Sinh Ra Đã Là Thái Hậu

Chương 3



Lâm tiểu thư nọ bật cười, nhưng không đợi nàng ta khống chế lại đã bị một vị quý phi bên cạnh nhéo cho một cái thật đau, lập tức cúi đầu không dám lên tiếng.



Ta chán nản duỗi dài chân, liền phát hiện có một thiếu niên ngồi trước Tiêu Ngô đang lẳng lặng nhìn ta.

Hình như đó chính là cái vị Vương gia gì đó, nghe nói chiến công hiển hách, mấy năm nay có uy trong triều, ngày ngày chọc giận Hoàng đế, hơi bị khoa trương.



Gọi là Vương gia gì nhỉ, hình như là Chiêu Vương. Trẻ tuổi đẹp trai, rõ ràng không lớn tuổi nhưng đôi mắt lại sâu không thấy đáy, cả người toả ra sự lạnh lẽo chẳng ai dám lại gần.



Không biết tại sao ta cảm thấy như hắn đang nhìn ta, rồi lại như không nhìn.

Cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm không dễ chịu, ta quay sang nhặt một miếng cừu nướng than. Ăn hết đồ ăn trước mặt ta lại muốn lấy chỗ bên Hoàng thượng.



“Hụ” Thái giám đứng bên cạnh hắng giọng, vất vả đến độ cổ họng muốn rụng ra rồi. Ta xấu hổ buông đũa, Đế Hậu chú ý đến động tĩnh bên cạnh nên hiền lành nói “Thái Hậu có gì chỉ dạy?”

Ta hắng giọng một cái, mắt đen láy nhìn về phía Tiêu Ngô. Hắn ta đang nô đùa vui vẻ với các cô t.ử con nhà quyền quý, nói chuyện đi săn thú lần trước. 



Nói đến đây ta lại thấy tức, ta mới học cưỡi ngựa hắn đã hăng hái vọt đến trước mặt ta đắc ý, lại còn b.ắ.n trúng một con thỏ, rồi chê ta chậm chạp như rùa.



Hắn được Thanh Dao truyền lại diện mạo xinh đẹp, có bộ mã tốt nhưng tính khí lại luôn rất gợi đòn.



Ta muốn đuổi theo hắn nên cứ cưỡi ngựa phi theo, không cẩn thận ngã xuống nằm luôn trên giường hơn mười ngày.

Tiêu Ngô còn nướng con thỏ đó, lượn trước giường ta một vòng làm cả phòng đầy mùi thịt nướng.

“Ái chà chà thơm quá, A Anh muốn ăn không?”



Ta cố gắng nín thở, rất cứng rắn đáp “Không ăn”

Nhưng mà hắn thì hay rồi, sai người lấy ghế rồi ngồi trước giường ta xé từng miếng để ăn. 

Ta rất ghi thù, thù với Tiêu Ngô ta sẽ nhớ cả đời này.Yến tiệc năm nay ta sẽ đòi lại hết.

Hoàng thượng hỏi vậy ta bèn nhìn Tiêu Ngô cười hehe. “Ai gia thấy thịt dê trên bàn của Tiêu Ngô nhìn cũng ngon đấy.”



Không khí có vẻ hơi ngại ngần, nụ cười của Tiêu Ngô cứng ngắc trên mặt, nói không ra câu nào.

Hoàng thượng liền ra lệnh cho cung nhân mang hết thịt dê nướng sang cho ta. Nãy giờ Tiêu Ngô mải nói chuyện đâu đã động đũa, thịt dê còn nguyên.

Giờ là của ta hết.



Ta rất hài lòng đẹp ý nhấc đũa, nhướn mày cười nhìn Tiêu Ngô, trong ánh mắt toàn là sự đắc ý “A Ngô đúng là đứa cháu hiếu thuận.”



Hắn ta suýt thì phun luôn ngụm trà trong miệng, trừng một cái rồi nghiến răng, song lại cũng không nói được gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ngày sinh thần, cô cô chải tóc cho ta.

Gần đây nàng rất bận, hai ngày gần đây ta không gặp được nàng.

Một cung nữ đứng bên cạnh đang chọn trang sức để ta vấn tóc, cười nói:

“Có lẽ là cô cô ở cùng Thái Hậu nương nương lâu, nhìn Thái hậu có nét giống với cô cô rồi.”



Ta lập tức nhìn vào gương đồng cẩn thận soi xét. Người trong gương có đôi mắt hình quả hạnh, sáng long lanh. Trước nay ta chưa bao giờ nghĩ tới, giờ đây xem kỹ thấy quả có chút giống cô cô.



Chỉ là cô cô luôn có dáng vẻ nghiêm túc lạnh nhạt, bình tĩnh mọi lúc mọi nơi. Ta thích cười, lúc nào đôi mắt cũng cong cong.

“Có vẻ như vậy nhỉ!” Ta hưng phấn quay lại khoe với cô cô. Nàng bất lực quay đầu ta lại, nhẹ nhàng chải tóc tiếp.



Chải đầu xong, nàng cho mọi người lui hết ra ngoài, nghiêm chỉnh nhìn lại ta một lượt 

“Cái vẻ ham ăn ham chơi của con có chỗ nào giống ta? A Anh, con lớn rồi, sau này không được như trẻ con háo thắng nữa. Trong cung nhìn qua như yên ổn, nhưng lòng người khó dò.”



“A Anh, cô cô không thể ở bên con cả đời. Con phải tự hiểu, phải nhớ lời cô nó, bảo vệ tốt bản thân. Tâm tư con đơn giản, đừng dễ dàng tin tưởng bất cứ ai.”



Dạo này cô cô rất lạ, những lời thế này dạo này ta nghe thường xuyên. Nhưng lần này nàng ôm ta trong lòng, nói rất nhiều. Ta thấy nàng như đang dặn dò mọi chuyện, ánh mắt nhìn ta luôn là vẻ không nỡ.



Sự thực chứng minh cảm giác của ta không hề sai, bởi vì ngày thứ 2 ta không thấy cô cô đâu nữa. Nàng chỉ để lại cho ta một lá thư.

“A Anh, con hãy nhớ, trên đời này chỉ có bản thân con là đáng quý nhất, hãy nhớ chăm sóc mình.”



Trước đây nàng từng nói muốn được tiêu d.a.o giang hồ, dẹp đi những chuyện ngang trái khắp thiên hạ.

Ta buồn bã nhưng cũng biết, người như cô cô không nên bị kiềm hãm lại trong cung cấm chật hẹo này. Thế nên ta khóc lóc mất mấy ngày mới dừng dừng ngừng bớt.



Tiêu Ngô biết cô cô đi ta đau lòng, nên mới có lòng tặng ta một con vẹt. Nói là do nước láng giềng cống tiến, nó biết nói chuyện. Tiêu Ngô cầm con vẹt đó biểu diễn cho ta xem, ai ngờ nó nói được

“A Anh, đồ ngốc, A Anh, đồ ngốc”



Mặt ta đen sì, mà Tiêu Ngô thì cười đến cảm giác bị sái cơ hàm đến nơi.



“Tiêu Ngô!”

Cung điện bỗng rung lên bởi một thanh âm, chấn động cả Từ Khang Cung.



Những ngày không có Cô cô, thời gian trôi qua thật nhanh, ta đã đến tuổi cập kê. Nghe Hồng Liên nói, lễ Cập kê của nữ t.ử rất quan trọng, nhất là ta lại là Thái hậu của Đại Kỳ.

Trong lòng ta tràn đầy mong đợi, không biết mình sẽ nhận được quà tặng gì?