Sơ Ninh

Chương 18



 

Vương công công lắc đầu ngao ngán:

 

“Ta đã dặn dò Bích Xuân rồi, lúc cần cúi đầu thì cứ cúi đầu, nói năng cho hẳn hoi vào, ả ta tự khắc sẽ che chở cho ngươi."

 

“Dạ."

 

Ta lý nhí vâng lời, rồi lại rụt rè hỏi:

 

“Thế... thế còn Lộ Cẩn..."

 

“Còn bận tâm đến Lộ Cẩn cái nỗi gì nữa hả."

 

Vương công công lấy ngón tay chọc thẳng vào trán ta:

 

“Người ta là một vị Thừa tướng quyền cao chức trọng, liệu có thèm đoái hoài đến ngươi không chứ?

 

Ngươi mau tỉnh táo lại đi, tất cả chỉ là diễn kịch qua đường mà thôi."

 

Ngay từ đầu ta vốn không tin lời ông ta, nhưng cho đến khi ở lại Trường Phong Lâu suốt nửa tháng trời, ta quả thực không hề nhận được bất kỳ tin tức nào của Lộ Cẩn nữa.

 

Thực ra nửa tháng qua ta sống chẳng mấy dễ dàng.

 

Vương công công bảo ta phải biết giấu nghề, ta liền nói dối rằng mình chỉ biết hát khúc mà thôi.

 

Rất nhanh sau đó, ta đã nổi danh khắp Trường Phong Lâu.

 

Ai nấy đều biết mới đến một ca cơ tên gọi Lục nương, nhan sắc và vóc dáng đều thuộc hàng tuyệt sắc, ngặt nỗi hát khúc lại sai nhạc lệch tông, không chỉ sai nhạc mà người ta nghe xong còn gặp ác mộng triền miên.

 

Bích Xuân lén lút mỉa mai châm chọc ta một trận tơi bời, ngày hôm sau liền cho người tung tin đồn thất thiệt rằng mạng ta khắc phu ra ngoài.

 

Những kẻ dòm ngó nhan sắc của ta thoắt cái đã chạy sạch sành sanh chẳng còn một mống.

 

Để chờ đợi Lộ Cẩn, ngày ngày ta chỉ biết rúc trong phòng, đóng cửa từ chối tiếp khách.

 

Tú bà thấy ta không kiếm ra tiền bèn bắt đầu cắt xén bớt khẩu phần ăn của ta.

 

Ban đầu từ một ngày ba bữa đổi thành hai bữa, về sau hai ngày mới cho ăn một bữa.

 

Nếu không có Ninh di nương lén lút tiếp tế cho ta thì ta đã sớm ch/ết đói từ lâu rồi.

 

Hôm ấy, Ninh di nương lại như thường lệ lén lút chạy đến thăm ta.

 

Nàng ta bảo:

 

“Sơ Ninh tỷ tỷ, hay là tỷ đi học múa đi.

 

Vũ cơ ở đây cũng kiếm ăn được lắm, một bữa được hẳn hai cái đùi gà cơ đấy."

 

Ta khoanh chân ngồi bó gối trên giường, vớ lấy chiếc bánh màn thầu nàng ta mang đến mà nhai ngấu nghiến, nhai được một nửa thì mũi bỗng chốc cay xè.

 

Từ nhỏ ta đã mồ côi cha mẹ, được lão Vương bỏ tiền mua về, huấn luyện thành ẩn vệ.

 

Lão Vương suốt ngày mắng ta thiếu tâm nhãn, nhưng những năm qua chưa bao giờ để ta phải thiếu thốn miếng ăn cái mặc.

 

Về sau ta gả cho Lộ Cẩn, chàng chẳng thèm ngó ngàng gì đến ta.

 

Mỗi lần cãi nhau với Trương phu nhân nhà bên cạnh, ả ta có phu quân che chở còn ta thì không, ta đành phải dựa vào chính mình để ngạo thị quần hùng.

 

Bọn họ đều nghĩ ta là kẻ vô tâm vô tính, nhưng những người có tâm có tính mới là những người dễ bị tổn thương nhất.

 

Lộ Cẩn từng nói chàng sẽ che chở cho ta, ta dẫu sao cũng là người có phu quân, nhưng giờ đây, tiệc vui đã tàn, giống như người ta tỉnh mộng vậy.

 

Ta gạt lệ, nuốt chửng miếng bánh màn thầu cuối cùng vào bụng.

 

Đã đến lúc ta phải tiếp khách rồi.

 

Con người ta có tay có chân, dẫu sao cũng không thể để bản thân ch/ết đói được.

 

Ngày hôm sau, Trường Phong Lâu treo tấm bài danh của ta lên.

 

Chẳng một ai thèm hỏi han tới.

 

Tú bà hậm hực ban cho ta nửa bát sủi cảo ăn thừa.

 

Ta tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.

 

Đến ngày thứ tư, tú bà mặt mày rạng rỡ như nhặt được vàng, lao vào ôm chầm lấy ta:

 

“Ngươi đúng là cây rụng tiền của lão nương mà!"

 

Ta đói đến mức hoa mắt ch.óng mặt, đầu óc lơ mơ, loáng thoáng nghe thấy có người muốn gặp ta, bỏ ra hẳn một ngàn lượng vàng để mua đứt một đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nghe xong ta chỉ biết cười ngây ngô, không ngờ có một ngày Lục Sơ Ninh ta đây dẫu vậy lại đáng giá ngàn vàng như thế.

 

Tú bà sai người ném ta vào bồn nước ấm áp, các bà v.ú già luống cuống tay chân hầu hạ ta tắm rửa, miệng còn luôn mồm lẩm bẩm mấy câu đại loại như “sau này giàu sang xin đừng quên nhau".

 

Sau cùng, bọn họ khoác lên người ta một chiếc váy lụa mỏng manh.

 

Bọn họ đúng là hiểu biết nhiều thật, vòng eo thon thả mà ta hằng tự hào được quấn c.h.ặ.t bằng một dải lụa đỏ, chỗ nào cần lộ thì tuyệt đối không thèm che bớt một phân.

 

Ta đói đến mức lả người đi, nằm bò ra giường như một bãi bùn nhão.

 

Bọn họ định đỡ ta dậy thì bị tú bà đuổi thẳng cổ ra ngoài.

 

“Đỡ cái gì mà đỡ!

 

Các ngươi thực sự tưởng người ta bỏ ra một ngán lượng vàng là để đến xem ả ta ăn cơm chắc?"

 

Chờ mãi chờ mãi dẫu chẳng thấy người vào, mí mắt nặng trĩu khép c.h.ặ.t lại, ta nghĩ, mình sắp ch/ết đói thật rồi.

 

Bên tai loáng thoáng nghe thấy tiếng cánh cửa nhỏ khép mở sột soạt, rồi có tiếng bước chân nhè nhẹ tiến lại gần.

 

Ngay khắc tiếp theo, trong miệng bỗng được đổ vào một thìa canh nóng hổi.

 

Theo bản năng, ta mở miệng nuốt chửng, khẽ l/iếm l/iếm bờ môi khô khốc.

 

Ngay sau đó là thìa thứ hai, thìa thứ ba, hết hớp này đến hớp khác, ta giống như một kẻ lữ hành khát nước giữa sa mạc, cho đến cuối cùng, ta ngoạm c.h.ặ.t lấy ngón tay của người đó không chịu buông, thèm thuồng l/iếm láp mãi không thôi.

 

“Sơ Ninh, nàng không thể ăn thêm được nữa đâu."

 

Ta mệt mỏi mở mắt ra, hình như nghe thấy giọng nói của Lộ Cẩn.

 

Chàng bóp nhẹ cằm ta, ép ta phải há miệng ra:

 

“Ngoan nào, ngày mai lại ăn tiếp."

 

Ta hừ hừ một tiếng, đầu ngoẹo sang một bên mép giường:

 

“Đói..."

 

Chàng khẽ thở dài một tiếng, đẩy người ta lăn vào phía trong giường, rồi tự mình nằm xuống phía ngoài, kéo chăn đắp lên, ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng:

 

“Nàng không đói, nàng chỉ là, đã bị bỏ đói quá lâu rồi mà thôi..."

 

Ta rúc đầu vào l.ồ.ng ng/ực người đó cọ cọ mấy cái, bỗng chốc bật khóc nức nở:

 

“Ta đói lắm."

 

“Vậy thì nàng c.ắ.n ta đi..."

 

Ta nhắm nghiền mắt, đầu óc mơ hồ nghe theo, mở miệng ra nhưng chẳng biết phải c.ắ.n vào đâu.

 

Ngay khắc tiếp theo, trên bờ môi bỗng cảm nhận được một mảnh mát mẻ và mềm mại, có người đang khẽ khàng mơn trớn đôi môi ta, chặn đứng mọi hơi thở của ta.

 

Sau cùng, ta cũng chẳng biết mình đã chìm vào giấc ngủ bằng cách nào nữa.

 

Chỉ biết là vừa tỉnh dậy, ta đã trở nên giàu to rồi.

 

Tú bà cười híp cả mắt hỏi ta:

 

“Vị quý khách tối qua thế nào hả?"

 

Ta lắc đầu quầy quậy:

 

“Không nhớ rõ nữa."

 

Tú bà nũng nịu mắng:

 

“Lục nương nhà chúng ta dẫu vậy còn biết ngượng ngùng cơ đấy."

 

Ta c.ắ.n một miếng đùi gà lớn, mặt mày mãn nguyện:

 

“Tối nay ta có thể ra phố dạo chơi một chút được không?"

 

Sắc mặt tú bà lập tức sa sầm xuống:

 

“Không được."

 

“Tại sao chứ?

 

Ta có tiền rồi mà."