Chương 214: Trấn áp
Lúc này, một vị trưởng lão của Đông Giang Bang đang làm khách tại Thương Sơn Kiếm Phái: “Ngô tông chủ, bang chủ đã suất lĩnh tinh nhuệ trong bang đi trước Hạ Châu, lần này đi theo còn có Thạch trưởng lão của Thương Lan Tông và Ma Hạ sư đệ. Thạch trưởng lão thân là nhị phẩm, các cường giả còn lại của Thương Lan Tông cũng đều là tam phẩm.”
Tông chủ Thương Sơn Kiếm Phái là Ngô Kiếm Trần lúc này không biết vì sao, có chút đứng ngồi không yên, cũng không có tâm tình xã giao với đối phương, nghe vậy thuận miệng đáp: “Vậy Chu trưởng lão tới tìm ta có chuyện gì?”
“Lần này chúng ta sẽ hình thành thế đại áp đỉnh, bức bách Thiên Hành Kiếm Tông phải nhường ra lợi ích.” Chu trưởng lão nói: “Bản chất mà nói, khai tông đại điển lần trước của Thiên Hành Kiếm Tông chính là cục diện tương tự. Dưới tình thế lúc bấy giờ, Thẩm Đường chỉ có thể được xưng là làm chút ít cao phẩm phi kiếm, không dám chính diện cạnh tranh với quý tông. Hiện giờ cánh chim các nàng đã cứng, muốn tranh đoạt một phen, chẳng lẽ chúng ta không thể áp chế thêm một lần nữa sao?”
Ngô Kiếm Trần thở dài: “Ta mới chỉ tứ phẩm. Lúc trước xem như cân sức ngang tài với Thẩm Đường, nhưng hôm nay Thẩm Đường đã là tam phẩm trung giai, ta có thể làm gì được?”
“Quý tông đâu phải không có hậu trường.” Chu trưởng lão hạ thấp giọng: “Thiên Hành Kiếm Tông đắc tội chính là người trong kinh — Kia tràng khai tông đại điển nhìn bề ngoài làm rất xinh đẹp, nhưng thực tế có thể thấy được các nàng cư nhiên không có bất kỳ thế lực thiện chí nào từ bên ngoài đến chúc mừng. Đơn luận thực lực, Thẩm Đường các nàng có lẽ rất mạnh, nhưng loại người cô độc một mình này không đáng sợ hãi.”
Ngô Kiếm Trần cảm thấy đau đầu vô cùng: “Phía trên ta đối với việc này cực kỳ có lệ, uổng phí mỗi năm hiếu kính nhiều như vậy.”
Chu trưởng lão: “...”
“Ta tìm hiểu một chút, là bởi vì Lục Hành Chu có nhân tình với Tẩy Hoa Kiếm Phái. Lúc trước Diệp Vô Phong giết đệ tử đích truyền Sở Khinh Trần của Tẩy Hoa Kiếm Phái, Lục Hành Chu giết Diệp Vô Phong xem như báo thù cho Sở Khinh Trần. Tuy rằng nhân tình này không tính là quá trực tiếp, thậm chí xem như phá hỏng con đường tự báo thù của Tẩy Hoa Kiếm Phái, nhưng nếu Tẩy Hoa Kiếm Phái làm điều bất lợi với Lục Hành Chu thì cũng sẽ bị thế nhân chỉ trích.”
“Loại quan hệ quanh co lòng vòng này ———” Chu trưởng lão nói được một nửa, trong lòng khinh bỉ.
Tin tức này các ngươi cư nhiên bây giờ mới hỏi thăm, chúng ta đã sớm biết, cũng đoán được có lẽ các ngươi không đáng tin cậy, cần phải kéo xuống nước.
Chính đang suy nghĩ, ngoài cửa một đệ tử vội vã xông vào: “Tông chủ, tông chủ! Người của Trấn Ma Tư tới, nói người của tông môn chúng ta ở vùng ngoại ô Hạ Châu cướp đường bị bắt, bảo tông chủ đi lãnh người.”
Ngô Kiếm Trần không hiểu ra sao: “Người của tông ta? Cướp đường? Cướp của ai?”
“Nói là, nói là cướp hàng của Thiên Hành Kiếm Tông, bị Trấn Ma Tư bắt tại trận.”
“Hồ nháo! Làm sao có thể! Làm vậy đối với chúng ta có chỗ tốt gì?”
Đang lúc một mảnh hoảng loạn, từ trên không trung truyền đến giọng nói của Thẩm Đường: “Thiên Hành Kiếm Tông Thẩm Đường huề khách khanh trưởng lão Lục Hành Chu bái sơn!”
Giọng nói không lớn, lại như vang vọng bên tai mỗi người, chấn động đến mức màng nhĩ đều rung lên.
Ngô Kiếm Trần hoảng sợ: “Thực lực của nàng ta, thật sự là tam phẩm trung giai?”
“Làm sao bây giờ, tông chủ?”
“Còn làm sao bây giờ, mời người vào, bao gồm cả Trấn Ma Tư.”
Ngô Kiếm Trần bình tĩnh hơn đệ tử nhiều, biết rõ ràng Thẩm Đường không thể nào chạy tới tấn công bất ngờ, nhưng trong lòng lại cảm thấy bội phục sự gan dạ của đôi cẩu nam nữ này. Chạy đến tông môn đối địch, hộ sơn đại trận vừa đóng lại chẳng khác nào bắt ba ba trong rọ, bọn họ thật sự không sợ xảy ra chuyện sao?
Chưa kể có Trấn Ma Tư ở đó, ai dám chắc đối thủ sẽ không nổi điên? Trừ phi chính họ có tuyệt đối tin tưởng dù đối thủ nổi điên cũng có thể bình yên rời đi. Dù sao Ngô Kiếm Trần hắn là không dám.
Không bao lâu, Lục Hành Chu đẩy Thẩm Đường vào điện.
Tính cả Chu trưởng lão kia, mọi người trong sân đều nảy ra ý niệm “trai tài gái sắc”, nam thì ngọc thụ lâm phong, phong thái lỗi lạc, nữ thì khí chất điển nhã, mặt mày như họa mà uy nghiêm tự chứa.
Thậm chí mấy người Trấn Ma Tư đi theo phía sau đều như bị tự động làm mờ, ánh mắt mọi người đều bị cặp nam nữ này hút chặt lấy.
Nếu lấy “đẹp” để bình chọn tông môn mạnh nhất quận, thì bọn họ xem như ổn định ngôi vị quán quân.
Ngô Kiếm Trần cuối cùng cũng lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Không biết Thẩm tông chủ đại giá quang lâm, có việc gì?”
Thẩm Đường nhàn nhạt nói: “Quý tông phái người cướp hàng của chúng ta, bổn tọa tới đòi một lời giải thích.”
“Không thể nào.” Ngô Kiếm Trần lập tức nói: “Việc này chúng ta chưa từng làm.”
Người của Trấn Ma Tư đứng phía sau như người qua đường lạnh lùng nói: “Ngô tông chủ là muốn nói Trấn Ma Tư chúng ta oan uổng ngài sao? Lục Vĩ chẳng lẽ không phải đường chủ của quý tông?”
Ngô Kiếm Trần hoảng sợ nói: “Lục Vĩ xác thật là người của bổn tông, nhưng chúng ta chưa từng phái bọn họ đi cướp hàng, việc này đối với chúng ta có chỗ tốt gì?”
“Thừa nhận là người của các ngươi là được.” Bộ khoái Trấn Ma Tư lạnh lùng nói: “Ngô tông chủ cũng có hiềm nghi phái người làm ác, trước mắt khẩu cung của bọn họ thừa nhận là việc làm tư nhân, không liên quan đến quý tông, nếu không thì ngay cả Ngô tông chủ cũng phải chịu thẩm vấn.”
Trấn Ma Tư từ bao giờ lại nghiêm minh như vậy, môn hạ phạm tội, tông chủ phải chịu thẩm vấn?
Ngô Kiếm Trần toát mồ hôi lạnh: “Vậy Lục Vĩ và đám người kia đâu?”
“Nhóm người này đang bị Trấn Ma Tư giam giữ. Niệm tình vi phạm lần đầu, lại chưa gây ra hậu quả nghiêm trọng, ý của Vạn thống lĩnh là Ngô tông chủ có thể nộp tiền bảo lãnh để lãnh người về, tự mình dùng tông pháp xử trí. Nếu Ngô tông chủ cho rằng chúng ta việc công xử theo phép công là được, thì cứ chọn ngày hỏi thẩm. Lời đã truyền đạt, Ngô tông chủ tự mình xem xét mà làm.”
Cao tầng Thương Sơn Kiếm Phái nhìn nhau, đôi phu thê Lục-Thẩm cười như không cười.
“Hiện giờ Ngô tông chủ còn gì để nói?” Lục Hành Chu cười hỏi.
Ngô Kiếm Trần lúng túng nói: “Hành vi cá nhân của Lục Vĩ, không đại diện cho tông môn.”
Lục Hành Chu nói: “Vậy ý của Ngô tông chủ là, quý tông không có ý địch đối với chúng ta?”
Lời này hỏi thật hiểm, nếu trả lời là không, vậy kế hoạch liên hợp gây áp lực tiếp theo, Ngô Kiếm Trần còn mặt mũi nào mà xuất hiện? Nếu trả lời là có, chẳng phải có nghĩa là lần này không phải “việc làm tư nhân”? Bộ khoái Trấn Ma Tư vẫn đang đứng cạnh nhìn kìa.
Ngô Kiếm Trần chưa từng nghĩ chỉ một bộ khoái lại có thể khiến mình rơi vào thế khó xử, lời nói nghẹn trong cổ họng hồi lâu, một chốc một lát không sao đáp lại được.
Thấy dáng vẻ trầm mặc của hắn, Thẩm Đường nhàn nhạt nói: “Ý của Ngô tông chủ, bổn tọa đã hiểu.”
Theo tiếng nói, phi kiếm ra khỏi vỏ.
Ánh sáng tím đại thịnh, áp lực khủng bố đè nặng lên lòng mỗi người.
“Thẩm Đường! Ngươi ———.” Lời Ngô Kiếm Trần còn chưa nói xong, mây tía cuồn cuộn đã ầm ầm nghiền tới.
“Tông chủ!” Cao tầng xung quanh nhanh chóng tiến lên cứu viện, mọi người hợp lực che chắn trước mây tía.
Một tiếng “Oanh” vang lớn, mọi người tứ tán ngã nhào, Ngô Kiếm Trần đứng mũi chịu sào phun ra một ngụm máu tươi, lại hoảng sợ phát hiện nhát kiếm này căn bản không phải nhắm vào mình.
Kiếm quang tới trước mặt bọn họ liền chuyển hướng, sau khi phá tan phòng ngự của mọi người liền xông thẳng vào đại lương (xà nhà chính) của đại điện.
Một tiếng “Oanh” vang lên, đại lương vốn được gia cố cực kỳ kiên cố bị bẻ gãy, dư ba chưa dứt, năng lượng khủng bố tràn lan, khiến cả tòa đại điện lung lay sắp đổ.
Có người ở gần Thẩm Đường, khi thấy Thẩm Đường xuất kiếm liền tấn công vào sau lưng nàng, muốn đánh lén.
Lục Hành Chu xoay người đá một cú, một chân liền đá văng người đó ra ngoài điện.
Ngô Kiếm Trần cuối cùng đã hiểu, đôi nam nữ này tới chơi một mình không phải vì gan dạ, mà là vì đẳng cấp của họ căn bản không cùng một bậc. Có người trong Tân Tú Bảng hạng một cũng bị người ta luân phiên đánh bại, những kẻ tứ phẩm khác lại có mấy người có thể chơi cùng họ? Cũng như vậy, có người đạt tam phẩm, ngươi không thể lấy tam phẩm tầm thường mà đối đãi.
Thẩm Đường muốn một mình diệt Thương Sơn Kiếm Phái có lẽ lực bất tòng tâm, nhưng muốn rời đi thì chẳng khác nào trò chơi.
Có trưởng lão Thương Sơn Kiếm Phái gầm lên: “Thẩm Đường, ngươi muốn một mình khai chiến với chúng ta sao?”
“Vèo!” Kiếm quang vào vỏ, Thẩm Đường tĩnh tọa trên xe lăn, nhàn nhạt nói: “Bổn tọa chỉ biết, người không phạm ta, ta không phạm người, người nếu phạm ta, gấp trăm lần trả lại. Thiên Hành Kiếm Tông không phải Trấn Ma Tư, nhưng không nói đến việc có bằng chứng Ngô tông chủ phái môn hạ hay không, các ngươi cướp hàng của chúng ta, ta liền hủy đại điện của các ngươi. Lần sau còn có, phi kiếm này nhắm vào sẽ không phải là xà nhà nữa, tự giải quyết cho tốt!”
Ngô Kiếm Trần bình phục khí huyết hỗn loạn, nhìn về phía bộ khoái Trấn Ma Tư: “Trấn Ma Tư cứ nhìn người khác đánh tới cửa như vậy sao?”
Bộ khoái Trấn Ma Tư liếc mắt: “Lại không gây thương tích cho người, ta không quản được. Cướp hàng của người khác trước, tự nhiên phải có giác ngộ bị trả thù.”
Thì ra sự tồn tại của Trấn Ma Tư là dùng vào việc này sao? Nàng có thể xông sơn hủy điện, chúng ta lại không thể giết nàng?
Ngô Kiếm Trần lại phun ra một ngụm máu, muốn nói gì đó nhưng chỉ còn một bụng uất ức, lời nào cũng không thốt nên lời.
Lục Hành Chu lúc này lại cười tủm tỉm mở miệng: “Ngô tông chủ, xét về lý mà nói, ta cũng thấy việc ngươi cướp hàng của chúng ta rất kỳ lạ. Rốt cuộc là kẻ nào hy vọng hàng của chúng ta bị cướp, lại là kẻ nào hy vọng chúng ta đối đầu với quý tông?”
Ngô Kiếm Trần trong lòng nhảy dựng, theo bản năng nhìn về phía Chu trưởng lão bên điện.
Lục Hành Chu lập tức lắc mình, một trảo chụp lên vai Chu trưởng lão: “Ngô tông chủ, người này không phải của quý tông sao?”
Ngô Kiếm Trần nói: “Đây là khách nhân của Đông Giang Bang.”
Chu trưởng lão cũng là tứ phẩm, thấy Lục Hành Chu khinh thân chộp tới, đang muốn né tránh, một cước đã đá vào bụng dưới hắn.
Chu trưởng lão “Phốc” một tiếng phun ra máu, trong lòng hoảng sợ.
Sao lại chênh lệch lớn như vậy?
Lục Hành Chu một tay xách Chu trưởng lão lên, ném vào giữa đại điện: “Ngô tông chủ, giữa ngươi và ta còn có mối duyên nợ với Tẩy Hoa Kiếm Phái, xin khuyên đừng để người ta dùng làm thương. Người này giao cho Ngô tông chủ hảo hảo thẩm vấn, còn những việc khác, chúng ta có thể bàn lại sau. Cáo từ.”
Đôi cẩu nam nữ trực tiếp mang theo bộ khoái Trấn Ma Tư xoay người rời đi, vô số người của Thương Sơn Kiếm Phái vây quanh bên ngoài, lại không một ai dám cản, trơ mắt nhìn Lục Hành Chu đẩy xe lăn rẽ sóng tách đám đông, nghênh ngang rời đi.
Rời đi không bao xa, đại điện ầm ầm sụp đổ, bụi mù đầy trời.
Ngô Kiếm Trần và đám người mặt xám mày tro chui ra từ phế tích, túm lấy cổ Chu trưởng lão: “Nói, đám người Lục Vĩ có phải tin vào lời châm ngòi của các ngươi không!”
Chu trưởng lão tròng mắt lồi ra, giãy giụa nói: “Không, không phải ta ———— là, là bang chủ ————
“Phanh!” Ngô Kiếm Trần một tay ném hắn xuống đất, tức giận đến ngực phập phồng: “Lão tử có muốn đối đầu với Thẩm Đường hay không, tự có suy xét! Các ngươi thiết kế kéo ta xuống nước là ý gì! Giao tình giữa Thương Sơn Kiếm Phái ta và Đông Giang Bang các ngươi, từ nay tuyệt giao!”
Chu trưởng lão lòng còn sợ hãi vuốt yết hầu, thầm nghĩ trong lòng, ngươi rõ ràng là sợ Thẩm Đường, lại chỉ dám trút giận lên người ta.
Bất quá cách hành sự của Thiên Hành Kiếm Tông hôm nay, đã khác xa lúc mới lập tông.
Lúc ấy lập uy chỉ là vì tự bảo vệ mình, cho thấy các nàng không dễ bắt nạt, mà lúc này lại có tính xâm lược mạnh mẽ.
Bọn họ rõ ràng biết Thương Sơn Kiếm Phái chỉ là bị hố, cướp đường không phải do Ngô Kiếm Trần chủ mưu, lại vẫn cứ đánh tới cửa hủy đại điện, cái ý vị cảnh cáo thiên hạ đó cực kỳ nồng đậm.
Cướp hàng của nàng, thậm chí còn chưa cướp thành, đã phải chịu sự trả thù như vậy, thế nếu đắc tội nặng hơn thì sao? Còn ai dám vọng động.
Mà Thương Sơn Kiếm Phái nhìn như mất mặt, lại ngược lại có khả năng là kẻ bị thương nhẹ nhất trong trận này, chỉ cần kế tiếp không đặt chân vào nữa, thì đại khái có thể tường an vô sự, đây ngược lại là Lục Hành Chu đang bán mặt mũi cho Tẩy Hoa Kiếm Phái.
Đánh người mà lại là cho mặt mũi, đây là khí phách chỉ tồn tại ở những cường tông đỉnh cấp.
Thiên Hành Kiếm Tông lần này muốn làm, không phải lập uy đơn giản, mà là trấn áp ngàn dặm, thành tựu bá quyền địa phương giống như những gì các nhất phẩm tông môn thường làm.