Sổ Tay Truy Phu Của Trưởng Công Chúa

Chương 16



25

 

Lúc bái đường, ta bỗng nhớ đến phụ hoàng, trong lòng thoáng chua xót, suýt nữa muốn khóc.

 

Ta cứ tưởng mình che giấu rất tốt.

 

Nhưng vẫn bị Bạc Thiên Quyết phát hiện.

 

Đến khi lễ thành hôn kết thúc, được tiễn vào động phòng, ta rốt cuộc vẫn không nhịn được mà rơi nước mắt.

 

Ngay giây tiếp theo, tấm hồng khăn phủ đầu bị người ta vén lên, rồi Bạc Thiên Quyết liền nhìn thấy bộ dạng xấu xí khó coi của ta lúc này.

 

“Sao thế?”

 

Bạc Thiên Quyết hơi cúi xuống, đưa tay lau nước mắt trên mặt ta. 

 

“Không phải mọi việc đều như ý nàng muốn rồi sao? Sao còn khóc?”

 

Đáng ghét, hắn mà không dịu dàng như vậy thì còn đỡ. 

 

Hắn càng dịu dàng với ta, ta lại càng muốn khóc hơn.

 

“Hu hu hu… Bạc Thiên Quyết, chàng nói thật cho ta biết, có phải chàng bị ép bất đắc dĩ mới cưới ta không?” 

 

Ta vừa khóc vừa nghẹn giọng hỏi.

 

Thấy hắn khẽ nhíu mày mà không nói lời nào, ta càng khóc dữ hơn.

 

“Ta biết mà! Hu hu hu… nhưng Bạc Thiên Quyết, ta nói cho chàng biết, bây giờ chàng hối hận cũng không kịp nữa đâu!”

 

“Bởi vì ta đã gả cho chàng rồi, từ giờ trở đi, ta là Thái phó phu nhân đường đường chính chính đấy!”

 

“…” 

 

Bạc Thiên Quyết im lặng một lúc, rồi vẻ mặt trở nên bất đắc dĩ. 

 

Sau đó giống như đã nhận mệnh, hắn dài giọng thở ra.

 

“Giao Giao, ta từng dạy nàng rồi, làm việc phải biết suy nghĩ kỹ càng, phải xét thực nghiệm chứng.”

 

Nghe hắn nói vậy, ta mở đôi mắt nhòe lệ, có chút nghi hoặc nhìn hắn.

 

Đây không phải lần đầu hắn gọi ta là “Giao Giao”, nhưng lại là lần đầu tiên hắn tự xưng “ta” trước mặt ta.

 

Ta nghe hắn nói tiếp:

 

“Huống hồ Giao Giao, dẫu ta có dở tệ thế nào thì ta cũng là Thái phó, miễn cưỡng tính là nửa bậc trưởng bối của hoàng thượng.”

 

Hắn lau sạch nước mắt trên mặt ta, rồi nhẹ nhàng nâng mặt ta lên bằng hai bàn tay, để ta đối diện với ánh mắt của hắn.

 

“Cho nên nàng phải hiểu, việc ta không muốn làm, dù là hoàng thượng cũng không thể ép ta một cách dễ dàng.”

 

“Ta nói vậy, nàng đã hiểu chưa?”

 

Ta nhìn vào mắt hắn, chỉ cảm thấy ánh mắt hắn càng dịu dàng, mặt ta lại càng nóng bừng.

 

“Bản… bản cung không hiểu lắm…”

 

Ta ho khan hai tiếng, hơi mất tự nhiên mà dời ánh mắt đi nơi khác.

 

“Giao Giao sao lại không hiểu?”

 

Trán ta bỗng nóng lên, là hắn cúi xuống khẽ đặt một nụ hôn lên trán ta.

 

“Giao Giao, không phải ai… ta cũng muốn bảo hộ cả đời đâu.”

 

(Chính văn hoàn)



 

Ngoại truyện: Bạc Thiên Quyết 

 

1

 

Vì sao Thái phó đại nhân lại trở thành Thái phó đại nhân, chuyện này phải nói từ năm Bạc Thiên Quyết dự thi khoa cử.

 

Năm đó, đích tôn nhà Bạc Đại học sĩ xuất hiện như một ngôi sao băng, một bước vượt năm ải sáu tướng tiến vào điện thí, trở thành ứng cử viên sáng giá cho vị trí tân khoa trạng nguyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đối với một thiếu niên mười lăm tuổi như Bạc Thiên Quyết, đây vốn là chuyện nằm trong dự liệu, cho nên hắn cũng chẳng cảm thấy bất ngờ gì.

 

Thế nhưng ngay ngày trước điện thí, chẳng hiểu vì sao hoàng đế lại bí mật triệu kiến hắn, còn nói với hắn một đoạn lời lẽ khó hiểu.

 

“Trẫm có thể đích thân chỉ định ngươi làm trạng nguyên khóa này, chỉ cần ngươi bằng lòng, sau khi trẫm băng hà, sẽ phò tá đôi long phượng của trẫm.”

 

Phản ứng đầu tiên của Bạc Thiên Quyết đương nhiên là cự tuyệt. 

 

Người thông minh như hắn, tự nhiên hiểu rõ điều đó có nghĩa là gì.

 

Từ chối, tức là không còn duyên với vị trí trạng nguyên.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nhưng không sao, hắn còn trẻ, hắn có tài năng, hắn vốn không cần một danh hiệu trạng nguyên để chứng minh bản thân.

 

Trăng tròn thì sẽ khuyết, nước đầy thì sẽ tràn. 

 

Phủ Đại học sĩ vốn đã đủ một mảnh phồn hoa rực rỡ, cũng không nhất thiết phải nhờ hắn tô điểm thêm.

 

“Lui xuống đi.”

 

Hoàng đế cũng không làm khó hắn, hòa ái cho hắn lui về. 

 

Bạc Thiên Quyết cúi đầu, chậm rãi lui xuống.

 

Nhưng ngay khi hắn xoay người, vừa bước tới cửa điện, đã nghe sau lưng vang lên giọng nói mang theo ý cười của hoàng đế:

 

“Yên tâm đi, tiểu t.ử Bạc gia. Trạng nguyên vẫn là của ngươi.”

 

“Trẫm sẽ không vì ngươi là người của phủ Đại học sĩ mà cố ý làm khó.”

 

“Dù sao thì, mấy tên ngu dốt kia, trẫm thấy đấy, chẳng có ai bằng ngươi.”

 

Bước chân vốn định đi ra khỏi điện của hắn khựng lại. 

 

Chỉ do dự trong hai nhịp thở, hắn đã thu chân về, rồi quay người trở lại điện.

 

“Hử?” Hoàng đế nghi hoặc nhìn hắn.

 

Bạc Thiên Quyết chắp tay, hành đại lễ với hoàng đế. 

 

Khi hắn ngẩng đầu lên, khóe môi cũng khẽ cong.

 

“Không biết trong mắt bệ hạ… chức Thái phó, thần có đảm đương được chăng?”

 

2

 

Chuyện vì sao Bạc Thiên Quyết thích ta, người đầu tiên biết được thật ra lại là tiểu hoàng đế Ngự Hành.

 

Lần ấy là lần đầu Bạc Thiên Quyết vào cung phục mệnh sau khi thắng trận trở về. 

 

Bàn chuyện chính sự xong, Ngự Hành như trước đây vẫn hay làm, kéo hắn đi dạo ngự hoa viên.

 

Thời tiết tháng Năm đã hơi oi nóng rồi. 

 

Khi hai người họ đi tới bờ hồ trong ngự hoa viên, thì bắt gặp ta đang sai người vào khố phòng lục mấy chiếc thuyền nhỏ ra, nói là muốn chèo thuyền trên hồ.

 

Thấy hai người, ta rất vui, liền mời họ cùng đi du hồ với ta.

 

Ngự Hành thì tỏ vẻ không mấy tình nguyện.

 

Nhưng Bạc Thiên Quyết lại lập tức đáp ứng.

 

Thế là ta dứt khoát làm bộ không nghe thấy ý kiến của Ngự Hành, hớn hở chỉ huy cung nhân đi đổi một chiếc thuyền gỗ lớn hơn, chắc chắn hơn.

 

“Xem đi, đều là bị ngươi chiều hư cả.”

 

Nhân lúc ta đang chỉ huy cung nhân làm việc, Ngự Hành không nhịn được mà lẩm bẩm với Bạc Thiên Quyết.

 

“Ta nói này Thái phó, ngươi thật sự không nghĩ đến chuyện thu nhận cái yêu nghiệt này vào cửa sao?”

 

“Ngươi tự nói xem, ngoài ngươi ra, còn có nam nhân nào có thể dung túng nàng đến mức này?”

 

Ngự Hành vốn nghĩ Bạc Thiên Quyết lần này nhất định vẫn sẽ từ chối như mọi khi.

 

Dù sao chuyện này cũng xem như đề tài muôn thuở giữa hai người bọn họ rồi: hắn mở miệng, Bạc Thiên Quyết từ chối; lần sau lại mở miệng, Bạc Thiên Quyết lại tiếp tục từ chối.