Tôi đúng là trăm miệng cũng không thể bào chữa.
Giây tiếp theo, họ đột nhiên im bặt.
Là Mặc Bạch đi tới.
Anh ấy bưng ly trà hoa quả lấy cho tôi, giọng nói lạnh lẽo vô cùng: “Các người muốn làm gì thê chủ của tôi?
“Ai cho các người lá gan đó?
“Đây chỉ là chút tình thú nho nhỏ giữa bạn đời chúng tôi, các người có thắc mắc?”
Mặc Bạch có địa vị rất cao trong Liên bang, khí thế sát phạt được tôi luyện qua bao năm chinh chiến nơi sa trường sắc bén lộ rõ, khiến một số nữ thú nhát gan có mặt tại hiện trường lập tức bật khóc.
Tô Nhiễm Nhiễm bị đẩy ra, cô ta run rẩy nói: “Nhưng lần trước kiểm tra ở bệnh viện, tinh thần lực của anh rõ ràng sắp mất kiểm soát rồi!
“Tôi không hề nói bừa, Ninh Diên chính là độc ác vô cùng!!!”
Màu mắt Mặc Bạch dần lạnh đi: “Được thôi, vậy hay là kiểm tra tại hiện trường xem sao.”
Máy kiểm tra nhanh ch.óng được chuyển vào.
Khoảnh khắc Mặc Bạch bước vào trong máy, tôi căng thẳng đến mức tim muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tôi còn chưa làm trấn an tinh thần cho anh ấy lần nào đâu!
Nhưng Mặc Bạch lại có vẻ rất chắc chắn, tôi cũng không tiện lùi bước, nếu không chính là chột dạ rõ ràng.
Chỉ có thể hy vọng vào kỳ tích thôi.
Dữ liệu ra rất nhanh, Tô Nhiễm Nhiễm cầm báo cáo từ tự tin chuyển sang vẻ mặt không thể tin nổi, cô ta lẩm bẩm: “Sao có thể như vậy.”
Hóa ra giá trị mất kiểm soát tinh thần lực của Mặc Bạch được kiểm tra là 30.
Nhưng một tháng trước anh ấy rơi vào trạng thái thú hóa, giá trị mất kiểm soát là 100.
Phải biết rằng, các nữ thú thông thường cố gắng cả năm mới có thể giảm được 15 điểm mất kiểm soát.
Tình huống của Mặc Bạch quả thực chính là thần tích.
Trong phút chốc, ánh mắt các nam thú nhìn tôi đều trở nên nóng rực.
Mặc Bạch lạnh lùng nói: “Vậy vu khống thê chủ của tôi, các người đã nghĩ kỹ cái giá phải trả chưa?”
Sau đó kéo tôi rời đi, không lâu sau, thư luật sư sẽ được gửi đến từng gia tộc có mặt tại hiện trường.
Trước khi đi, tôi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tô Nhiễm Nhiễm thất thần ngã ngồi trên đất, không biết đang nghĩ gì.
Tôi phấn khích kéo Mặc Bạch lải nhải: “Thần kỳ quá đi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Chúng ta rõ ràng chưa có cái đó, nhưng giá trị mất kiểm soát của anh lại giảm nhanh như vậy.”
Anh ấy cười cưng chiều: “Đương nhiên là có, chỉ là em không cảm nhận được thôi.”
Tôi truy hỏi: “Vậy làm thế nào mà làm được?”
“Bởi vì tình yêu có thể vượt qua mọi khó khăn.”
Trong bữa tiệc, uống quá nhiều trà hoa quả, muốn đi vệ sinh.
Mặc Bạch đợi tôi ở ngoài.
Ai ngờ vừa ra khỏi nhà vệ sinh liền bị chặn lại.
Kim Trần ngập ngừng, lí nhí nói: “Diên Diên…”
“Dừng dừng dừng.” Tôi vội ngắt lời hắn, “Đừng gọi tôi như vậy, giữa chúng ta đã không còn bất kỳ quan hệ nào nữa, mời anh giữ chừng mực.”
Nghe vậy, hắn nhìn tôi đăm đăm, bỗng cười khẽ một tiếng, lúc ngước mắt lên đã mất đi vẻ ngụy trang thuần thiện thường ngày, lộ ra vẻ lạnh lùng hiểm độc độc nhất của xà thú.
Kim Trần chắc chắn nói: “Ngươi không phải Ninh Diên.
“Ngươi rốt cuộc là ai?”
Tôi giật mình, một mặt phủ nhận, một mặt tìm cơ hội chạy ra ngoài.
“Anh đang nói bậy bạ gì vậy?
“Tôi không phải Ninh Diên thì còn có thể là ai?
“Mặc Bạch đang ở ngay ngoài kia, khuyên anh đừng có động thủ lung tung!”
hằng nguyễn
Nói xong một câu đe dọa, tôi liền tìm đúng thời cơ co giò chạy ra ngoài, nhưng chưa chạy được mấy bước, đã bị Kim Trần kéo lại.
Chênh lệch sức mạnh giữa nữ thú và nam thú quá lớn.
Trong cơn kinh hoàng, tôi muốn hét lớn gọi tên Mặc Bạch, lại bị Kim Trần bịt miệng lại.
Hắn áp sát vào cổ tôi, giọng nói nhớp nháp: “Những nữ thú ngu ngốc kia nhìn ta ánh mắt chỉ có sự tham lam xấu xí ghê tởm, chỉ có ngươi là khác biệt.
“Để ta tính xem có phải lần đưa cơm trưa đó ngươi đã chiếm lấy cơ thể cô ấy rồi không? Ta đã nói mà, làm sao lại có nữ thú tốt bụng như vậy.
“Ngươi đã g.i.ế.c c.h.ế.t Diên Diên yêu dấu của ta, ta nên báo thù ngươi thế nào đây?”
Tôi không từ bỏ ý định cào cửa lớn, định gây ra chút tiếng động để thu hút sự chú ý của Mặc Bạch.
Giây tiếp theo, lại bị Kim Trần vô tình đ.á.n.h ngất.
“Bỏ cuộc đi, ngươi không trốn được đâu.”