Sơn Hà Tắc

Chương 156



Chương 156: Các nàng hiện tại

Hạ Châu, Đan Hà Sơn.

Thẩm Đường đang ngồi trong điện tu hành, bên ngoài bỗng có thật nhiều đệ tử chạy tới: “Tông chủ, tông chủ, dưới chân núi có rất nhiều người tới báo tin vui!”

“Báo tin vui?” Thẩm Đường mở mắt.

Đệ tử nọ vô cùng hưng phấn: “Đúng vậy, là người của Đan Dược Tư dẫn đầu, nói người của Thiên Hành Kiếm Tông chúng ta đã bao trọn cả Trạng Nguyên lẫn Bảng Nhãn, làm rạng danh Hạ Châu, nên đều tới chúc mừng đây. Lục trưởng lão thật là lợi hại! Ngay cả A Nhu cũng thật là lợi hại!”

Trong mắt Thẩm Đường doanh doanh ánh lên vẻ nhu hòa: “Ân.”

Đường Vân Trung cùng các vị trưởng lão cũng thập phần vui sướng: “Việc này đối với thanh danh của Thiên Hành Kiếm Tông chúng ta tốt đến mức không cần nói cũng biết, Lục trưởng lão xa ở Kinh Sư mà vẫn có thể giúp đỡ tông môn, quả là phúc tướng.”

Hắn vốn dĩ cũng không phải vì thanh danh của tông môn…… Sắc mặt Thẩm Đường ửng đỏ, không nói gì thêm.

Phụ hoàng hẳn là đã nhìn thấy hắn, không biết hai người gặp mặt sẽ có thái độ thế nào.

Thẩm Đường biết Lục Hành Thuyền tuyệt không có hảo cảm với phụ hoàng, phán đoán rằng sau khi phụ hoàng tự tay phế đi chân nàng, trong lòng hắn càng thêm căm hận, hy vọng hắn sẽ không trực tiếp xung đột với phụ hoàng…… Chắc là sẽ không, hắn là kẻ lý trí như vậy……

Nói không chừng là ngoài mặt lấy được sự coi trọng của phụ hoàng, sau lưng lại âm thầm hạ thủ…… Điều này mới phù hợp với phong cách của Lục Hành Thuyền.

Chỉ là thật lo lắng hắn cùng phụ hoàng xung đột a……

“Tông chủ, tông chủ?”

Thanh âm của tả hữu làm Thẩm Đường bừng tỉnh, phóng nhãn nhìn lại thấy thần sắc mọi người đều quái dị, Thẩm Đường ho khan một tiếng, khôi phục vẻ ưu nhã: “Trung thúc, đi lấy chút bao lì xì phân phát, thay bổn tọa cảm ơn chư vị phụ lão Hạ Châu đã tới báo tin vui.”

Đường Vân Trung cười rồi rời đi.

Thẩm Đường lười biếng nhìn quanh: “Năng lực của Lục trưởng lão, các ngươi lại không phải ngày đầu mới biết. Trước kia còn có kẻ nói người ta không còn nữa, Linh Tuyền Sơn chẳng phải vẫn không ai sử dụng tới sao, kẻ nói lời đó có dám bước ra ngoài hai bước không?”

“Khụ.” Có người xấu hổ cúi đầu, không dám lên tiếng.

Linh Tuyền Sơn và Hoắc Trạch trên lý thuyết thuộc về “tư nhân” của Lục Hành Thuyền, chỉ là “thuê” cho Thiên Hành Kiếm Tông. Lục Hành Thuyền cũng không nói hắn muốn độc chiếm, vẫn rất hào phóng để Thẩm Đường tùy ý an bài, nhưng suốt hai tháng rời đi, Thẩm Đường chưa từng an bài bất cứ đường khẩu nào của Thiên Hành Kiếm Tông tới đó trú đóng, giống như cam chịu để Lục Hành Thuyền độc chiếm một ngọn núi, điều này tất nhiên sẽ chọc vào miệng lưỡi thế gian. Song sơn vây quanh chi thế, lại ngạnh sinh sinh bỏ trống một ngọn núi, chẳng phải là có bệnh sao……

Nhưng tông chủ thật sự quá mức che chở Lục trưởng lão rồi, có đôi khi mọi người đều cảm thấy Thiên Hành Kiếm Tông này như là của chung của Thẩm Đường và Lục Hành Thuyền vậy……

Địa phương xác thật thuộc về tư nhân của Lục Hành Thuyền, người khác khó lòng nói gì được, hiện tại Lục Hành Thuyền đã trở thành bộ mặt của mọi người, lại càng khó nói hơn.

Không chỉ là bộ mặt của Thiên Hành Kiếm Tông, mà còn là bộ mặt của Hạ Châu. Hạ Châu từ sau khi sa sút, đã bao nhiêu năm không ra được vị Trạng Nguyên nào, bất kể phương diện nào cũng vậy, mà Lục Hành Thuyền lại là người Hạ Châu chính gốc! Chẳng trách Đan Dược Tư lại vui mừng ra mặt, kẻ đã đề bạt đến quận thượng là Trần Cẩn Năm làm người tiến cử Lục Hành Thuyền càng là vô cùng nở mày nở mặt, đã bày tiệc mời khách suốt hai ngày.

Thẩm Đường nhàn nhạt nói: “Thay vì suốt ngày nhìn chằm chằm vào tư sơn của người khác, không bằng đem ánh mắt phóng xa hơn, các ngươi chẳng lẽ chỉ nghĩ chiếm cứ Đan Hà nhị sơn là có thể phát triển trở thành nhất lưu tông môn? Dâng Hương Sơn phân đà liền không nói, đơn luận Hạ Châu có bao nhiêu ngọn núi, bước tiếp theo quy hoạch là nơi nào? Lục trưởng lão không ở đây, liền không ai có thể đưa ra cương lĩnh sao?”

Mọi người tới chúc mừng, ngược lại bị phê bình một trận, trong lòng đều có chút dở khóc dở cười.

Kẻ nào hiểu chút thượng ý, đại khái đều có thể đoán được, Thẩm Đường là cảm thấy Lục Hành Thuyền phát triển càng ngày càng tốt, nàng cũng muốn đủ kham xứng đôi mới được……

Nhưng ngươi đã đủ xứng đôi rồi! Mấy tháng nay Thiên Hành Kiếm Tông đột phá quả thực như đậu nổ, chỉ sợ Lục Hành Thuyền trở về cũng phải giật mình, còn chê không đủ sao…… Phát triển tông môn nào có nhanh như vậy, mới bao lâu chứ……

Đang lúc nghĩ vậy, bên ngoài lại chạy tới vài tên đệ tử: “Tông chủ, tông chủ, song hỷ lâm môn!”

Thẩm Đường ngẩn người: “Lại xảy ra chuyện gì?”

“Tân Đại Càn Quần Hùng Bảng đã ra, tông chủ một bước đăng lâm Quần Hùng Bảng!”

“A……” Thẩm Đường lắc đầu: “Chỉ là bảng mạt mà thôi, đều ngượng ngùng đi ra ngoài nói, tính là hỷ sự gì.”

Mọi người nhìn nhau, đương nhiên tính là hỷ sự! Tân tú chung quy chỉ là tân tú, dù có xếp hạng nhất, trong mắt mọi người vẫn chỉ là “hậu bối”. Chính thức tiến vào Quần Hùng Bảng liền không giống nhau, đó là ý nghĩa của việc trở thành “danh gia” chân chính —— phải biết không phải tất cả thượng tam phẩm đều có tư cách nhập bảng, ví dụ như loại cắn thuốc để lên cấp thì cơ bản bị loại khỏi bảng, có thể vào bảng liền đại biểu cho thực lực được tán thành.

Thượng tam phẩm tu sĩ Đại Càn có bao nhiêu, khó mà nói hết, trên bảng có tên tổng cộng cũng chỉ ba bốn trăm, đây là bộ mặt của bao nhiêu người trong miệng đấy! Không đủ để thổi phồng sao? Đối với thanh danh tông môn mà nói, trợ lực này thực tế còn vượt qua cả việc Lục Hành Thuyền đỗ Trạng Nguyên Đan Sư.

Các đệ tử vẫn hiểu thượng ý, liền có đệ tử cười hì hì: “Tông chủ, Lục trưởng lão cũng vào Tân Tú Bảng, đứng hạng 8! Đúng rồi, trên Đan Sư Phó Bảng, Lục trưởng lão cùng A Nhu cô nương cũng đứng thứ ba và thứ tư!”

Biểu tình không chút hứng thú của Thẩm Đường lập tức trở nên lấp lánh: “Quả nhiên là song hỷ lâm môn! Đưa bảng đơn cho bổn tọa xem.”

“……” Các đệ tử dâng bảng đơn lên.

Thẩm Đường nhìn lướt qua, sắc mặt vi lăng: “Từ đâu chui ra một vị Bùi gia nữ?”

Có người trả lời: “Mấy ngày trước đi trong thành có nghe nói tin đồn này, nói là Bùi Tướng thời trẻ mất đi nữ nhi, đúng rồi, cũng là Lục trưởng lão hỗ trợ tìm về.”

Thẩm Đường thiếu chút nữa vò nát bảng đơn: “Ta đã biết, đây chẳng phải là tiểu yêu nữ lần trước xông núi sao, bọn họ hiện tại quan hệ thế nào mà lại giúp nàng tìm thân!”

Các đệ tử nhìn nhau, đây là trọng điểm mà một vị tông chủ cần chú ý khi xem bảng sao?

Thôi, tông môn này hủy diệt đi cho rồi.

Ánh mắt Thẩm Đường lại dừng ở cột tên Độc Cô Thanh Li, thấp giọng tự nói: “Thanh Li cuối cùng cũng muốn quật khởi giữa thế gian……”

…………

Tây Bắc biên thùy, hoang sa mênh mông.

Vùng biên cương trấn nhỏ tới một đám người, cầm đầu là một thanh niên hán tử, một đám đại hán vây quanh hắn, đang ở quán rượu hỏi cư dân trong trấn: “Trong sa mạc có lăng tẩm ẩn hiện, quỷ khóc nổi lên bốn phía, lữ hành không dám quá cảnh…… Chúng ta vì nghe đồn này mà đến, có thể cho biết tình huống cụ thể hơn không?”

Rượu khách đều nói: “Vẫn là đừng đi, trước đó không lâu có một tiểu tông môn đi vào, toàn tông cũng chưa thấy ra tới.”

Bọn đại hán chỉ vào thanh niên cười: “Tiểu tông môn bình thường không dám đi, lại không làm khó được chúng ta, có biết thiếu chủ của chúng ta là ai không? Đại Càn Tân Tú Bảng danh liệt đệ tam!”

Rượu khách nhóm rất kinh ngạc: “Tân Tú Bảng đệ tam, chẳng phải là cô nương tên Bùi Sơ Vận sao? Biến tính rồi à?”

Thanh niên nguyên bản đang nhàn nhã uống rượu, nghe vậy thiếu chút nữa phun đầy đất, sặc đến ho khan không thôi.

Các thuộc hạ cũng rất xấu hổ: “Thiếu chủ của chúng ta đã làm đệ tam một năm rồi, chiến tích vô số! Cái gì Thiên Dao Thánh Địa đích truyền, Bùi gia chi nữ, từ khi nào nghe qua chiến tích của bọn họ? Chẳng qua là ỷ vào bối cảnh thâm hậu, mạnh mẽ hàng không vớt vát thanh danh!”

Có rượu khách nói: “Trấn Ma Tư bài bảng vẫn là công đạo, chắc không đến nỗi này……”

“Trước kia công đạo, hiện tại thay đổi một tiểu cô nương làm chủ biên, ai biết được? Nhìn bản án đó xem, là đang bài bảng hay là đang hát tuồng?”

Rượu khách nhóm đều không tranh luận, rõ ràng cảm thấy đám người này nóng nảy, hảo hán phải biết tránh cái thiệt trước mắt chứ…… Trấn Ma Tư bài bảng bao nhiêu năm, công tín lực vẫn phải có, ít nhất trước mắt chưa sụp đổ, rượu khách nhóm vẫn nguyện ý tin tưởng.

Dù sao thân phận đám người này cũng rõ ràng, Cát Vàng Hội thiếu chủ Sa Thiên Hào, nguyên là Tân Tú đệ tam. Sau khi Diệp Vô Phong chết vốn dĩ phải tiến vị đệ nhị, kết quả bị hai nữ nhân hàng không, dẫn tới đệ tam cũng không giữ được, rớt xuống thứ 4…… Cũng là kẻ đáng thương, vẫn là đừng kích thích hắn.

Sa Thiên Hào cuối cùng đã mở miệng: “Chúng ta tới nơi này là vì đại gia giải quyết vấn đề thương đạo trên sa mạc, rối rắm những chuyện này làm gì? Thực lực nằm ở đó, không phải bối cảnh lớn là lợi hại, lần sau nhìn thấy hai nữ nhân kia, tự biết mạnh yếu.”

“Thiếu chủ nói đúng.”

Sa Thiên Hào đặt xuống một nén vàng: “Nhàn thoại hưu đề, ai đã gặp qua cái gọi là lăng tẩm kia, nếu có thể dẫn đường, trọng thưởng.”

Nghe vậy liền biết không phải tới giải quyết vấn đề thương đạo gì, mà là muốn đi đào mộ. Loại nhìn qua như là “thượng cổ lăng tẩm”, lại cảm giác không có lực sát thương, ít nhất không làm hại trấn dân, cường giả hứng thú không lớn, vừa vặn rất thích hợp tiểu tông môn hoặc những tân tú này rèn luyện thám hiểm.

Trọng thưởng dưới tất có dũng phu, những rượu khách vừa mới khuyên “đừng đi” lập tức có người đứng lên: “Ta đã thấy.”

Sa Thiên Hào hỏi: “Ngươi gặp qua mà còn có thể bình yên trở về, có thể thấy quanh thân không có nguy hiểm sao?”

“Lúc ấy lâm vào bão cát, một quái nhân đã cứu ta, chờ ta tỉnh lại thì đã đến ngoài trấn.”

“Quái nhân?”

“Một quái nữ tử đầu bạc mắt lam, cả người lạnh như băng, ta hoài nghi là yêu…… Yêu…… Yêu……”

Nói đến cuối bắt đầu nói lắp, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía cửa trấn.

Một bóng người chậm rãi từ gió cát đi ra, trở về vùng biên cương trấn nhỏ.

Mọi người ngưng mắt nhìn lại, lại là một thiếu nữ, đầu bạc mắt lam, lưng đeo trường kiếm. Trên người chỉ là áo vải thô, có vết rách do trải qua những trận chiến kịch liệt, còn có thể thấy một chút vết máu đọng lại, nhưng cát và máu lại không thể xâm nhiễm da thịt nàng, vẫn tinh oánh dịch thấu như băng tinh.

Mắt lam chăm chú nhìn rượu khách nọ, thấu xương băng hàn.

Rất nhiều người đứng dậy ấn đao: “Nơi nào tới yêu quái!”

Thiếu nữ đôi mắt đảo qua bọn họ, sóng mắt không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.

Sa Thiên Hào giơ tay ngăn lại thuộc hạ, thấp giọng nói: “Không giống yêu, không có yêu khí.”

Thiếu nữ nhàn nhạt mở miệng: “Không cần đi sa mạc, cổ lăng tẩm đã hủy, ngưng tụ Sa Ma cùng Hiết Yêu đã tru. Ảo cảnh sụp đổ, đường này đã thông.”

Nói xong liền vào quán rượu: “Cho ba hồ nước trong, mang tới một ít thịt.”

Ánh mắt Sa Thiên Hào dừng ở món trang sức bên hông thiếu nữ, cổ xưa túc mục, nhìn rất có mùi vị thượng cổ. Trong lòng hắn khẽ động, đột nhiên ngăn ở trước mặt thiếu nữ: “Theo lời cô nương, lăng tẩm trong sa mạc là do ngươi phá giải?”

Thiếu nữ kỳ quái nhìn hắn một cái: “Liên quan gì tới ngươi?”

“Đồ đoạt được trong lăng tẩm, liệu có phải ai gặp thì có phần?”

Thiếu nữ vẫn câu đó: “Liên quan gì tới ngươi?”

Nói xong liền lười để ý, cầm rượu thịt liền đi.

Sa Thiên Hào lần nữa ngăn lại.

“Sặc” một tiếng, hàn mang bạo hiện, băng sương mù chợt khởi.

Mọi người thấy hoa mắt, thiếu nữ đã cùng Sa Thiên Hào sai thân mà qua, đi tới ngoài quán rượu.

Trước ngực Sa Thiên Hào một đạo vết máu kịch liệt khuếch tán, máu tươi như suối phun vẩy ra.

“Thiếu chủ, thiếu chủ!” Các thuộc hạ vội vàng tiến lên, luống cuống tay chân bôi thuốc băng bó, có người lạnh giọng hỏi về phía bóng lưng thiếu nữ: “Các hạ là ai, có dám xưng tên! Cát Vàng Hội tất có báo đáp!”

“Ta gọi Độc Cô Thanh Li, không phải yêu, nhớ kỹ.” Thiếu nữ không quay đầu lại, chậm rãi đi về phía cát vàng.

Đám đại hán vốn định tìm lại thể diện đột nhiên dừng bước, ngốc lăng nhìn theo bóng lưng thiếu nữ rời đi.

Cái tên này gần đây đối với mọi người mà nói chính là như sấm bên tai…… Hàng không Tân Tú đệ nhị, Thiên Dao Thánh Địa đích truyền, đệ tử duy nhất của thiên hạ đệ nhất Dạ Nghe Lan, là nàng?

Cát Vàng Hội tất có báo đáp? Báo cái con khỉ.

Mọi người liền lời nói cũng không dám nói một câu, lặng lẽ cứu trị Sa Thiên Hào.

Sắc mặt Sa Thiên Hào tái nhợt, cũng không biết là vì đau hay vì sợ. Rượu khách nhóm đều lén nhìn hắn, ý vị khó hiểu.

Thật nhìn thấy hai nữ nhân hàng không kia, tự biết mạnh yếu? Chúng ta đây xác thật đã biết, ngươi liền một chiêu của nàng cũng không đỡ nổi.

Trấn Ma Tư bài bảng, quả nhiên không phải bài bừa……

Độc Cô Thanh Li đi đến cửa trấn, lại giống như lúc này mới đột nhiên ý thức được điều gì, dừng chân hỏi: “Các ngươi nghe qua tên ta?”

Lập tức có rượu khách kêu lên: “Cô nương vẫn luôn ở sa mạc, chỉ sợ không biết mình đã tiến vào Tân Tú Bảng, vị cư đệ nhị!”

“Đệ nhị…… Đệ nhất là ai? Thẩm Đường sao?”

“Ách, là Lăng Thiên Các thiếu chủ Tề Lui Chi.”

Thiếu nữ không nói thêm gì, biến mất trong gió cát.