Sơn Hà Tắc

Chương 231



Chương 230: Khi Yêu Hoàng trút bỏ y phục vàng óng

Thiên Sương quốc, một tòa biên thành ở phía Bắc.

Nơi đây do một tông môn gọi là Hàn Lam Tông quản lý.

Đông Lạnh Nguyệt Hàn Xuyên càng gần trung tâm thì băng giá càng thịnh, linh khí cũng càng dày đặc. Mà mảnh đất giáp ranh này lại thuộc về nơi hoang vắng, vừa lạnh lẽo vừa chẳng có lấy chút linh khí nào. Các đại tông môn cường phái khinh thường không thèm nhìn tới, mà nếu có tông môn nào thiết lập ở đây thì thực lực cũng vô cùng hữu hạn. Hàn Lam Tông chỉ là một tam phẩm tông môn, quy mô đại khái chỉ ngang bằng với Lăng Vân Môn vừa mới bị diệt, thậm chí còn không bằng Đông Giang Bang.

Những năm trước, tài nguyên của Hàn Lam Tông chủ yếu dựa vào việc khai thác Đông Lạnh Nguyệt Hàn Xuyên. Nhưng theo thời gian, vùng đất giáp ranh đã bị đào bới sạch sẽ, còn vùng trung tâm thì chẳng mấy ai dám bén mảng tới, nên hiện tại Hàn Lam Tông còn nghèo túng hơn cả thuở trước, ngay cả các trấn nhỏ dưới quyền cũng tiêu điều xơ xác.

Dẫu sao cũng là một phương chư hầu, địa vị so với Lăng Vân Môn ở Đại Càn vẫn khá hơn nhiều... Đây là kết quả do thể chế khác biệt, nhưng khó mà nói bên nào tốt hơn. Suy cho cùng, Thẩm Đường muốn tiêu diệt Lăng Vân Môn còn phải đả thông mọi mối quan hệ trong quận mới dám xuống tay. Còn ở đây, nếu đại tông môn nào muốn diệt Hàn Lam Tông, chỉ cần cân nhắc xem họ có hậu thuẫn là tông môn lớn nào hay không là được, khả năng bị diệt là rất cao.

Kiểu mẫu như Thiên Sương quốc này càng dễ nảy sinh ma đạo, thậm chí có nhiều kẻ ngoài miệng xưng là danh môn chính phái, thực chất toàn làm chuyện cường thủ hào đoạt. Sào huyệt của Xá Nữ Hợp Hoan Tông nằm giữa Đại Càn và Thiên Sương quốc, đó là bởi vì xúc tu của chúng vươn tới cả hai nước.

Mà hiện giờ, xúc tu của Diêm La Điện cũng đã vươn tới nơi này.

Tư tưởng ban đầu của "Thập Điện Diêm La" vốn không phải là mười vị minh hữu, mà là lấy Diêm La Điện làm chủ thể, kết hợp với chín tông môn cấp dưới để tạo thành tấm lưới chạm đến thiên hạ. Hiện giờ không biết Nguyên Mộ Ca có làm được điều đó hay không, nhưng việc biến tướng thành mười vị minh hữu âm thầm kết minh vì một mục tiêu nào đó cũng chẳng có gì lạ.

Nếu không phải vì việc nhiều, kỳ thực Lục Hành Thuyền rất muốn du ngoạn Thiên Sương quốc một chuyến. Nơi này có khuôn mẫu rất giống với phần lớn tiểu thuyết tu tiên, chỉ là đồ ăn hơi tệ một chút.

Đây là lần đầu tiên Lục Hành Thuyền đặt chân đến Thiên Sương quốc.

Phía Đông Bắc của Thiên Sương quốc có một phần giáp giới với Yêu Vực, bên đó có đại tông môn trấn thủ. Còn vùng lãnh thổ giáp với Đông Lạnh Nguyệt Hàn Xuyên thì chẳng có bất kỳ sự phòng bị nào, ba người dễ như trở bàn tay đã bước vào Hàn Lam thành.

Hàn Lam thành rất tiêu điều, không có mấy người thường cư trú, tuyệt đại đa số người ở đây đều là tu sĩ có chút tu vi. Trong thành cơ bản không có hàng quán ven đường, muốn mua sắm gì phải vào cửa tiệm, hơn nữa y phục bình thường rất ít, đa phần đều là pháp y có chút công dụng bổ trợ.

Trên đường gặp vài người qua lại vội vã, Lục Hành Thuyền quả nhiên phát hiện người khác cơ bản đều không liên tưởng bộ y phục vàng óng của Long Khuynh Hoàng với Yêu Hoàng, có lẽ nơi tu hành bầu không khí càng đậm đặc thì kẻ ăn mặc lố lăng cũng nhiều chăng? Thậm chí có kẻ còn lộ ra ánh mắt tham lam.

Ai lại mặc một thân vàng óng lên phố cơ chứ... Trên đầu còn đầy châu báu rực rỡ muôn màu. Nực cười là đống châu báu này chỉ có một phần là pháp bảo, còn lại thuần túy chỉ là đồ trang sức lấp lánh cho đẹp mắt.

"Vị cô nương này..." Có kẻ cười ha hả từ phía trước và bên cạnh vây lại: "Cô nương là lần đầu tiên tới Hàn Lam thành sao?"

Long Khuynh Hoàng mặt không cảm xúc: "Thì đã sao?"

"Người xứ khác không quen thuộc nơi đây, có cần dẫn đường không? Huynh đệ chúng ta đều là người lăn lộn trong thành từ nhỏ, chỗ nào cũng thuộc lòng."

"Vậy... trong thành này dẫn tới địa phủ nào, các ngươi có thuộc không?" Long Khuynh Hoàng khẽ mỉm cười, chợt ra tay bóp lấy yết hầu đối phương.

Ngay cả Lục Hành Thuyền cũng không phản ứng kịp việc nàng hạ sát thủ chỉ trong hai câu nói, chờ đến khi thấy bàn tay kia động đậy, cổ của kẻ đó đã bị vặn gãy.

Lục Hành Thuyền: "..."

Những kẻ bên cạnh cũng ngẩn người ra một lúc lâu, không thể tin nổi chỉ vì hai câu nói mà đã chết người. Có kẻ bản năng lùi lại phía sau, run rẩy nói: "Này, nơi này là địa bàn của Hàn Lam Tông, ngươi, ngươi có biết hắn là..."

"Bốp!"

Tay áo phất một cái, kẻ vừa lên tiếng đã bị đánh bay vài chiếc răng.

Long Khuynh Hoàng lạnh lùng nói: "Cút."

Không còn ai dám hé răng, tất cả vừa lăn vừa bò chạy mất.

Lục Hành Thuyền cùng đồ đệ cùng nhau há hốc miệng.

"Sao thế?" Long Khuynh Hoàng lạnh lùng hỏi: "Thấy ta hạ sát nhân loại, muốn đòi lại công bằng cho bọn chúng sao?"

"Không phải... Ngươi nói nhân loại không trêu chọc ngươi, ngươi cũng sẽ không gây sự, đây đúng là bọn chúng trêu chọc trước... Thế nhưng..."

"Thế nào?"

Lục Hành Thuyền nói: "Ta kiến nghị ngươi thay y phục chính là để tránh xung đột, sao ngươi lại trực tiếp sát hại người ta thế?"

"Châu chấu đá xe, nghiền nát là xong, có gì mà phải cân nhắc?"

"Ta phân tích cho ngươi nghe nhé... Người bình thường thấy kẻ nào dám mặc đồ vàng óng đi dạo phố xá sầm uất như thế, ắt hẳn phải có chỗ dựa, cho nên dù có kẻ tham lam cũng không dám ra tay. Kẻ nào dám ra tay, hoặc là kẻ lỗ mãng, hoặc là hậu trường rất cứng. Từ cách nói cuối cùng của tên kia, chắc hẳn hắn là nhị đại gia của Hàn Lam Tông."

"Ừ, ngươi phân tích rất đúng, rồi sao nữa?"

Lục Hành Thuyền: "... Hàn Lam Tông sẽ có người tới trả thù."

"Thì giết nốt là được."

"Nhưng chẳng phải bổn ý của ngươi khi đổi y phục là để giảm bớt xung đột sao?"

"Giết sạch là không còn xung đột nữa."

Lục Hành Thuyền nghẹn họng không biết nói gì, nhìn A Nhu đang mặt không cảm xúc đối diện.

Vậy ngươi đổi y phục làm gì?

Dường như đoán được suy nghĩ của hai người, Long Khuynh Hoàng bước về phía một cửa tiệm y phục bên đường: "Ta không muốn xung đột liên miên là vì ở Đông Lạnh Nguyệt Hàn Xuyên còn có việc phải làm, cứ mãi xung đột cũng không phải là cách. Đáng tiếc Hàn Lam thành không phải là Đông Lạnh Nguyệt Hàn Xuyên, ngay cả khi muốn truyền tin tức ta tới đây vào trong đó cũng cần không ít thời gian. Cho nên ai chọc ta thì ta giết kẻ đó, bao gồm cả ngươi."

Lục Hành Thuyền: "..."

Đúng là siêu phẩm thì mới ngang tàng, ngay cả Cố Chiến Đình cũng không ngang tàng bằng ngươi.

Thấy người phụ nữ vàng óng này bước vào cửa, chủ tiệm y phục đã run rẩy từ trước: "Này, vị khách quan này, muốn, muốn mua y phục hay là vải vóc?"

Long Khuynh Hoàng liếc nhìn qua, thành phẩm pháp y cũng khá nhiều, nhưng nàng cảm thấy cái nào cũng không đẹp, không có bộ nào lấp lánh, trong lòng vô cùng thất vọng.

"Lấy hết toàn bộ y phục ở đây." Long Khuynh Hoàng tùy ý ném xuống mấy khối thượng phẩm linh thạch: "Có đủ không?"

Vị đại tỷ này vậy mà không cướp bóc... Mấy khối linh thạch này vừa lớn, phẩm tướng lại giai, mua hết số y phục không vượt quá tứ phẩm ở đây là quá đủ rồi.

Chủ tiệm nào dám nói thêm lời nào, lập tức cúi đầu khom lưng: "Ta gói lại cho khách quan ngay."

"Không cần." Long Khuynh Hoàng thuận tay vung lên, khí kình quét qua, toàn bộ y phục thành phẩm trong tiệm đều biến mất.

Đang định xoay người rời đi, nàng bỗng khựng lại, như nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn hai thầy trò Lục Hành Thuyền.

Hai thầy trò cực kỳ đồng bộ khoanh tay đứng xem, thấy nàng nhìn qua, đều ngây ngốc nhếch miệng cười.

Long Khuynh Hoàng trầm mặc một lát mới hỏi chủ tiệm: "Ở đâu thay y phục?"

Cuối cùng nàng cũng nhớ ra mình không phải tới mua sắm, mà là để thay y phục.

Chủ tiệm cười làm lành mở cửa phòng thử đồ: "Đây, mời khách quan..."

Long Khuynh Hoàng đi vào, lại búng tay một cái.

Một đạo khí kình vô hình bao bọc lấy phòng thử đồ, không ai có thể nhìn trộm vào trong.

A Nhu lén hỏi Lục Hành Thuyền: "Chạy không?"

Lục Hành Thuyền khẽ lắc đầu: "Không chạy được. Chỉ có thể chờ... chờ Diệp tiên sinh phát hiện chúng ta không ở đó."

"Chỉ vì để chúng ta đoán niên đại của cây cối? Biết thế đã không nói cho nàng ta biết ta là đan sư."

"Nói không chừng nếu không nói, bây giờ mạng chúng ta cũng chẳng còn. Vị đại tỷ này căn bản không phải loại người giảng đạo lý, chuyên quyền độc đoán hết chỗ nói."

Đang lúc thì thầm, giọng nói của Long Khuynh Hoàng từ bên trong truyền ra: "Đứa bé kia vào đây một chút."

A Nhu nhìn Lục Hành Thuyền, Lục Hành Thuyền thấp giọng nói: "Vào đi không sao đâu, dẻo miệng một chút, loại đế vương chuyên quyền độc đoán này đều thích nghe tâng bốc, hơn nữa 'trẻ con không biết nói dối'..."

A Nhu lon ton chạy vào phòng thử đồ, mới phát hiện Long Khuynh Hoàng từ nãy tới giờ vẫn chưa cởi cả áo ngoài, liền cẩn thận hỏi: "Tỷ tỷ, sao thế ạ?"

"Không có người hầu mặc y phục, ta không quen."

A Nhu: "Chuyện này sư phụ ta thạo hơn ta."

Long Khuynh Hoàng: "?"

A Nhu lại xoay quanh Long Khuynh Hoàng hai vòng, trong mắt tràn đầy vẻ tán thưởng: "Tỷ tỷ, ngươi thật xinh đẹp... căn bản không cần đổi y phục gì cả."

Long Khuynh Hoàng không hỏi gì thêm: "Sao, ngươi cũng thấy như vậy đẹp hơn đúng không?"

"Ý ta là, tỷ tỷ mặc gì cũng đẹp, vì người vốn dĩ đã quá đẹp rồi. Y phục này chủ yếu là quá nổi bật, đổi bộ nào khiêm tốn một chút là được, tỷ tỷ dù có mặc y phục khiêm tốn nhất thì vẫn là người đẹp nhất." A Nhu vừa nói vừa tháo gỡ đống trang sức phức tạp trên người nàng, nhìn không ra vẻ gì là không thuần thục.

Chiếc váy vàng kim trượt xuống, bên trong lại là một chiếc yếm...

A Nhu ngẩn ra một chút, thầm nghĩ sao ngươi cũng mặc thứ đồ này của nhân loại... Thực tế thì ngươi cứ mặc như thế này còn đẹp hơn vừa nãy nhiều.

Đó là vẻ đẹp thực sự. A Nhu trước nay vẫn luôn nghĩ Yêu tộc là loại quỷ quái mặt mũi hung tợn đầy lông lá, lần đầu tiên mới biết một con rồng cũng có thể "ngọc cốt băng cơ" đến thế. Thật kỳ lạ, nếu thẩm mỹ của mọi người khác nhau, tại sao khi hóa hình thành nhân loại, các ngươi lại biến thành bộ dạng mà nhân loại yêu thích nhất chứ?

Hiện tại Long Khuynh Hoàng rất tin tưởng ánh mắt của A Nhu: "Ngươi chọn cho ta một bộ?"

Nói xong, một đống lớn y phục tự động bay ra xung quanh xoay tròn.

A Nhu vò đầu suy nghĩ, chọn cho nàng một chiếc váy liền áo màu vàng nhạt, thuộc kiểu tươi mát thanh nhã.

Kỳ thực là A Nhu thích kiểu "tiểu bạch hoa" này, trước kia thấy Bùi Sơ Vận mặc một thân nha hoàn màu lục nhạt nàng đã thấy rất đẹp, chỉ là A Nhu không thể mặc màu lục.

Đáng tiếc A Nhu giúp cởi thì được, nhưng giúp mặc thì hơi khó vì quá lùn không với tới. Nhìn cảnh cô bé giơ y phục nhảy lên, nghẹn đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, Long Khuynh Hoàng không nhịn được bật cười: "Thôi thôi, ta tự làm."

Thấy nàng tự mình cầm y phục mặc vào, rõ ràng cũng chẳng có gì là không làm được, cứ nhất định bắt người khác giúp làm gì... A Nhu hơi bĩu môi, trên mặt vẫn cười vẻ hâm mộ: "Tỷ tỷ ngày thường đều có nhiều người hầu hạ lắm sao?"

"Ít nhất ba người, hai bên mỗi người một kẻ, còn phải có người phụ trách kéo đuôi váy."

A Nhu: "..."

"Đầu quan có cần tháo không?"

"Cần chứ, phải khiêm tốn mà... Kỳ thực đống trang sức bảo vật này làm cho rối mắt, không làm nổi bật được vẻ đẹp siêu phàm thoát tục của tỷ tỷ. Bản thân tỷ tỷ đã là vòng nguyệt quế lộng lẫy nhất rồi."

Long Khuynh Hoàng rõ ràng biết đứa trẻ này có ý nịnh nọt, nhưng trong lòng vẫn khó tránh khỏi cảm thấy thoải mái. Trẻ con thì nói dối được bao nhiêu cơ chứ?

Nàng tháo đồ trang sức xuống, cũng không biết làm kiểu tóc nào khác, liền cứ thế xõa tóc xuống.

A Nhu như thấy một thác nước đổ xuống trước mắt, như gấm vóc màu đen, mượt mà óng ả.

Nàng dám thề, dù trước khi vào cửa có tính toán nịnh nọt, nhưng lúc này thì không có nửa câu giả dối, tất cả đều là lời nói thật lòng. Vị tỷ tỷ này thực sự quá đẹp...

Thậm chí trong lòng còn nảy sinh một ý niệm kỳ lạ: Ngay cả sư phụ cũng rất sợ vị Yêu Hoàng này, bản thân nàng lúc đầu cũng bị uy áp của nàng làm cho sợ hãi, nhưng càng tiếp xúc lại càng thấy thân thiết, thậm chí tư tâm còn thấy vị tỷ tỷ này đẹp hơn tất cả những tỷ tỷ mà mình từng gặp.

Ngoài cửa truyền đến tiếng la hét: "Yêu phụ ở đâu!"

Long Khuynh Hoàng đang cùng A Nhu cười nói vui vẻ, thần sắc chợt lạnh đi.

Toàn bộ cửa tiệm y phục đều cảm nhận được uy áp khắc cốt, phảng phất như có một vị Thần Long từ trên trời giáng xuống, móng vuốt khổng lồ đè lên cả tòa Hàn Lam thành, ngay sau đó sẽ nghiền nát cả thành trì thành bột mịn.

Cửa phòng thử đồ mở ra, Long Khuynh Hoàng chậm rãi bước ra.

"Keng keng lang", một loạt binh khí rơi xuống đất, mọi người bao gồm cả Lục Hành Thuyền đều trố mắt nhìn người phụ nữ vừa bước ra.

Biết rằng nàng thay đổi y phục bình thường sẽ rất đẹp, nhưng ngay cả Lục Hành Thuyền cũng không ngờ có thể đẹp đến mức này. Đó là bản năng sinh vật, sự chèn ép đẳng cấp của loài "Long Phượng" đối với các giống loài thông thường.

Mà bộ y phục màu vàng nhạt tiểu tươi mát mặc trên người nàng, không hiểu sao lại toát lên uy nghiêm của long bào. Mắt phượng trừng lên, long uy trỗi dậy, khiến người ta chân nhũn ra chỉ muốn quỳ rạp xuống.

Nhưng lại càng làm tăng thêm ham muốn chinh phục của nam nhân, càng muốn biết nếu tùy ý chà đạp một người phụ nữ cao quý uy nghiêm như vậy thì sẽ có tư vị gì. Loại mị lực thiên nhiên này giống như huyền công của Xá Nữ, có thể câu hồn đoạt phách ánh mắt của người khác, thậm chí khiến họ mất đi tư duy trong chốc lát.

————

PS: Không phải là anh em... Vai chính phun tào một cái tên, chứ không phải viết bách hợp, thế mà cũng có thể khiến một đám người "lôi điểm", Thanh Li cũng không bằng các người, không biết nên khóc hay nên cười.

Nói thật, bách hợp có lôi hay không thì chưa bàn, nhưng ta sẽ không bao giờ viết. Chỉ là một câu phun tào đùa giỡn mà cũng kích động, bản thân các người không thấy phản ứng như vậy quá thái quá sao...