Sơ Ninh

Chương 12



 

“Lần đầu tiên biết thích một người, ta vui."

 

Lộ Cẩn:

 

“..."

 

Ta mò mẫm trong bóng tối chọc chọc vào người Lộ Cẩn:

 

“Ta nói ta thích chàng, chàng có nghe ra không đấy?"

 

Lộ Cẩn gắt gỏng đáp:

 

“Thật khéo làm sao, ta cũng tự thích chính mình."

 

Phất Âm công chúa gả vào phủ vào một buổi sáng trời trong gió mát.

 

Ta sửa soạn y phục chỉnh tề, đeo lên tấm mạng che mặt, dẫn theo một đoàn di nương ra phủ nồng nhiệt chào đón Phất Âm.

 

Nàng ta mình khoác cung trang, vô cùng lộng lẫy và trang trọng, tà váy dài được bốn cung nữ khom người nâng đỡ, trên đầu còn có người che lọng vàng.

 

Vừa đứng trước cửa chính sảnh, ánh mắt nàng ta quét qua một lượt, khinh bỉ nở nụ cười:

 

“Bản công chúa tự biết danh tiếng của mình bên ngoài không được tốt cho lắm, mấy cái lễ nghi cưới hỏi rườm rà kia cũng chẳng thèm chấp nhặt làm gì.

 

Chúng ta cứ đơn giản đi qua loa cho xong thủ tục.

 

Từ nay về sau, ta là chủ, các ngươi là, hãy nhớ kỹ thân phận của mình."

 

Bà v.ú già bên cạnh cung kính lật mở một cuốn sổ, tằng hắng một tiếng rồi bắt đầu xướng tên:

 

“Trong phủ, chính phòng phu nhân một vị..."

 

Phất Âm khẽ đưa ngón tay ngọc thon dài, chỉ thẳng vào mặt ta:

 

“Ngươi, nhường vị trí chính phòng phu nhân lại cho ta."

 

Ta gật đầu lia lịa, khom lưng uốn gối:

 

“Dạ dạ dạ, tuân lệnh công chúa!"

 

Phất Âm kinh ngạc mướn đôi mày liễu, bờ môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, ra hiệu cho bà v.ú tiếp tục.

 

“Thiếp thất Kế Mỹ Tuệ..."

 

Tuệ di nương ủ rũ mặt mày, bò rạp dưới đất:

 

“Tiện thiếp bái kiến công chúa."

 

“Có tài cán gì?"

 

Tuệ di nương ủ rũ cúi đầu:

 

“Thiếp... biết thuộc lòng ba trăm bài Đường thi..."

 

Gương mặt Phất Âm lạnh tanh:

 

“Người tiếp theo."

 

“Thiếp thất Mạnh Thành A."

 

Mạnh di nương ôm cây tì bà, thướt tha hành lễ.

 

Phất Âm nheo mắt nhìn:

 

“Ngươi biết gảy tì bà à?"

 

Mạnh di nương mỉm cười, ngón tay khẽ gảy dây đàn.

 

Trời đất ơi, nếu nói tiếng nhạc của ta là để tiễn người ta xuống suối vàng, thì tiếng đàn lúc này của Mạnh di nương chính là trực tiếp khiêu chiến với Diêm Vương đại đế.

 

Gân xanh trên trán Phất Âm giật liên hồi, bảo với bà v.ú:

 

“Đập nát cây tì bà kia cho ta."

 

“Được thưa công chúa."

 

Mạnh di nương nhanh tay lẹ mắt, vung tay quẳng cây tì bà bay v/út ra ngoài, đập mạnh vào tảng giả sơn vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ.

 

“Thiếp thất Bạch Phù Lệ."

 

Lệ di nương vô cùng vồn vã, từ trong bọc hành lý lôi ra sáu chiếc đế giày, giống như kẻ bán hàng rong phân phát cho từng người một:

 

“Xin các vị nhận cho, tiện thiếp chẳng biết làm gì khác, chỉ có ngón nghề khâu đế giày là hạng nhất."

 

Bà v.ú già cầm chiếc đế giày trong tay mà ngẩn người ra, lẩm bẩm:

 

“Công chúa, chiếc đế giày này khâu quả thực rất khéo."

 

Lời nói của Phất Âm như rít qua kẽ răng:

 

“Người tiếp theo."

 

“À, thiếp thất Trì Dĩ Ninh."

 

Ninh di nương nhúc nhích thân hình có phần đẫy đà của mình, chậm rãi nói:

 

“Tiện thiếp biết ăn cơm, biết nấu nướng."

 

Phất Âm cười lạnh mấy tiếng:

 

“Lộ Cẩn đầu óc hỏng hóc rồi hay sao mà lại nạp các ngươi vào phủ chứ?

 

Đứa nào đứa nấy mặt mũi méo mó, không tự soi gương nhìn lại bản thân mình đi?

 

Thôi bỏ đi, người tiếp theo."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bà v.ú già len lén liếc nhìn sắc mặt Phất Âm:

 

“Trong phủ, có một vị thiếp thất đang mang long thai..."

 

Mí mắt Phất Âm khẽ nâng:

 

“Ban thu/ốc độc ch/ết."

 

Ta “bịch" một tiếng quỳ sụp xuống:

 

“Công chúa bớt giận!

 

Đó là giọt m/áu duy nhất của Thừa tướng!

 

Sau... sau... sau này, chưa chắc chàng đã có lại được nữa..."

 

Ta ngước mắt lên, len lén quan sát biểu cảm của Phất Âm, chỉ thấy nàng ta cau mày:

 

“Thế nào gọi là sau này không có lại được nữa?"

 

Ta hạ quyết tâm, để bảo vệ đứa trẻ, đành phải đắc tội với Lộ Cẩn vậy.

 

“Cạch."

 

Từ trong ống tay áo của ta rơi ra một gói thu/ốc tráng dương.

 

Ta hoảng hốt lấy tay áo che lại, chỉ nghe Phất Âm cười khẩy một tiếng:

 

“Giấu giếm cái gì đó?

 

Cho ta xem xem."

 

Bà v.ú già đá văng tay ta ra, giật lấy gói thu/ốc.

 

Cho đến khi ta chắc chắn Phất Âm đã nhìn rõ ba chữ lớn “Thu/ốc Tráng Dương", ta mới thẳng lưng lên, cao giọng hô lớn:

 

“Ai chưa có con thì báo số!"

 

“Một."

 

“Hai."

 

“Ba."

 

“Bốn."

 

Bốn vị di nương khí thế ngút trời, vô cùng nể mặt ta mà đồng thanh hô vang.

 

Đặc biệt là Tuệ di nương, ngày thường mặt mày ủ rũ, lúc này trông lại vô cùng giống một oán phụ phòng khuê.

 

Tay Phất Âm run lên một cái, gói thu/ốc tráng dương rơi bộp xuống đất.

 

Sắc mặt nàng ta từ kinh ngạc, mê muội, rồi đến nghi ngờ, không thể tin nổi, và dần dần chuyển thành cơn thịnh nộ lôi đình.

 

Ta run cầm cập, dưới ánh nhìn giận dữ thấu xương của nàng ta, lý nhí thốt ra một tiếng:

 

“Năm..."

 

Lộ Cẩn không được, Phất Âm sau khi biết chuyện thì tức điên người.

 

Nàng ta giống như một con trâu điên hung hãn, đùng đùng sát khí lao thẳng về phía thư phòng.

 

Cho đến khi không còn nhìn thấy bóng lưng của nàng ta nữa, ta mới ngã khuỵu xuống đất, mồ hôi lạnh vã ra ướt sũng cả áo.

 

Bốn vị di nương mặt cắt không còn giọt m/áu, vây quanh lấy ta:

 

“Phu nhân, ải này qua rồi, nhưng chuỗi ngày về sau phải làm thế nào đây!"

 

Ta bỗng nhiên bật dậy như tôm nhảy:

 

“Mau!

 

Trói Chỉ Ngưng ném lên xe ngựa cho ta!

 

Đưa muội ấy ra ngoài lánh nạn ngay lập tức!"

 

“Còn Thừa tướng thì sao!

 

Công chúa đi tìm Thừa tướng rồi kìa!"

 

Ta quệt mồ hôi hột trên trán:

 

“Mặc kệ đi, mặc kệ đi, không được thì bảo không được, dẫu sao cũng là để giữ lại giọt m/áu của chàng."

 

Bốn người họ luống cuống tay chân, khênh Chỉ Ngưng đang gào khóc t.h.ả.m thiết lên xe ngựa.

 

Chỉ Ngưng đỏ hoe mắt quát:

 

“Lục Sơ Ninh!

 

Ta với ngươi thề không đội trời chung!"

 

Ta vén tay áo, giơ tay lên.

 

“Chát!"

 

Mạnh di nương đã sớm giáng một cái tát nảy lửa vào mặt nàng ta, mặt mày dữ tợn mắng:

 

“Lão nương đây đến cây tì bà trân quý bao nhiêu năm còn nói đập là đập, bây giờ bảo ngươi đi lánh nạn mà còn thấy chịu uất ức sao?

 

Ai có lỗi với ngươi?

 

Ngươi muốn không đội trời chung với ai!

 

Nếu không muốn Phất Âm m.ổ b.ụ.n.g phanh thây ngươi ra thì ngậm cái miệng thối lại!"