Một trận gió nhẹ thổi qua, bốn vị di nương thảy đều vô cảm.
Mạnh di nương phất phất tay:
“Thôi bỏ đi, không có cách nào cả, giải tán thôi."
Ninh di nương lẩm bẩm:
“Tháng Giêng nếu không được ăn trứng nhuộm đỏ mừng sinh nở thì thật chẳng có nghĩa lý gì."
Lệ di nương liếc Chỉ Ngưng một cái:
“Khuyên ngươi nên ăn ít đi một chút, miễn cho lúc sinh nở lại tốn sức."
Tuệ di nương cười lạnh một tiếng, nhả ra hai chữ:
“Khoe khoang."
Chỉ Ngưng vào phủ rồi, Tướng phủ ngược lại náo nhiệt thêm vài phần.
Ta cũng không còn vẻ sầu muộn như trước, mỗi khi rảnh rỗi liền giúp đỡ Chử Ngưng chạy trước chạy sau, bưng trà rót nước, chiếu cố vô cùng chu đáo.
Lệ di nương dưới sự mài giũa, nài nỉ của ta, cuối cùng cũng cắt may cho Chỉ Ngưng một chiếc áo khoác bông, trên đó thêu đóa hoa sen lớn tướng.
Khi giao hàng, nàng lườm ta một cái, ngữ khí bất mãn:
“Tỷ tỷ thân là chính phòng phu nhân, ngược lại lại đi nịnh bợ một kẻ ngoại thất như thế này, truyền ra ngoài ta đều thấy hổ thẹn thay cho tỷ."
Ta cười mà không đáp.
Hổ thẹn thì tính là cái gì, tổng còn tốt hơn việc nhiệm vụ thất bại bị Thái hậu hỏi tội, mất mạng như chơi.
Sau đó, trong phủ dần dần lưu truyền ra lời đồn đại “Chính phòng phu nhân địa vị khốn đốn, sắp sửa đổi chủ".
Kỳ thực lần này bọn họ ngược lại lại đoán đúng rồi —— nếu như qua năm mới, ta vì nhiệm vụ thất bại bị Thái hậu triệu hồi xử trí, vị trí phu nhân của Tướng phủ, tự nhiên phải đổi người khác tới ngồi.
Ngày ba mươi tháng Chạp, Lộ Cẩn không cần lên triều, sai người tới gọi ta qua đó.
Ta quăng bỏ công việc chiếu cố Chỉ Ngưng trong tay, vội vội vàng vàng hướng Thanh Ca Uyển mà chạy, khi bước vào cửa một bên ống tay áo còn xắn tận cùi chỏ, nhanh nhẹn hỏi:
“Phu quân gọi thiếp, có việc gì sai bảo?"
Chàng liếc nhìn trang phục của ta, lông mày khẽ nhíu, ngữ khí lạnh lùng:
“Ngồi xuống, học đàn."
Ta nhất thời không biết đâu mà lần.
Nói một câu thật lòng, Bích Xuân Nhi cô nương dưới trướng Trường Phong Lâu của Thái hậu là người được sủng ái nhất, chỉ vì nàng ta dung mạo tú lệ, tiếng hát thanh điệu ngọt ngào.
Nghĩ năm xưa, ta và nàng ta cùng là những kẻ kiệt xuất trong đám ẩn vệ, luận về dung mạo vóc dáng, ta cũng không thua kém nàng ta, vốn cũng có thể dựa vào tài nghệ mà trở thành hồng nhân, cùng Bích Xuân Nhi chia đều thiên hạ, ngặt nỗi ta thiên sinh ngũ âm không toàn, ca hát lệch tông trầm trọng.
Phàm là những ai từng nghe ta ca hát đều biết, Lục Sơ Ninh hễ mở miệng, khác nào ma âm quán nhĩ, đến cả rường cột của Trường Phong Lâu cũng phảng phất muốn rung chuyển ba hồi.
Phu thê hai người bình an vô sự một năm, Lộ Cẩn hôm nay bỗng nhiên nổi cơn thịnh nộ gì không biết, cứ lành làm gáo vỡ làm muôi đòi dạy ta gảy đàn.
Đàn thì đàn vậy, ta tuy không tinh thông, nhưng cũng hiểu chút da lông, chỉ là trước kia khi luyện tập, thường có người của tiệm quan tài tìm đến tận cửa, muốn mời ta đến để tăng thêm chút “không khí" cho đám tang.
Lộ Cẩn chuẩn bị cho ta một cây cổ cầm thượng hạng, nhìn qua liền biết âm sắc tuyệt hảo.
Trong lòng ta sinh ra vài phần tự tin, đầu ngón tay khẽ gảy dây đàn, khoảnh khắc tiếp theo, một khúc điệu u ám khó nghe, tựa như ai điếu nhạc liền truyền ra ngoài.
Sắc mặt Lộ Cẩn ngày càng âm trầm, ánh mắt từ sự xét nét ban đầu chuyển thành sắc bén, cuối cùng dứt khoát nhắm mắt lại, lạnh giọng nói:
“Dừng tay, không được chạm vào cây đàn này nữa."
Lời vừa dứt, liền có một người vội vã đẩy cửa bước vào, cao giọng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Lộ Tướng!
Từ đại lão xa đã nghe thấy khúc nhạc này, không biết quý phủ là nhà ai lo liệu tang sự?
Có cần giúp đỡ an bài mâm cỗ chăng?"
Sắc mặt ta cứng đờ, chỉ thấy đời này chưa từng có lúc nào xấu hổ đến như vậy.
Người kia ôm một cây đàn đi vào, cười nói:
“Đây là cây đàn ngươi bảo ta chọn, âm sắc thanh triệt, tựa như thiên lại, mau thử xem!"
Ta lúc này mới bừng tỉnh nhận ra, cây đàn mình vừa gảy, lại là cây đàn yêu quý được Lộ Cẩn coi như trân bảo, mà cây đàn người kia ôm trong lòng, mới là thứ chuẩn bị cho ta.
Chẳng trách người xưa nay xem đàn như mạng sống như chàng, lại không đương trường phát tác, đã là nương tay lắm rồi.
Ta ngượng ngùng đứng bật dậy, rùng mình một cái, lặng lẽ dịch bước về phía cửa.
Lộ Cẩn ánh mắt quét qua, lạnh giọng nói:
“Ai cho phép nàng đi?"
Ta lập tức đứng khựng lại tại chỗ, bồi nụ cười trên mặt nói:
“Vậy… vậy thiếp lại thử một khúc nữa?"
Nơi thái dương Lộ Cẩn gân xanh nổi lên cuồn cuộn, nhẫn nhịn hồi lâu, mới nghiến răng nhả ra ba chữ:
“Cút ra ngoài."
Cái bụng của Chỉ Ngưng thủy chung vẫn chưa có động tĩnh gì, thức đến đêm trừ tịch, ta hoàn toàn hoảng loạn rồi.
Cung yến đêm trừ tịch, Lộ Cẩn với thân phận đương triều Tể phụ, tự nhiên phải nhận lời mời dự tiệc, ta với tư cách là phu nhân của chàng, cũng cần đồng hành tiến cung.
Trong cung có cái gì?
Có Thái hậu lão nhân gia nàng.
Theo quy củ của ẩn vệ, nhiệm vụ thất bại, đáng lý phải đem đầu đến gặp, nhưng ta thiên sinh tiếc mạng, tổng muốn có thể kỳ kèo mặc cả một hai.
Trước cửa phủ l.ồ.ng đèn đỏ cao cao treo, vị Tết đậm đà.
Lộ Cẩn đứng dưới bậc thềm, nhìn ta túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của Chỉ Ngưng, lạnh lùng nói:
“Buông ra."
“Không buông."
Ta túm càng c.h.ặ.t hơn, hạ quyết tâm phải lôi bằng được Chỉ Ngưng cùng vào trong cung.
Biết đâu Thái hậu nhìn thấy cái bụng nhô lên của nàng ta, có thể mở một lối thoát, tha cho ta lần này.
Bốn vị di nương đứng túm tụm bên trong cửa, ánh mắt nhìn ta đầy vẻ ghét bỏ, thần tình đó phảng phất như đang nói “Đúng là không biết liêm sỉ".
Lộ Cẩn trầm mặc hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng:
“Hoàng thượng sẽ không vì nàng mang theo thêm một người, mà ban cho hai phần tiền mừng tuổi đâu."
Khựng lại một chút, lại bổ sung một câu:
“Ồ, ta lại quên mất, phu nhân tuổi tác không còn nhỏ, tưởng như cũng không cần dùng đến tiền mừng tuổi nữa rồi."
Cái người nam nhân hẹp hòi này, vẫn còn thù hằn chuyện ta vừa làm hỏng cây đàn yêu quý của chàng.
Chỉ Ngưng rụt rè khuyên nhủ:
“Tướng gia, phu nhân, các người chớ vì nô tỳ mà tranh chấp, nô tỳ không đi là được rồi…"