Hai lần đều rất nhốn nháo, thậm chí nàng còn chưa kịp nhìn kỹ Hạc Thọ đường.
Lần này theo mộng trở về, nàng nằm trên vai mẫu thân mà nhìn quanh.
Hồ nước đã kết băng, giả sơn tuyết đọng, cây cối điêu linh, t.ử đằng cũng ủ rũ, tuy rằng trông tiêu điều nhưng bố cục lịch sự tao nhã, vẫn đầy ý vị.
Nàng không khỏi âm thầm gật đầu.
Khó trách những học sĩ hàn lâm nhắc tới tổ phụ cũng khen người tài giỏi.
Chỉ tiếc ông nội không kiên nhẫn với quan trường, chưa đến 30 tuổi đã từ quan về quê.
Trong lúc miên man suy nghĩ, bọn họ đến cửa Hạc Thọ đường.
Một người phụ nữ trung niên xinh đẹp cười đón bọn họ vào.
Đậu Chiêu nhìn chằm chằm người đó.
Sao nàng có thể mơ thấy Đinh di thái thái?
Nằm mơ thì cũng phải mơ thấy bà nội mới đúng chứ?
Từ nhỏ nàng đã lớn lên theo bà nội.
Đang nghĩ thì Đinh di thái thái bước lên kéo tay Đậu Chiêu, nói với mẫu thân:
– Hôm nay Thọ Cô làm sao vậy? Trông không vui, cũng không chào ai…
Mẫu thân đ.á.n.h mắt với Đinh di thái thái rồi nói nhỏ:
– Lát nữa con nói cho người.
Đinh di thái thái hiểu ý, cười bế Đậu Chiêu rồi cùng mẫu thân vào thư phòng của tổ phụ.
Lòng Đậu Chiêu hỗn loạn.
Hơn 40 tuổi, ông nội dưới gối không con, chính đại tổ mẫu nạp thêm hai người thiếp cho ông nội. Trong đó một người là Đinh di thái thái, một là bà nội họ Thôi. Đinh di thái thái và Đại tổ mẫu đều không sinh con, bà nội cũng chỉ sinh ra phụ thân. Phụ thân cũng không sinh được nhiều con, sau này mẹ kế vào cửa sinh được em trai Đậu Hiểu, bà nội có công sinh con nối dõi tông đường nên mới được gọi là Thôi phu nhân. Tuy phụ thân vẫn gọi là “di nương” nhưng các cháu lại gọi là “tổ mẫu” còn Đinh di thái thái thì vẫn thế.
Sau này đại tổ mẫu qua đời, tổ phụ quyết định không tái giá, để Đinh di thái thái quản lý việc trong nhà, sau này mẫu thân vào cửa thì giao lại cho mẫu thân, Đinh di thái thái chỉ lo việc trong phòng tổ phụ. Lúc tổ phụ về già vẫn ở cùng Đinh di thái thái. Còn bà nội lại ở điền trang cách huyện Thực Định năm mươi dặm, hàng năm đến Đoan ngọ, Trung thu, Nguyên đán thì mới về ở vài ngày.
Lòng Đậu Chiêu cảm thấy bất an, như thể có gì đó đã xảy ra mà nàng lại chẳng hay biết gì vậy.
Nàng lẳng lặng quan sát mọi thứ xung quanh mình.
Lúc ăn tối, Đậu Chiêu để ý thấy bát đĩa là bộ bát đĩa sứ thanh hoa ngọc đường xuân sắc, đầy đủ từ chén, bát đến thìa.
Lúc ông nội hỏi chuyện phụ thân, Đậu Chiêu lại bị bế đến giường ấm trong thư phòng chơi đùa.
Nàng thấy trên bàn của ông nội có một đôi chặn giấy khắc hình ngựa bằng gỗ t.ử đàn.
Đậu Chiêu nghĩ nghĩ, kiễng chân lên, đếm những hạt ngọc lưu ly trên bảo kiếm Long tuyền.
Mấy thứ này nàng đã từng nhìn thấy.
Lúc ấy, đó đều là thứ đồ yêu thích của tổ phụ, là vật được chôn theo khi người qua đời.
Nàng còn nhớ rõ, bộ bát đĩa ngọc đường xuân sắc bằng sứ thanh hoa đó chỉ còn lại bốn chiếc bát, hai chiếc đĩa, một cái chén, năm chiếc thìa, cái chặn giấy chỉ có một và hạt ngọc treo trên kiếm có năm hạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Như thời gian chuyển dời, thay đổi mọi thứ.
Lại nghe tổ phụ nói:
– … Chương này lấy từ “Luận ngữ”, con dùng “Tấm lòng đại phu rộng rãi, công bằng, trung thành mưu trí” để mở đề, lại dùng…
Tay chân Đậu Chiêu lạnh toát.
Tùy rằng nàng biết chữ nhưng chưa từng đọc qua tứ thư ngũ kinh. Có thể nào từ trí nhớ trống rỗng mà mơ được ra thế này…
– Mẫu thân! Mẫu thân!
Lòng Đậu Chiêu hoảng hốt vạn phần, nàng cao giọng gọi mẫu thân, nước mắt không khống chế được lại rơi xuống.
Tổ phụ đang nói chuyện hào hứng với phụ thân sầm mặt xuống.
Mẫu thân hoảng sợ vội chạy vào phòng:
– Cha, để con bế Thọ Cô qua bên cạnh chơi!
Nàng áy náy bế Đậu Chiêu ra thư phòng.
Đinh di thái thái bước qua đón.
Mẫu thân cùng tổ phụ, phụ thân ăn tối, bởi vì hôm nay nhũ mẫu không đến cùng nên Đinh di thái thái bón cơm cho Đậu Chiêu ăn, đợi Đậu Chiêu ăn no thì mọi người đã ăn xong, chỉ còn lại chút đồ ăn thừa, vừa rồi bà đang dùng bữa qua loa.
– Làm sao thế?
Bà sờ trán Đậu Chiêu:
– Bình thường rất ngoan, chẳng lẽ là gặp phải cái gì?
Đậu Chiêu ôm c.h.ặ.t cổ mẫu thân, cảm nhận sự ấm áp từ mẫu thân, như thể có thế thì mới chứng minh rằng nàng không gặp phải ma quỷ.
– Không thể nào?
Mẫu thân rùng mình, chần chừ đáp:
– Hay là kẻ đã xúi giục Thọ Cô lại động chân động tay?
– Không sao đâu.
Đinh di thái thái định liệu trước:
– Cho dù có người động chân động tay cũng không sợ, chúng ta là nhà lương thiện, đại tiên sẽ phù hộ chúng ta bình an. Chút nữa ta sẽ cầu cho Thọ Cô lá bùa, ngươi xoa lên người Thọ Cô rồi đem đi đốt đi, Thọ Cô sẽ không sao.
Mẫu thân gật gật đầu, nghiến răng nghiến lợi nói:
– Nếu tra được là ai có lòng bất chính, ta sẽ lột da người đó!
– May là nói trước mặt ngươi chứ nói trước mặt thất gia thì phiền phức lớn rồi.
Đinh di thái thái cảm thán nói. Lúc này có một gia đinh chạy vào bẩm:
– Lão thái gia, thất gia, thất phu nhân, Đinh di thái thái, tam gia ở Đông phủ đến!