiêng hẳn sang một bên, lặng lẽ nằm đó, trông như đã ngừng thở.

"Thanh Thời!!!"