Chương 78: Biến cố trong yến tiệc
“Lục Hành Thuyền đâu?” Bên ngoài phủ Quận thủ, Thịnh Nguyên Dao nhìn không thấy xe ngựa, sắc mặt đen sì: “Nói là đến giúp ta, quả nhiên chỉ là muốn trà trộn vào đoàn xe của ta thôi đúng không? Lão nương còn cố ý chuẩn bị xe ngựa cho hai tên què các ngươi! Nếu không phải bị bọn họ liên lụy, tuấn mã của chúng ta đã đến từ lâu rồi!”
Trên thực tế, sau khi tiến vào Trung Tam phẩm, đạo tu đã có thể ngự sử một vài pháp khí có khả năng phi hành, chẳng qua loại pháp khí này tương đối trân quý, bình thường khó mà mua được. Võ tu muốn ngự kiếm thì lại càng phiền phức hơn, ít nhất là Thịnh Nguyên Dao không biết làm.
Thịnh Nguyên Dao đôi khi rất hoài nghi chiếc xe lăn của Lục Hành Thuyền có thể bay, nhưng cho tới nay vẫn chưa thấy hắn bay bao giờ, nên không xác định được.
Thứ hỗn trướng nghi là có thể bay lại còn ngồi xe ngựa làm chậm tốc độ của mọi người, cuối cùng còn chuồn mất, tìm cũng không thấy bóng dáng! Thịnh Nguyên Dao tức giận đến mức chỉ muốn giết ngược lại Hạ Châu, dán giấy niêm phong lên Thiên Hành Kiếm Tông.
“Thôi bỏ đi, bái phỏng Quận thủ thôi, thiệp cũng đã đưa, tới cũng đã tới rồi……” Thịnh Nguyên Dao tức giận nói: “Vào thôi, không đợi nữa.”
Đang định dẫn người vào cửa, liền thấy một bóng người mặc công phục Trấn Ma Tư chạy tới góc đường. Thịnh Nguyên Dao quay đầu nhìn lại, thấy một gương mặt lạ hoắc. Lại tinh ý quan sát kỹ hơn, mới nhận ra dấu vết của mặt nạ da người, mặt nạ đã được thuật pháp che đậy, rất khó nhìn thấu chân dung qua lớp mặt nạ đó.
Thịnh Nguyên Dao trừng mắt, người tới nhỏ giọng truyền âm: “Là ta.”
Thịnh Nguyên Dao cũng truyền âm lại: “Chân của ngươi……”
“Có thể đứng, có thể đi, chiến đấu thì hơi bất tiện chút thôi.” Lục Hành Thuyền nói: “Ngươi đi dự yến tiệc của Quận thủ, mang theo kẻ què của tông phái khác bên người thì ra thể thống gì, đương nhiên phải che giấu một chút. Đồng thời cũng là để che giấu việc ta có thể đứng lên, sau này xe lăn của ta còn phải dùng để ám toán người khác…… Thành chủ đại nhân đừng tiết lộ bí mật nhé.”
Thịnh Nguyên Dao vừa bực vừa buồn cười: “Vậy mà ngươi lại chịu để ta biết?”
Trong mắt Lục Hành Thuyền thoáng hiện ý cười: “Ta, Lục Hành Thuyền, thích tính kế người khác, nhưng không bao gồm bằng hữu.”
Thịnh Nguyên Dao nghiêng đầu nhìn gương mặt xấu xí dưới lớp mặt nạ của hắn, “Xuy” một tiếng: “Thật không dễ dàng, có thể được loại người như ngươi coi là bằng hữu.”
Miệng thì nói vậy, nhưng tâm tình đã tốt hơn nhiều.
Từ ngày đầu quen biết đã bị hắn lợi dụng, đến tận bây giờ cư nhiên có thể nghe được một câu “bằng hữu” từ miệng hắn…… Hơn nữa rõ ràng không phải chỉ nói suông, thế mà lại đem bí mật quan trọng là đôi chân của mình bại lộ trước mặt nàng, chỉ vì muốn bồi nàng vào tham gia yến tiệc.
Cho dù biết rõ mục đích tiếp theo của Lục Hành Thuyền cũng không đơn thuần gì, Thịnh Nguyên Dao vẫn có cảm giác “thật không dễ dàng”, nàng vung đuôi ngựa, ngẩng đầu ưỡn ngực bước vào phủ Quận thủ: “Vào thôi. Đúng rồi, A Nhu đâu?”
“Tiểu hài tử sao thích hợp đến nơi này, đi chỗ Thẩm đường rồi.” Lục Hành Thuyền nghiêm chỉnh đi theo phía sau nàng nửa bước, thấp giọng nói: “Yêu ma cường đại đối với việc thu liễm yêu khí để không bị phát hiện đều rất có thủ đoạn, ngươi có chuẩn bị đặc biệt gì cho việc này không?”
Thịnh Nguyên Dao nhìn thẳng phía trước: “Ta mang theo bảo vật cảm ứng yêu khí bên người, chỉ cần không phải đại yêu Thượng Tam phẩm, hẳn là đều không trốn thoát khỏi phản ứng của bảo vật.”
“Vậy vạn nhất thật sự là Thượng Tam phẩm thì sao?”
“Nếu nó cố tình che giấu thì khó làm thật…… Nhưng nếu nó tức giận hoặc chiến đấu linh tinh, tiết lộ dù chỉ một tia yêu khí, hẳn là đều có thể bị phát giác. Nhắc mới nhớ, thật sự có đại yêu Thượng Tam phẩm thì chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy này làm gì? Quận thủ cũng mới chỉ là Tứ phẩm.”
“Ai biết được, yêu ma Tứ phẩm cũng không yếu, chẳng phải vẫn trốn ở cái nơi nhỏ bé như Hạ Châu đó sao, thành chủ cũng mới chỉ là Ngũ phẩm…… Không đúng, đương nhiệm thành chủ là Lục phẩm.”
Thịnh Nguyên Dao: “…… Ta sắp đột phá rồi!”
“Chúc mừng.” Lục Hành Thuyền nói, giọng điệu có chút kinh ngạc. Thịnh Nguyên Dao năm nay chưa đầy hai mươi, bằng tuổi hắn. Tu hành đến Lục phẩm thượng giai đã là không tệ, có thể lên Tân Tú Bảng hay không thì chưa biết, nếu đột phá Ngũ phẩm thì chắc chắn có thể giành được một vị trí không thấp trên Tân Tú Bảng. Không nhìn ra được cô nàng dưa hấu này thiên phú tu hành cũng khá đấy…… Mạnh hơn tên phế vật Hoắc Du kia nhiều.
Tuy rằng so với tiểu bạch mao 18 tuổi đã phá Tứ phẩm kinh tài tuyệt diễm thì không bằng, nhưng tiểu bạch mao đó là đích truyền của thánh địa, cả đại lục chỉ có một hai kẻ thiên tài cái thế như vậy, không thể so sánh được. Nói chung, người có tư cách lên Tân Tú Bảng đã là nhân tài vạn người có một, ý nghĩa của việc lập ra Tân Tú Bảng chính là vì điều này.
Vài câu trò chuyện phiếm, hai người đã lướt qua ngoại viện, tới chủ thính của phủ Quận thủ.
Quận thủ Hách Tĩnh Xuyên dẫn theo một vài quan viên trong quận đã chờ sẵn ở bên trong —— Thịnh Nguyên Dao đã phái người gửi bái thiệp từ trước, đối với thân phận Thành chủ Hạ Châu kiêm thiên kim Thịnh gia của nàng, Hách Tĩnh Xuyên vẫn dành cho quy cách lễ ngộ rất cao, không hề coi nàng như một quan viên cấp dưới bình thường.
Thấy Thịnh Nguyên Dao dẫn người tiến vào, Hách Tĩnh Xuyên vỗ tay cười nói: “Lâu nay nghe danh thiên kim của Thịnh tổng bắt, quả nhiên anh tư táp sảng, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền.”
Thịnh Nguyên Dao ôm quyền hành lễ: “Vốn dĩ khi mới nhậm chức Thành chủ đã muốn đến bái phỏng Hách Quận thủ, nhưng công việc bận rộn nên đến tận bây giờ mới tới…… Quận thủ chớ trách.”
“Không muộn, không muộn.” Hách Tĩnh Xuyên cười rất sảng khoái: “Đúng lúc đến giờ cơm, không ngại thì vào tiệc luôn, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”
Thịnh Nguyên Dao cũng không làm bộ làm tịch, chắp tay nói: “Vậy đành quấy rầy Hách Quận thủ.”
Yến tiệc chia làm mấy bàn trong ngoài, các thuộc hạ Trấn Ma Tư mà Thịnh Nguyên Dao mang đến ngồi ở ngoại thính, tự có thuộc lại của phủ Quận thủ tiếp đón, Thịnh Nguyên Dao chỉ mang theo một người “thân tín” ngồi cùng bàn với các quan viên trong quận.
Hách Tĩnh Xuyên nhìn gương mặt vô cảm của Lục Hành Thuyền, cười hỏi: “Vị này là……”
“À, đây là thuộc cấp thân tín của ta, họ Cẩu, Quận thủ đại nhân cứ gọi hắn là Tiểu Cẩu là được.” Thịnh Nguyên Dao nghiêm trang giới thiệu.
Lục Hành Thuyền: “……”
Dưa hấu, ta nhớ kỹ ngươi rồi.
Hách Tĩnh Xuyên đương nhiên sẽ không gọi là Tiểu Cẩu, ha hả cười nói: “Cẩu bộ đầu cũng là tuấn kiệt tuổi trẻ tài cao.”
Nhìn người ta làm Quận thủ kìa, nói chuyện thật khéo léo. Lục Hành Thuyền rất khiêm tốn cười: “Không dám nhận.”
Rất nhanh, tôi tớ đã bưng thức ăn lên, Hách Tĩnh Xuyên cũng không vòng vo, trực tiếp hỏi: “Thịnh Thành chủ tới đây, là thuần túy vì bái phỏng tiền nhiệm, hay là còn có công vụ gì khác muốn bàn?”
Thịnh Nguyên Dao cười nâng ly rượu: “Chủ yếu là bái phỏng Quận thủ đại nhân, gia phụ cũng dặn hạ quan phải tìm đại nhân để báo cáo và xin chỉ giáo…… Tất nhiên, cũng có một chút công vụ nhỏ, hy vọng nhận được sự giúp đỡ của đại nhân.”
Hách Tĩnh Xuyên cười ha ha, nâng chén chạm ly: “Không dám, không dám.”
Hai người uống cạn, Hách Tĩnh Xuyên cười nói: “Không biết là công vụ gì? Thịnh Thành chủ cứ việc nói, ngồi ở đây đều là những đồng liêu cực kỳ giàu kinh nghiệm trong quận…… Này, người bên phải ngươi chính là Mục Quận thừa, chính vụ cực kỳ tinh thông.”
Quận thừa Mục Phong ngồi bên phải Thịnh Nguyên Dao, rất khách khí cười: “Thịnh Thành chủ có việc cứ việc mở lời.”
Thịnh Nguyên Dao hơi mỉm cười: “Vậy hạ quan xin nói…… Chư vị đều biết vụ án yêu ma do Từ Bỉnh Khôn nuôi dưỡng ở Hạ Châu, thời gian này hạ quan chủ yếu đang truy tìm manh mối xem yêu ma này từ đâu mà ra.”
Thật ra mọi người trong quận sớm đã biết thứ này không phải tới để hỏi chính vụ, phần lớn chính là vì chủ đề này. Nụ cười của Hách Tĩnh Xuyên không đổi: “Yêu ma len lỏi mà đến không phải chuyện gì lạ. Thịnh Thành chủ cũng không cần quá bận tâm vào chuyện vụn vặt, nếu không thì còn bao nhiêu công việc phải làm nữa……”
Thịnh Nguyên Dao lắc đầu: “Đó là len lỏi mà đến, chúng ta cũng nên phân rõ nguồn gốc. Giả sử là yêu ma mới sinh ra trong Đại Càn, cần phải truy tìm nguồn gốc, làm rõ xem sinh ra ở đâu, tại sao nơi đó lại sinh ra yêu ma, kịp thời xử lý để tránh sau này lại liên tục sinh ra yêu ma mới.”
Trong bữa tiệc nhất thời có chút lạnh lẽo, Lục Hành Thuyền thờ ơ lạnh nhạt biểu cảm của từng người, lặng lẽ nhấp rượu.
Thịnh Nguyên Dao không nhận được phản hồi, tự mình nói tiếp: “Giả sử là Yêu tộc phương Bắc lẻn vào, chúng ta cũng phải làm rõ là lẻn vào từ đâu, phòng ngự nơi đó có sơ hở gì, kịp thời bổ sung để tránh sau này còn có xâm lấn. Nhìn như một con yêu ma len lỏi, thực chất quan hệ cũng không nhỏ, Quận thủ đại nhân trấn giữ địa phương đã lâu, kinh nghiệm phong phú, chắc chắn có điều dạy bảo ta.”
Trong tiệc lặng ngắt như tờ, đám quan lại vốn đang cười nói vui vẻ đều có chút cứng đờ.
Lời này của Thịnh Nguyên Dao nghe thì lễ phép, thực tế không khác gì đang nói Quận thủ ngồi không ăn bám, chuyện quan trọng như vậy chẳng những không quản, ngược lại còn khuyên người muốn quản đừng bận tâm chuyện vụn vặt. Chỉ thiếu điều không trực tiếp mắng ra mặt thôi……
Lục Hành Thuyền trong lòng thở dài một tiếng, thật ra ngay cả ở Hạ Châu cũng không có nhiều người hiểu được tại sao Thịnh Nguyên Dao lại rối rắm vì một con yêu ma như vậy, phá án xong không phải là xong việc sao? Nhưng trách nhiệm tâm của dưa hấu này thật sự rất lớn, không phải quan viên tầm thường nào cũng có thể thấu hiểu.
Hách Tĩnh Xuyên cứng đờ mặt cười gượng một trận, đặt chén rượu xuống thở dài: “Thịnh gia đúng là có hổ nữ…… Cũng là hạnh phúc của Đại Càn. Vậy nên Thịnh Thành chủ tới đây là muốn phía quận phối hợp tra vụ án này?”
“Thật không dám giấu giếm.” Thịnh Nguyên Dao tay trái âm thầm cầm một khối ngọc thạch, từng chữ nói: “Hạ quan nhận được một số manh mối, cảm thấy con yêu ma đó có khả năng đến từ chính trong quận.”
Một câu vừa dứt, ngọc thạch khẽ chấn động, dường như có một chiếc kim nhỏ đâm vào trong lòng bàn tay, phương vị chỉ hướng chính là…… Mục Quận thừa đang ngồi bên tay phải nàng.
Đó chính là tá quan của Quận thủ, nhân vật số 2!
Lục Hành Thuyền không nói bậy, quả nhiên vụ án yêu ma phải đến trong quận mới tra ra được! Chỉ vì một câu nói như vậy mà khiến yêu ma trong lòng chấn động, tiết lộ yêu khí.
Thế mà lại là một nhân vật cao cấp như vậy, chỉ tính quan phẩm thôi đã cao hơn cả mình…… Từ cấp bậc yêu khí mà xem, ước chừng Ngũ phẩm.
Trước mắt Lục Hành Thuyền ngồi bên tay trái mình, con yêu ma Mục Phong này ngồi bên phải, vị trí không quá thích hợp để giáp công…… Là bây giờ nghĩ cách ra tay bất ngờ hay là xong việc rồi bàn tiếp?
Đang suy nghĩ, tay trái bị người nhẹ nhàng véo một cái, là Lục Hành Thuyền ra hiệu đừng hành động thiếu suy nghĩ. Thịnh Nguyên Dao kiềm chế tính tình, bên kia Hách Tĩnh Xuyên đã trầm mặt xuống: “Thịnh Thành chủ tuổi trẻ khí thịnh, loại lời này cũng không thể nói bậy. Cái gì gọi là yêu ma đến từ trong quận?”
Ngươi tính nói là ở trong núi ngoài quận còn đỡ, nói thẳng đến từ trong quận là có ý gì? Lời này nếu truyền ra ngoài, trách nhiệm của hắn với tư cách là Quận thủ sẽ rất lớn.
Thịnh Nguyên Dao đang định nói chuyện, Lục Hành Thuyền đột nhiên đứng lên, cười ha hả giơ bầu rượu lên: “Thành chủ nhà ta tuổi trẻ, nói chuyện không được tinh chuẩn, mong Quận thủ đại nhân bao dung cho…… Tới tới, ta thay Thành chủ kính chư vị Quận thượng đại nhân, mọi người bao dung, bao dung……”
Nói rồi xách bầu rượu rời khỏi chỗ ngồi, lướt qua Thịnh Nguyên Dao, cười làm lành đi về phía chủ vị để kính rượu.
Khi đi ngang qua người Mục Phong, dường như dưới chân bị ghế vướng phải, một không cẩn thận ngã nhào về phía Mục Phong. Mục Phong theo bản năng đỡ lấy: “Ai, Cẩu tiên sinh cẩn thận……”
Lục Hành Thuyền thuận tay nắm lấy cánh tay hắn, một chiếc đinh xương bàn chân vô thanh vô tức đâm vào khuỷu tay Mục Phong.
Công pháp tan, đồ vật vẫn còn đó.
Mục Phong “Tê” một tiếng, còn chưa kịp phản ứng, ánh đao bên trái như luyện, đao bên hông của Thịnh Nguyên Dao đã chém thẳng về phía cổ hắn.