Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 124: Tôi Rất Thích



Mùi hương ngọt lịm này xuất hiện một cách đầy quái gở, mấy người họ vội vàng lấy mặt nạ phòng độc trong ba lô ra đeo lên.

Khi mặt nạ đã lọc sạch mùi hương kỳ lạ trong không khí, mấy người bọn họ đều không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm.

Sương mù dày đặc tản đi đôi chút, họ cảnh giác chọn một lối nhỏ không người mà đi. Họ muốn tiến lại gần bệnh viện để quan sát kỹ những dây leo kia, nhưng cái nhìn cận cảnh ấy khiến ai nấy đều phải lạnh sống lưng.

Nếu chỉ nhìn qua thiết bị quan sát ở bên ngoài thì vẫn chưa thấy có cảm giác gì đặc biệt, nhưng lúc này khi đã đến gần hơn, họ mới phát hiện những dây leo kia vô cùng to khỏe, chúng to bằng cả cánh tay của một người đàn ông trưởng thành.

Xem chừng chúng có thể siết chết một con voi mà chẳng tốn chút sức lực nào. Những sợi dây leo ấy mang sắc đen héo úa, từ trên xuống dưới không trông thấy một chút mầm xanh, trông như thể đã hoàn toàn mất đi sức sống.

Thế nhưng, nếu có ai vì những biểu hiện ngoài mặt này mà mất cảnh giác, liều lĩnh tiến lại gần thì chắc chắn sẽ nhận lấy cái kết cực kỳ thảm khốc. Những người này đều là bậc lão luyện có kinh nghiệm, lúc này họ chỉ thận trọng liếc nhìn một cái rồi tránh ra thật xa.

Bệnh viện này nhìn từ bên ngoài trông đã hoàn toàn hoang phế, chẳng rõ bên trong liệu còn ai sống sót hay không. Mấy người họ định tìm một cánh cửa nhỏ để lẻn vào bên trong thăm dò. Sau khi đi quanh một vòng, họ tiến vào khu vực bên trong bệnh viện thông qua một lối đi tắt.

Bởi vì lối đi tắt này đã rất lâu không có người qua lại nên mặt đất tích tụ một lớp bụi bặm khá dày. Trên trần nhà không hề có đèn, chỉ có những chiếc đèn màu xanh lục nơi góc tường là còn sáng, ánh sáng xanh u uất ấy càng làm tăng thêm vài phần âm u, lạnh lẽo.

Họ bước tiếp về phía trước, chẳng rõ đã đi bao lâu mới nhìn thấy ánh sáng, thoát khỏi nơi tối tăm mịt mù kia.

Điều kỳ lạ là khung cảnh bên trong không hề đổ nát, hoang tàn như trong tưởng tượng. Tuy trên tường quấn đầy dây leo, lớp sơn trắng cũng đã bong tróc để lộ ra những mảng tường loang lổ, nhưng đèn trên đầu vẫn sáng, các kiến trúc vẫn nguyên vẹn không chút hư tổn, xung quanh còn cực kỳ gọn gàng, sạch sẽ.

Khi nhìn thấy cảnh này mọi người đều không khỏi ngẩn ngơ vì kinh ngạc trong thoáng chốc.

Thực tại không cho họ nhiều thời gian để suy ngẫm, từ phía cuối hành lang bỗng vang lên tiếng bánh xe lăn trên mặt đất, âm thanh ấy đang tiến dần về phía họ. Gương mặt mấy người họ lộ rõ vẻ như sắp phải đối mặt với kẻ thù lớn, nhanh thoăn thoắt tản ra ẩn nấp, rồi âm thầm quan sát.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng động kia đang xích lại gần. Dưới sự dõi theo của những ánh mắt lặng lẽ, kẻ tạo ra tiếng động ấy cuối cùng cũng xuất hiện, đó thế mà lại là một nhân viên bệnh viện đang mặc bộ đồ công tác màu trắng.

Vẻ mặt của người nhân viên kia rất bình tĩnh, quanh thân cũng chẳng có điểm nào bất thường, trông chỉ giống như một người đưa thuốc đang đẩy xe đẩy nhỏ hết sức bình thường.

Trong lòng mọi người đều dâng lên nỗi nghi hoặc không thôi. Thấy người kia ngày càng tiến lại gần, họ lại không muốn từ bỏ cơ hội tuyệt vời này, thế là ngay vào khoảnh khắc gã bước tới, họ liền đồng loạt xông ra khống chế gã.

"Đừng sợ, chúng tôi không làm hại anh đâu. Chúng tôi chỉ muốn biết rốt cuộc bệnh viện này đã xảy ra chuyện gì, tình hình bên trong hiện giờ ra sao rồi?"

Người nhân viên bị khống chế tuy là đàn ông nhưng sức lực lại rất yếu, căn bản không có cách nào thoát khỏi sự kìm kẹp của những người đã qua đào tạo bài bản.

Thế nhưng dù đã khống chế được đối phương, họ vẫn không dám lơ là dù chỉ một chút. Người đồng đội đứng bên cạnh luôn trong tư thế phòng bị, chỉ cần gã nhân viên kia có bất kỳ biểu hiện bất thường nào, họ sẽ chẳng ngần ngại mà rút vũ khí ra, kết liễu gã chỉ bằng một đòn duy nhất.

Hàng loạt câu hỏi được tung ra, vài giây rồi vài phút trôi qua, gã nhân viên kia vẫn im hơi lặng tiếng. Ngay lúc mấy người họ không còn đủ kiên nhẫn để hỏi tiếp, gã kia cuối cùng cũng bắt đầu có động tĩnh.

Đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào nhóm thám hiểm khẽ chớp, mang theo một cảm giác trống rỗng đến quái dị. Gã hơi nghiêng đầu, nở một nụ cười mỉm đầy bí hiểm ngay trước mặt tất cả mọi người.

Nhưng gã vẫn chẳng thốt ra lấy một lời.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, những dây leo vốn đang yên tĩnh xung quanh bỗng chốc cử động bất thường. Chỉ thấy đám dây leo quấn trên tường bắt đầu vươn dài và di chuyển về những phương hướng vô định, chúng phân tách ra vô số nhánh nhỏ, múa may điên cuồng như nanh vuốt của quái vật giữa không trung.

Mùi hương ngọt lịm trong không khí ập đến dữ dội hơn cả lúc trước, đến mức ngay cả mặt nạ phòng độc cũng chẳng còn tác dụng. Thứ hương thơm ngọt đến phát ngấy ấy lan tỏa khắp nơi, khiến người ta không cách nào trốn thoát. Nó thấm qua da thịt, len lỏi vào khí quản như một loại kịch độc, khiến con người ta dần mất đi ý thức, để rồi cuối cùng thân xác bị dây leo quấn chặt, hóa thành chất dinh dưỡng cho chúng.

Mấy người họ trở tay không kịp, sau khi hít phải vài ngụm khí lạ liền cảm thấy đầu óc choáng váng, toàn thân bắt đầu rã rời không chút sức lực. Đến khi nhận ra có điều không ổn thì mọi chuyện đã quá muộn màng.

Dưới nụ cười quái đản của gã nhân viên kia, cảnh tượng cuối cùng họ nhìn thấy chính là những sợi dây leo che lấp cả bầu trời, hoàn toàn bao bọc lấy bản thân mình.

Hiện tượng kỳ lạ này bùng phát mà không hề có bất kỳ điềm báo nào, khí tức quái dị ấy bao trùm lấy toàn bộ bệnh viện. Cho dù là những người đang bị nhốt trong phòng bệnh hay những nhân viên đang tất bật làm nhiệm vụ của mình, tất cả đều rơi vào trạng thái hôn mê sâu.

Ác quỷ ẩn náu nơi góc khuất của bệnh viện nhạy bén đánh hơi thấy sự nguy hiểm trong không khí, hắn vội vàng dắt theo mấy con anh linh tháo chạy về phía khu rừng sau bệnh viện, chỉ trong chớp mắt đã biến mất không để lại dấu vết.

Lần theo nguồn gốc, hướng phát ra mùi hương ngọt ngấy này chính là phòng bệnh số 001 bên trong khu phòng bệnh nặng.

Trái ngược với vẻ bận rộn và chật ních người ở khu vực khác, phòng bệnh nơi đây lại vắng vẻ đìu hiu, chẳng thấy bóng dáng của bất kỳ ai, vô cùng tĩnh mịch và trống trải.

Kì Thời hiện đang ở trong phòng bệnh 001. Khi luồng khí tức quen thuộc trên người Tạ Vi Chỉ bùng nổ, dĩ nhiên cậu cũng đã nhận ra.

Biến cố lần này ập đến cực kỳ bất ngờ, có lẽ do đã bị kìm nén quá lâu nên nó còn dữ dội hơn cả hai lần trước. Nhân cách ác bỗng nhiên chìm vào giấc ngủ sâu, nhường quyền kiểm soát cơ thể cho một Tạ Vi Chỉ đầy thiện lương.

Chẳng còn thời gian để giải thích, ngay khi cảm nhận được sự biến chuyển trong cơ thể, vì nỗi lo sợ sẽ làm tổn thương Kì Thời, phản ứng đầu tiên của Tạ Vi Chỉ chính là trốn đi, hắn muốn chạy trốn, muốn rời khỏi ngôi bệnh viện này, đi đâu cũng được, bởi lẽ nếu chàng trai hắn thầm thương trộm nhớ cứ ở ngay trước mặt trong lúc kỳ ph*t t*nh đang cuộn trào mãnh liệt, bản năng cơ thể sẽ trỗi dậy chế ngự lý trí, chính hắn cũng không dám chắc liệu mình có gây ra điều gì xâm hại đến cậu hay không.

Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Vi Chỉ bỗng cảm thấy sợ hãi, một nỗi sợ còn kinh hoàng hơn cả việc bị Kì Thời phát hiện ra thân phận thật sự. Bởi lẽ hắn sợ phải nhìn thấy sự chán ghét trong đôi mắt người thương, sợ rằng một khi Kì Thời biết rõ sự thật, cậu sẽ chạy trốn khỏi hắn mãi mãi.

Hắn sợ rằng bản thân sẽ mất đi chút lý trí cuối cùng, để rồi làm tổn thương chàng trai mà mình hằng yêu dấu.

Cơ thể đang dần biến đổi, những dây leo ẩn giấu bên trong bắt đầu cuộn trào mãnh liệt, tưởng như ngay giây tiếp theo chúng sẽ lao ra khỏi cơ thể Tạ Vi Chỉ để quấn chặt lấy Kì Thời, chẳng để cho cậu có lấy nửa cơ hội rời đi.

Ý thức trong não bộ bắt đầu trở nên mơ màng, chao đảo.

Từ bên cạnh Tạ Vi Chỉ, vài sợi dây leo vươn ra tiếp cận Kì Thời, nhưng chúng không hề quấn lấy để kéo cậu lại gần mà là muốn đẩy cậu ra ngoài. Bản thân Tạ Vi Chỉ cũng thu mình vào trong một quả cầu bằng dây leo, toan chạy trốn.

Nhưng Kì Thời lại làm một việc nằm ngoài dự tính, cậu không hề thuận theo những dây leo kia mà lại tiến tới, nhanh hơn một bước chui tọt vào bên trong quả cầu dây leo, không để Tạ Vi Chỉ rời đi một mình.

Mùi hương ngọt lịm nồng nàn ấy trong phút chốc đã bao trùm lấy toàn bộ cơ thể Kì Thời, nó đậm đặc hơn hẳn hai lần trước. Cơ thể cậu bắt đầu nóng bừng lên, nhưng ý thức lại tỉnh táo vô cùng.

Kỳ Thời nâng lấy đôi gò má của Tạ Vi Chỉ: "Cậu cứ thế định chạy trốn sao, vậy còn cơ thể thì phải làm thế nào?"

Tạ Vi Chỉ cúi gằm mặt, giọng nói trầm xuống: "Cơ thể tôi... không sao đâu."

Lời tuy nói vậy, nhưng nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng cao đã bóc trần lời nói dối vụng về của hắn.

Nếu không thể vượt qua mùa Hoa Song Sinh nở một cách an toàn thì nói chẳng ngoa rằng, thứ hương thơm ngọt lịm lan tỏa vốn là để thu hút bạn đời kia sẽ quay ngược lại nuốt chửng lấy chính hắn, thân nhiệt quá cao đến cuối cùng sẽ khiến cơ thể bị tan chảy.

Với thực vật, mùa hoa chính là mùa gặp gỡ bạn đời, cùng nhau kết hợp rồi đơm hoa kết trái, đây vốn là lẽ đương nhiên. Nhưng bởi sự đặc thù của Tạ Vi Chỉ nên từ trước tới nay, hiện tượng này chưa bao giờ xuất hiện.

Thế nhưng giờ đây khi đã gặp được người mình thương, chỉ một lần chạm khẽ cũng đủ khiến mọi thứ bùng phát không cách nào cứu vãn.

Tạ Vi Chỉ cố kìm nén khao khát mãnh liệt muốn được hôn người trước mặt, thế nhưng những nhành dây leo lại vô cùng thành thật khi quấn chặt lối vào không để lộ một kẽ hở, hoàn toàn phong tỏa không gian bên trong.

Kì Thời không mảy may để ý đến những hành động nhỏ này, cậu ghé lại gần hơn một chút, bắt đầu giải thích về những lời vừa nói: "Nhân quả tuần hoàn, thiện ác hữu báo, đây đều không phải là chuyện mà tôi có thể kiểm soát. Đó là ác quả do chính họ gieo xuống, lẽ đương nhiên họ phải tự mình gánh chịu."

"Còn về những điều tôi vừa nói khi nãy..."

Kì Thời dừng lại trong thoáng chốc, cơ thể Tạ Vi Chỉ cũng vì thế mà trở nên cứng đờ ngay tắp lự, chỉ vài giây ngắn ngủi trôi qua mà ngỡ như đã qua cả mấy năm trời.

Hắn đang đợi chờ một lời phán quyết cuối cùng.

Ngay giây sau đó, Kì Thời đã dập tắt những suy nghĩ vẩn vơ của Tạ Vi Chỉ, cậu nói: "Nếu cậu thích tôi, thì hẳn là tôi sẽ cảm thấy vô cùng vui sướng."

Đôi mắt Kì Thời cong lên ý cười rồi chủ động hôn lên môi đối phương. Cho dù giờ đây Tạ Vi Chỉ đã biến đổi đến mức chẳng còn nhìn ra vóc dáng ban đầu, cậu vẫn không hề lùi bước lấy nửa phân, mà còn âu yếm vươn tay ôm chặt lấy hắn.

"Tôi sẽ không bao giờ gần gũi với người mà mình không thích."

Mà chỉ thân mật với người mình thực lòng thương mà thôi.

Đó là lời tỏ tình đầy chân phương ẩn giấu sau câu nói ấy. Tạ Vi Chỉ thẫn thờ giữa bóng tối suốt mấy giây dài, chẳng rõ là hắn có thực sự nghe hiểu được hàm ý bên trong hay không...