Hai phe mỗi ngày đều cãi nhau kịch liệt trên triều, nhưng vì thực lực đôi bên quá chênh lệch, thêm cả đám trung lập đứng bên ngoài hòa giải, nên một tháng trôi qua rồi mà vẫn không tranh luận ra được kết quả gì.
Cục diện vì thế lâm vào giằng co.
Cho đến khi biên ải lại truyền về tin dữ, thêm một tòa thành nữa rơi vào tay địch.
Nghe nói trong quân ta có gian tế, đoán chừng cũng là tàn dư của dòng dõi Tề vương, liên thủ với địch đốt kho lương của ta, cắt đứt lương thảo.
Sau đó địch quốc lại phái đại quân, dùng chiến thuật xoay vòng, trận chiến cứ thế đ.á.n.h suốt bảy ngày bảy đêm.
Cuối cùng, vì quân ta ít người lại thêm lương thảo cạn kiệt, nên mới thất bại thê t.h.ả.m.
Nghe nói ngày thành bị phá, tướng thủ thành của ta đã đích thân dẫn theo thân vệ t.ử thủ cổng thành, cố tranh thêm chút thời gian cho dân chạy trốn.
Nhưng vì không kịp rút lui, hơn hai trăm thân vệ đều c.h.ế.t t.h.ả.m dưới lưỡi kiếm quân địch.
Nghe nói bản thân vị tướng thủ thành ấy trúng liền hơn mười mũi tên, người gần như bị b.ắ.n thành cái sàng, cuối cùng mất mạng vì mất m.á.u quá nhiều.
Ta vì sao biết rõ ràng như thế?
Cũng là bởi Yến Thăng.
Chiều hôm đó gần đến hoàng hôn, hắn đột nhiên vào cung tìm ta, mắt đỏ hoe, đứng trước mặt ta, giọng run rẩy mà nói:
“Ngự Giao Giao, đại ca ta… c.h.ế.t rồi…”
Lúc ấy ta mới nhớ ra, đại ca của Yến Thăng, đại thiếu gia Yến Dương của tướng quân phủ, chính là một trong những tướng thủ thành nơi biên ải.
Vậy ra vị tướng thủ thành bị b.ắ.n xuyên thành cái sàng kia… chính là đại công t.ử tính tình hiền hòa của tướng quân phủ, là vị đại ca thường dẫn bọn ta đi chơi hồi nhỏ sao?
Ta nhìn Yến Thăng, cảm thấy cổ họng mình khô rát.
“Đại ca Yến Dương…”
“Yến Thăng, ta xin lỗi…”
“Ngự Giao Giao, ta không phải muốn nghe lời xin lỗi của ngươi.”
Yến Thăng cắt ngang lời ta, dù đôi mắt hắn vẫn đỏ hoe, nhưng những lời hắn nói ra lại vô cùng kiên định.
“Hôm nay ta tới là để báo cho ngươi một tiếng. Vì đại ca ta t.ử trận, nên tổ phụ ta cũng bắt đầu d.a.o động rồi.”
“Ngươi cũng biết đấy, phụ thân ta và nhị thúc, tam thúc đều đã c.h.ế.t trận khi ta còn rất nhỏ. Nhị thúc lúc ấy mới vừa thành thân không lâu, tam thúc thậm chí còn chưa kịp thành thân. Thế nên đến đời chúng ta, phủ tướng quân chỉ còn hai huynh đệ ta và đại ca mà thôi.”
“Bên ngoài người ta đều nói đây là báo ứng vì tổ phụ ta lúc trẻ g.i.ế.c ch.óc quá nhiều, nên mới phải cảnh trắng đầu tiễn kẻ đầu xanh, khiến cả đời con cháu cũng thưa thớt người nối dõi.”
“Tổ phụ ta tuy không nói, nhưng ta biết chuyện này vẫn luôn là nỗi canh cánh trong lòng ông.”
“Vì vậy lần này đại ca c.h.ế.t trận, tổ phụ cũng bắt đầu d.a.o động. Hôm nay ta nghe ý tứ trong lời ông, chắc là định ngày mai lên triều sẽ trở cờ, đồng ý với phe chủ hòa.”
“Nhưng Ngự Giao Giao, ngươi yên tâm. Dù thế nào đi nữa, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi phải đi hòa thân.”
Nói dứt lời, còn chưa kịp để ta đáp lại, Yến Thăng đã xoay người rời đi.
Còn ta đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng hắn khuất dần, trong lòng chỉ cảm thấy một nỗi bất lực khó mà nói thành lời.
15
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đêm hôm đó, ta liền đi tìm Ngự Hành.
Ta nhìn quầng thâm dưới mắt hắn, đau lòng mà nói với hắn:
“Ngự Hành, để ta đi hòa thân đi, ta đồng ý rồi.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ngự Hành nghe vậy thì nhìn ta với vẻ khó tin, nói:
“Ngự Giao Giao, đừng có nói bậy.”
“Ta không nói bậy.”
Ta bình tĩnh nhìn hắn.
“Ngự Hành, Yến Dương c.h.ế.t rồi.”
Ngự Hành không nói gì, nhưng hốc mắt hắn lập tức đỏ lên.
Ta vẫn nhớ thuở nhỏ, mỗi lần Yến Dương dẫn bọn ta ra ngoài chơi, người vui nhất chính là Ngự Hành.
Thậm chí có lần hắn còn lén nói với ta rằng người hắn ngưỡng mộ nhất chính là đại ca ca của phủ tướng quân, bởi chẳng những võ nghệ giỏi, mà tính tình lại dịu dàng, mỗi lần vào cung đều mang bánh ngọt ngoài cung cho hắn.
Nghĩ đến đây, mắt ta cũng nóng lên, nhưng ta vẫn tiếp tục nói:
“Ngự Hành, chính bản thân ngươi cũng biết, cứ tiếp tục thế này chỉ khiến nhiều người phải c.h.ế.t oan thêm mà thôi.”
“Những ngày qua ta cũng nghe rồi, vì chuyện hòa thân mà triều đình cãi vã rất gay gắt. Tuy bên chúng ta còn có phủ tướng quân và phủ Trấn Quốc Công tọa trấn, phía sau lại có Thái phó và học sĩ viện, nhưng Ngự Hành… tất cả những thứ đó đều không phải kế lâu dài.”
“Dù sao, ta cũng chỉ là một công chúa. Dù trên danh nghĩa mang tước Trưởng công chúa, thì cũng vẫn chỉ là một công chúa mà thôi.”
“Địch quốc ngay từ đầu đã chỉ đích danh muốn ta đi hòa thân, chẳng qua là vì Ngự Triết còn hận ta chuyện trước kia ta đã làm với hắn, lại thêm Tề vương sau đó c.h.ế.t dưới tay ta, hắn đương nhiên càng không chịu buông tha ta.”
“Giờ đây tàn dư của phe Tề vương vẫn còn, trong triều cũng vẫn còn những kẻ năm xưa không phục ngươi.”
“Ngươi khó khăn lắm mới ngồi vững long ỷ này, không cần phải vì chuyện của ta mà khiến những trung thần thật sự vì ngươi mà lạnh lòng.”
Vừa nói, ta vừa đưa tay đặt lên trán hắn, rồi như hồi nhỏ, nhẹ nhàng xoa xoa.
“Ngự Hành, từ nhỏ ngươi đã thông minh, hẳn ngươi biết đây mới là cách tốt nhất.”
Tiểu t.ử cúi đầu không nói gì.
Ta cứ tưởng hắn đang giận dỗi ta, định mở miệng khuyên thêm.
Nào ngờ giây tiếp theo, hắn hất mạnh tay ta ra khỏi trán hắn, ngẩng đầu, đôi mắt đỏ bừng nhìn ta chằm chằm.
“Ngự Giao Giao, trẫm còn chưa đến mức phải hy sinh tỷ để giữ cho ngai vị này vững chắc!”
Hắn gần như gào lên câu đó. Rồi thấy vẻ kinh ngạc trên mặt ta, hình như hắn chợt nhận ra mình thất thố, liền đưa tay nắm lấy tay ta.
“Ngự Giao Giao, tỷ phải biết, lúc ta quyết định bước lên ngai vàng này… là vì tỷ.”
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay phải ta, như sợ ta vùng ra, rồi đứng dậy ôm siết lấy ta.
“Hoàng tỷ, đừng rời xa ta.”