“Vừa chạm mặt nhau, hai vị đại nhân dẫu ngầm hiểu ý mà gật đầu chào hỏi qua loa, chỉ lo giữ c.h.ặ.t lấy vị phu nhân đang hừng hực sát khí như hai con gà chọi nhà mình mà dắt về nhà.”
Thực chất phía sau lưng, hai vị đại nhân dẫu vô cùng thích đứng ra che chở làm chỗ dựa cho phu nhân nhà mình, hai gia đình cứ thế thi đua nhau mà sinh nở, hết đứa này đến đứa khác gối đầu nhau ra đời.
Về sau Lục Sơ Ninh và Lộ Cẩn giận dỗi cãi nhau một trận lôi đình, cuộc thi đua này mới đổi sang một phương thức khác.
Chính là thi đua xem thành tích học hành của nhi nữ nhà ai tốt hơn.
Vị đương triều Tể phụ Lộ Cẩn vốn nổi tiếng tài hoa xuất chúng khắp thiên hạ, cả đời này dẫu chỉ theo đuổi một chân lý duy nhất là thuận theo tự nhiên, ngặt nỗi không chịu nổi tính lải nhải suốt ngày của Lục Sơ Ninh, đành phải ngày ngày ghé tai răn đe giáo huấn nhi t.ử, tự mình đứng ra đôn đốc chỉ bảo việc học hành, giúp Lục Sơ Ninh được một phen nở mày nở mặt vênh váo trước mặt vị Trương phu nhân nhà bên cạnh.
Người đời đều đồn đại rằng Lộ Thừa tướng bấy giờ lúc nào dẫu mở miệng chê bai ghét bỏ phu nhân nhà mình.
Dẫu sao một người thì vững như bàn thạch, một người thì nóng nảy như thu/ốc s/úng, làm sao có thể hòa hợp chung sống dưới một mái nhà cho được chứ?
Thế nhưng Lộ Thừa tướng dẫu lại vô cùng ăn ý với mấy ngón nghề này của phu nhân.
Mấy kiểu dịu dàng nhỏ nhẹ thướt tha chàng quyết không thèm màng tới, chỉ độc thích cái tính khí nóng nảy hừng hực như lửa của phu nhân nhà mình mà thôi.
Miệng thì nói lời chê bai ghét bỏ nhưng thân thể dẫu lại vô cùng thành thật chăm chút che chở.
Thực chất người đời dẫu chẳng ai thấu tỏ được rằng Lộ Cẩn đối với Lục Sơ Ninh vô cùng nuông chiều sủng ái đấy thôi.
Chàng chỉ là không chịu nổi mấy kiểu nũng nịu nói lời mỉa mai châm chọc của nàng mà thôi.
Chàng đã nghĩ trăm phương ngàn kế đuổi khéo mấy người đàn bà lừa gạt bấy lâu nay ra khỏi phủ, ngặt nỗi sức quyến rũ của phu nhân nhà mình quá lớn, cứ dăm ba bữa lại tụ tập một trận nhỏ, cùng nhau truyền thụ mấy ngón nghề trị phu quân bí truyền.
Thế là Lục Sơ Ninh cứ thế dấn thân ngày một sâu vào con đường giả vờ ngoan ngoãn đáng yêu sai lệch kia, dẫu có chín con trâu dẫu chẳng thể kéo nàng quay trở lại được nữa rồi.
Mấy vị hảo hữu thân thiết dẫu trêu chọc Lộ Cẩn, cái gì mà không màng nữ sắc, chính nhân quân t.ử đoan trang, thực chất chẳng qua là nhìn trúng vóc dáng thướt tha mềm mại và tính cách phóng khoáng sảng khoái của phu nhân nhà mình mà thôi.
Trên đời này, người đàn bà có thể kết hợp hài hòa giữa hai đặc điểm thiếu tâm nhãn và quyến rũ mê hoặc lòng người lại làm một như nàng quả thực hiếm có vô cùng, cưới được về nhà dẫu vô cùng thú vị khó quên.
Lộ Cẩn không thèm mở miệng phân bua, người ngoài dẫu chẳng ai dám cả gan gặng hỏi.
Chỉ có bản thân chàng tự thấu tỏ được rằng, mình cưới được vị phu nhân này dẫu chính là nhặt được món hời lớn rồi.
Bỏ ra ba ngàn lượng vàng ròng vứt vào Trường Phong Lâu dẫu chẳng hề chịu lỗ một phân nào cả.
Ngoại Truyện Về Lộ Cẩn
Mối lương duyên giữa ta và Sơ Ninh vốn bắt nguồn từ một sự cố ngoài ý muốn.
Hôm ấy ta vào cung luận bàn chính sự, lúc đi qua góc cua hành lang dẫu vô tình chạm mặt một người, chính là Phất Âm công chúa.
Hốc mắt nàng ta đỏ hoe, rõ mười mươi là vừa mới khóc lóc t.h.ả.m thiết xong.
Ta trước nay vốn có tính khí tránh xa nữ nhi như tránh tà, ngặt nỗi nhìn thấy bệ hạ đang đứng quan sát từ phía xa xa kia, đành phải mở miệng hàn huyên vài câu lấy lệ mát mẻ, sau đó mới quay người rảo bước rời đi.
Về sau, bệ hạ hạ chỉ ban hôn cho ta.
Là nữ nhi của Thông Châu Thứ Sử.
Trực giác của ta trước nay vốn vô cùng nhạy bén sắc lẹm, chuyện này chắc chắn có mối quan hệ dây dưa không thể tách rời với Phất Âm công chúa.
Thuộc hạ dưới trướng từng gặng hỏi ta xem có cần phái người đi điều tra rõ ràng ngọn ngành hay không, ta trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi bảo thôi bỏ đi, trong lòng tự có tính toán rồi, chờ sau khi nàng ta bước qua cửa phủ sẽ tìm đại một cái cớ thích hợp để đuổi đi là xong chuyện.
Ngày thành hôn trọng đại ấy, một người đàn bà có vóc dáng thướt tha mềm mại được bà mối đỡ từ trên kiệu hoa bước xuống, nàng ta đầu đội tấm khăn voan đỏ thắm, không sao nhìn rõ dung mạo mặt mũi ra sao.
Bà mối từng cử chỉ động tác dẫu vô cùng chăm chút để ý đến nàng, sinh sợ nàng dẫm phải gấu váy mà vấp ngã nhào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hạng nữ nhi yếu đuối mong manh như thế này khắp kinh thành dẫu chẳng hiếm lạ gì, trong lòng ta dẫu chẳng hề gợn lên một chút sóng gió nào, đưa tay nắm lấy sợi dây gấm đỏ, đang định quay người dắt nàng bước qua cửa chính, nàng ta bỗng nhiên loạng choạng một cái, vội vàng vươn tay túm c.h.ặ.t lấy chiếc thắt lưng gấm của ta, ngay trước mặt bao nhiêu quan khách thân thiết dẫu thẳng tay kéo tuột nới lỏng ra mất rồi.
Mấy cái trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t lừa gạt này ta đã chứng kiến quá nhiều rồi.
Một tay nàng ta ấn c.h.ặ.t trên đỉnh đầu, cố sức giữ lấy tấm khăn voan đang chực rơi tuột xuống đất, tay còn lại dẫu cứ thế sờ soạn lung tung khắp người ta, vừa luống cuống tay chân vừa hốt hoảng gặng hỏi:
“Sợi dây đâu rồi?
Sợi dây đâu rồi?"
Giọng nói trong trẻo ngọt ngào vô cùng, khiến ta bất giác liên tưởng đến chú chim hỷ tước đang hót líu lo trên mái hiên nhà lúc sáng sớm.
Nếu chỉ bàn về giọng nói thôi thì nàng quả thực là một người đàn bà khá dễ mến, ít nhất là lúc nàng mở miệng nói chuyện dẫu không khiến người ta sinh lòng ghét bỏ.
Lúc bái đường thành hôn, nàng giống như một con ruồi mất đầu, đến phương hướng dẫu chẳng tài nào phân biệt nổi.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta dâng lên cảm giác muốn bật cười chế giễu, đành phải c.ắ.n răng kìm lại, vươn tay nắm lấy cánh tay nàng dắt nàng hoàn thành đại lễ bái tế thiên địa.
Cha mẹ ta đều đã khuất núi từ lâu, đành phải mời mấy vị triều thần quyền cao chức trọng đến làm chứng hôn.
Cổ tay nàng vô cùng gầy guộc nhỏ nhắn, nhỏ nhắn đến mức lúc đưa tay đỡ lấy bao lì mai bao đỏ dẫu cứ thế run lên bần bật, tất nhiên dẫu có khả năng là vì nàng chưa bao giờ được nhìn thấy nhiều tiền bạc đến như thế bao giờ.
Nàng dẫu khá thú vị, nhưng dẫu chưa đủ sức quyến rũ để khiến ta vào đêm động phòng hoa chúc thuận theo ý đồ sắp đặt của kẻ khác mà vào nội thất cùng nàng chung chăn gối.
Nàng phải chịu cảnh phòng không gối chiếc suốt một đêm dài, ngày hôm sau thức dậy đáng lẽ phải có phản ứng ra sao mới đúng chứ?
Khóc lóc t.h.ả.m thiết như hoa lê dính hạt mưa xuân?
Hay là u sầu u uất suốt ngày?
Hay là chạy đến trước mặt ta quậy phá om sòm một trận lôi đình?
Tất thảy đều không phải.
Ngày hôm sau, nàng bưng một ấm trà nóng hổi chủ động tìm đến phòng ta.
Ta vẫn còn nhớ như in khoảnh khắc ấy, Sơ Ninh khẽ ghé cái đầu nhỏ từ bên ngoài cánh cửa ngó nghiêng nhìn vào, một đôi mắt vô cùng linh hoạt có thần, quyến rũ kiều diễm, nơi đuôi mắt dẫu có một nốt ruồi lệ nhỏ xinh, khiến người ta vừa nhìn đã sinh lòng thương cảm nâng niu.
Làn da nàng trắng bẻo mịn màng như tuyết, mái tóc đen nhánh như mực mun, môi đỏ răng trắng, lúc mỉm cười dẫu chẳng khác nào vầng trăng khuyết dịu hiền.
Nhìn xuống phía dưới dẫu chẳng thể nhìn rõ được vóc dáng ra sao nữa.
Nàng diện một bộ xiêm y có sắc màu vô cùng ảm đạm cũ kỹ, rộng thùng thình béo mập, gió xuân khẽ thổi một cái dẫu dính c.h.ặ.t vào người nàng, loáng thoáng lộ ra đường cong thân hình vô cùng quyến rũ mềm mại.
Ta chưa thể thấu tỏ được mục đích chuyến viếng thăm này của nàng, nàng đã thong thả xách ấm trà nhỏ bước chân qua cửa, hướng về phía ta hành một cái đại lễ không được đúng phép tắc cho lắm, tự tay rót một chén trà đặt trước mặt ta, khẽ đẩy sang:
“Phu quân mời dùng trà."
Ta chưa từng nghĩ có một ngày, dẫu có một người đàn bà hớn hở ra mặt, nũng nịu ngọt ngào gọi hai tiếng “phu quân" với ta như thế.
Nàng bấy giờ đang vui mừng vì chuyện gì chứ?
Đêm tân hôn đại hỷ ta không thèm đến phòng nàng, nàng dẫu dâng lên cảm giác vui mừng khôn xiết sao?
Nàng giống như đang dâng hiến báu vật quý giá dõng dạc nói với ta một tràng dài đạo lý, phân tích rõ ràng mấy cái lợi ích của việc nạp thêm thiếp thất vào phủ.
Ta nửa cười nửa không chăm chú nhìn nàng, thấu tỏ mười mươi mọi tính toán âm mưu trong lòng người đàn bà này.
Nàng có thể đau lòng khóc lóc, có thể oán trách hờn dỗi, duy chỉ có việc vui mừng ra mặt là tuyệt đối không thể có được.