Đoàn người đi tới Hạc Thọ đường.
Có một gia đinh ngăn bọn họ ở ngoài:
– Lão thái gia nói, không ai được vào!
Thỏa Nương bất an nhìn Đậu Chiêu.
Song Chi bó tay, chỉ thiếu điều mấy nói câu: “Ta sớm biết mà”.
Hương Thảo lại cười, tiến lên gọi “ca ca” rồi nói:
– Chúng ta phụng mệnh của thất phu nhân, đưa tứ tiểu thư vào…
Sau đó nhìn vào trong Hạc Thọ đường:
– Chẳng phải bên trong ầm ĩ lắm sao? Thế nên chúng ta mới đưa tứ tiểu thư đến. Nếu ca ca không tin thì cứ vào bẩm một tiếng.
Gã kia cũng không kiên quyết, cho bọn họ đi vào trong.
Song Chi nhỏ giọng nói:
– Ngươi to gan thật! Vạn nhất hắn thực sự đi hỏi thất phu nhân…
– Không đâu! Chúng ta không dám vào Hạc Thọ đường thì chẳng lẽ bọn họ dám vào! Hương Thảo cười rất tự tin.
Đậu Chiêu âm thầm gật đầu.
Trong Hạc Thọ đường truyền đến giọng nói hơi khàn khàn nhưng vẫn sắc nhọn của mẫu thân:
– … Giờ chàng nói gì cũng muộn rồi! Chàng muốn nạp thiếp sao không nói thẳng với ta? Còn phải mời tam bá phụ đến nói đỡ với phụ thân, chẳng qua là vì chính chàng cũng thấy làm như vậy có lỗi với ta, mất đức của người quân t.ử, bị nữ sắc mê hoặc, muốn không có gì sơ hở nên mới dùng trưởng bối để đè ép ta mà thôi! Một khi đã thế, vậy mời trưởng bối hai nhà ra mặt nói chuyện cho rõ ràng…
– Thất đệ muội, thất đệ muội… (Đệ muội: em dâu)
Tam bá phụ cầu xin:
– Nạp thiếp hay không chỉ là việc nhỏ. Nếu muội không đồng ý thì thôi, cần gì phải làm loạn hai bên gia đình, khiến mọi người cười chê? Vạn Nguyên, đệ mau xin lỗi đệ muội đi! Chuyện này dừng ở đây thôi. Ngàn sai vạn sai đều là ta sai. Xin đệ muội nể mặt ta mà thông cảm.
Vạn Nguyên là tên phụ thân.
Mẫu thân yên lặng, phụ thân nhỏ giọng nói gì đó, nghe không được rõ.
Đậu Chiêu vội nói:
– Chúng ta… đi vào!
Lúc này, Hương Thảo và Song Chi đã có chút sợ hãi nhưng Thỏa Nương vẫn nghiêm nghị bế Đậu Chiêu vào phòng.
Người của Hạc Thọ đường không dám cản Đậu Chiêu.
– Ai?
Vào phòng, Đinh di thái thái đứng ở cửa nghiêm nghị quát lớn. Đậu Chiêu chưa từng thấy như vậy bao giờ.
Thỏa Nương rụt vai nhưng lại nhanh ch.óng đứng thẳng dậy, giọng nói run run nhưng vẫn không mất cung kính:
– Là tứ tiểu thư, bảo ta bế tiểu thư vào…
Nghe được tiếng động, mẫu thân lạnh lùng ngồi trên ghế thái sư và tam bá phụ đang xoa tay cầu xin ngạc nhiên quay lại. Phụ thân đang quỳ ở giữa phòng thì nhảy dựng lên, thẹn quá hóa giận quát bọn họ:
– Sao lại thế này?
Tổ phụ không có trong sảnh đường.
Đậu Chiêu còn chưa kịp mở miệng, mẫu thân cười lạnh một tiếng rồi đứng lên.
– Chàng đã làm sai rồi còn quát con cái gì?
Nàng vừa nói vừa đi đến bế Đậu Chiêu, sau đó dịu dàng hỏi:
– Có chuyện gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mắt thì nhìn Thỏa Nương một cái sắc lẻm.
Đậu Chiêu cướp lời:
– Mẫu thân, mẫu thân, con muốn… Thỏa Nương, con muốn… Thỏa Nương!
Mẫu thân nghĩ tới dám nha hoàn còn nhốt trong sương phòng, nhíu nhíu mày.
Nàng không nhận ra Thỏa Nương!
An bài Thỏa Nương là nha hoàn trong phủ, cho cơm ăn áo mặc với nàng chẳng qua chỉ là chuyện nhấc tay chi lao, căn bản sẽ chẳng để ý. Có một tiểu nha hoàn sợ sệt tiến vào bẩm báo:
– Tam phu nhân đến!
Tam bá phụ nghe thế, tinh thần phấn chấn, chỉ muối đuổi đám Đậu Chiêu đi để nói chính sự:
– Chẳng qua chỉ là một nha hoàn, Thọ Cô thích nàng thì cho nó đi là được.
Nói xong ra dấu với phụ thân.
Phụ thân vội nói:
– Thỏa Nương này cứ để theo hầu Thọ Cô là được.
Tam bá mẫu tính tình lạc quan, nói năng hài hước, rất nhiệt tình. Tuy không ở đây nhưng từ trên xuống dưới Đậu gia đều rất thích bà. Có chuyện gì cũng đều muốn nhờ bà giúp đỡ. Tam bá mẫu đột nhiên đến, mẫu thân cũng hiểu đôi phần.
Nàng cũng muốn tướng công sớm từ bỏ ý nghĩ nạp thiếp.
Dù sao Thỏa Nương cũng là nha hoàn trong phủ mình, chẳng lẽ còn sợ nàng chạy mất? Nha hoàn bên cạnh Thọ Cô giờ đều đang bị nhốt, cứ để Thỏa Nương này tạm thời chăm sóc Thọ Cô, chờ nàng xong việc rồi cẩn thận tra xét lại là được.
Mẫu thân gọi Du ma ma vào:
– Đưa Thỏa Nương này đến phòng Thọ Cô.
Du ma ma hoang mang nhìn Thỏa Nương rồi đáp lời.
Nhiều người như vậy, có Du ma ma, dù mẫu thân muốn c.h.ế.t cũng sẽ có người ngăn cản.
Đậu Chiêu cũng không lo lắng, kéo tay áo Thỏa Nương, ý bảo đi về.
Thỏa Nương còn đang ngây người vì sự bất ngờ này, đột nhiên t.ử một nha hoàn thô lâu biến thành nha hoàn bên người của tứ tiểu thư, cũng quên cả cảm tạ, bế Đậu Chiêu bước thấp bước cao ra khỏi Hạc Thọ đường.
Hương Thảo và Song Chi cũng đã nhận được tin.
Song Chi chúc mừng Thỏa Nương, khách khí hàn huyên:
– … Về sau chúng ta cùng chung một chỗ rồi.
Hương Thảo ảo não cúi đầu, vừa hối hận vừa buồn bã.
Đậu Chiêu mỉm cười, chỉ vào Hương Thảo, nói với Du ma ma:
– Ta muốn Hương Thảo.
Hương Thảo vừa mừng vừa sợ.
Lúc này Du ma ma cũng nghĩ giống thất phu nhân, hơn nữa Hương Thảo cũng hầu hạ trong phòng thất phu nhân, cũng hiểu biết, không sợ nàng có tật xấu gì, dặn dò Hương Thảo:
– Nếu tứ tiểu thư thích ngươi thì ngươi đi theo tứ tiểu thư đi! Phải nhớ làm tốt việc của mình, đừng để tứ tiểu thư tức giận…
Hương Thảo mừng rỡ không khép nổi miệng lại.
Nhũ mẫu trong phòng Tứ tiểu thư phạm tội bị nhốt, dựa vào tính tình của thất phu nhân thì chắc chắn sẽ không dùng nữa. Nàng được tứ tiểu thư coi trọng, chưa biết chừng sau này có thể lên làm nha hoàn hạng nhất đó!
Nàng càng nghĩ càng thấy tiền đồ rực rỡ, Du ma ma vừa quay đi nàng đã vội vàng cảm ơn Đậu Chiêu:
– Tứ tiểu thư, ta nhất định sẽ hầu hạ tiểu thư…
Đậu Chiêu khoát tay với Hương Thảo đang thao thao bất tuyệt, sau đó chỉ chỉ vào Hạc Thọ đường:
– Ngươi nghe… nói cho ta biết.