Đậu Thế Bảng nhìn phụ thân cười nói:
– Đại ca bảo ta qua nói chút chuyện với thúc thúc, giờ cũng không còn sớm, ta phải về đây.
Lại nói:
– Sắp sang năm mới rồi, trong nhà có rất nhiều việc phải làm!
– Cũng không mất nhiều thời gian đâu.
Tổ phụ cười nói, phụ thân lại dặn mẫu thân:
– Nếu tam ca có chuyện muốn nói với phụ thân thì chúng ta về phòng trước.
Cũng mặc kệ sự kinh ngạc của mẫu thân, đẩy mẫu thân ra khỏi Hạc Thọ đường:
– Giờ tam ca đến, nhất định là có chuyện quan trọng.
Mẫu thân thoải mái lại, đã lâu không gặp phụ thân, nhìn phụ thân bằng ánh mắt dịu dàng như nước:
– Được, thiếp về hầu hạ tướng công nghỉ ngơi!
– Được, được!
Phụ thân đáp lời, quay đầu nhìn lại Hạc Thọ đường, vẻ mặt bát an.
Đậu Chiêu nhìn theo phụ thân.
Bốn phía im ắng, tuyết đọng lóe ra ánh sáng trong trẻo mà lạnh lùng trong đêm trăng, ánh đèn trong thư phòng của tổ phụ trở nên ấm áp vô cùng.
Đậu Chiêu hồ nghi.
Mẫu thân lại chẳng hề có cảm giác, nói nói cười cười cùng phụ thân trở về phòng.
Có nhũ mẫu tóc đã bạc bước lên chào:
– Thất gia, thất phu nhân!
Trông rất nghiêm túc nhưng ánh mắt lại rất ấm áp.
Đậu Chiêu vừa thấy đã có cảm tình.
Mẫu thân giao nàng cho nhũ mẫu kia:
– Du ma ma, hôm nay bà và Thọ Cô đến ngủ ở Noãn các đi!
Du ma ma cười đáp:
– Vâng!
Phụ thân ngạc nhiên nói:
– Vú nuôi của Thọ Cô đâu?
– Nàng ấy bị phong hàn.
Mẫu thân vừa nói vừa đi vào phòng:
– Thiếp sợ nàng lây bệnh cho Thọ Cô.
Phụ thân đành đi theo sau.
Đoàn người vào phòng.
Phụ thân và mẫu thân đi vào phòng, Du ma ma bế Đậu Chiêu vào Noãn các ở sau phòng.
Nàng còn chưa đợi được nữ nhân kia thì sao có thể rời khỏi mẫu thân!
– Mẫu thân! Mẫu thân!
Nàng giãy giãy trong lòng Du ma ma.
– Tứ tiểu thư đừng khóc, đừng khóc!
Du ma ma dỗ nàng, bước đi nhanh hơn:
– Du ma ma chơi dây với tiểu thư được không?
Phụ thân do dự nói:
– Hay là cứ để Thọ Cô ngủ cùng chúng ta đi…
– Cái này…
Mẫu thân nhìn phụ thân bằng ánh mắt u oán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phụ thân coi như không thấy, bảo Du ma ma:
– Bế Thọ Cô lại đây đi.
Du ma ma chần chừ, liếc nhìn mẫu thân, thấy mẫu thân c.ắ.n môi không nói thì cười cười:
– Thất gia đi đường vất vả…
– Bảo ngươi bế lại đây thì bế lại đây đi. Phụ thân giận dữ.
Du ma ma giao Đậu Chiêu cho mẫu thân.
Phụ thân đón lấy Đậu Chiêu, bế vào phòng.
Nha hoàn bưng nước ấm, khăn mặt lên hầu hạ hai người rửa mặt, chải đầu.
Mẫu thân hầu hạ phụ thân, phụ thân lại chơi với Đậu Chiêu. Đậu Chiêu cố bám lấy mẫu thân, kêu loạn lên, không khí có sự ấm áp, náo nhiệt vô cùng, lòng Đậu Chiêu cảm thấy thỏa mãn.
Cuối cùng Đậu Chiêu nắm áo mẫu thân, nằm giữa hai người.
Mẫu thân một tay chống cằm, nhẹ giọng nói chuyện với phụ thân:
– Chàng vẫn ở ngõ nhỏ bên chùa Tĩnh An sao? Người đỡ đầu có ở cũng chàng không?
Tay lướt qua Đậu Chiêu, nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay phụ thân, yếm đỏ thêu sen tịnh đế dưới ánh đèn trông vô cùng kiều diễm, ngọn núi trắng như tuyết lộ ra phân nửa. Đậu Chiêu nhìn mà đỏ mặt, vội nhắm mắt lại, thì thầm trong lòng: “Mẫu thân, con biết tiểu biệt thắng tân hôn, con không nên phá hoại chuyện tốt của người nhưng thú thực con chẳng còn cách nào cả, chờ con giúp mẫu thân đuổi người kia đi thì con cũng đi…”
Phụ thân khép mắt đáp:
– Mau ngủ đi! Sáng mai phụ thân còn kiểm tra ta đó!
Nói xong xoay người.
Tay mẫu thân rơi vào khoảng không.
Nàng chu miệng.
Phụ thân ngáy khe khẽ.
Trong phòng lại yên tĩnh.
Mẫu thân nằm xuống, nhẹ nhàng nhéo mũi Đậu Chiêu, khẽ nói:
– Đồ trứng thối này!
Mẫu thân như vậy, vừa đơn thuần lại vừa xinh đẹp, Đậu Chiêu suýt thì phì cười.
Có tiếng nha hoàn vội vã chạy vào, cách màn bẩm:
– Thất gia, thất phu nhân, Đinh di thái thái đến, nói lão thái gia tìm thất gia có chuyện quan trọng, bảo thất gia lập tức qua đó.
Mẫu thân ngạc nhiên.
Phụ thân đang ngủ lập tức bật dậy nói:
– Ngươi nói gì? Lão thái gia bảo ta giờ qua đó? Giọng nói có vẻ căng thẳng.
Nha hoàn đáp:
– Vâng!
Phụ thân thoáng chần chừ.
Mẫu thân nói:
– Vậy chàng mau qua đi ! Chưa biết chừng có liên quan đến việc đại bá dặn tam bá qua nói… Vừa nói vừa ngồi dậy.
– Đúng vậy! Đúng vậy!
Phụ thân lẩm bẩm, mặc áo đi xuống giường, cũng mặt kệ mẫu thân đang sai người mang thêm xiêm y cho hắn, vội vàng cùng Đinh di thái thái đến Hạc Thọ Đường.
Du ma ma nhẹ nhàng bước tới, thấp giọng nói:
– Thất phu nhân, người thấy có c.ầ.n s.ai người qua xem không?
– Không cần đâu!
Mẫu thân lo được lo mất nói:
– Vạn nhất liên quan đến chuyện triều đình thì không hay… Chẳng phải còn có Đinh di thái thái sao? Lúc sau hỏi bà cũng được.
Đậu Chiêu càng lúc càng nghi ngờ.
Từ lúc vào đến lúc đi Đinh di thái thái đều cúi đầu, không hề nhìn mẫu thân.
(* Trà Đại hồng bào: Trà Đại Hồng Bào được sinh ra ở phía trên mặt dốc núi cao của ngọn Cửu Long Khoa thuộc dãy Thiên Tâm Nham của núi Vũ Di ở tỉnh Phúc Kiến. Theo truyền thuyết nước đây, có một vị quan huyện Sùng An, bị bệnh lâu ngày không khỏi. Hòa thượng ở Thiên Tâm tự lấy trà này dâng lên, uống theo liều lượng nhất định bệnh tật liền khỏi. Vị huyện quan này đích thân đến chỗ vách núi mọc cây trà lấy áo Đại Hồng bào (áo bào lớn màu đỏ) đang mặc trên người khoác lên trên cây, đốt hương bái lạy. Tên Đại Hồng Bào do đó mà có vậy. Quốc trà Đại hồng bào là một trong mười loại trà quý của Trung Quốc, trà đắt hơn vàng khoảng 80 triệu đồng/lạng)