Cữu cữu tốt thế sao?
Đậu Chiêu bĩu môi, thầm nói với mẫu thân: Mẫu thân cứ quấy rầy cữu cữu cũng được. Cữu cữu là tiến sĩ khoa Đinh Mùi. Hơn nữa, vừa đỗ đạt đã mưu cầu được chức quan còn khuyết ở Tây bắc, dẫn cả nhà đi nhậm chức, không về lại Thực Định nữa.
Nàng chỉ gặp cữu cữu mình một lần vào ngày thành thân.
Mẫu thân có anh trai, lúc từ biệt người thân, nàng nể tìn mẫu thân, cung kính dập đầu lại cữu cữu ba cái.
Hình như cữu cữu rất kích động, ánh mắt nhìn nàng như thế “nhà có con gái mới lớn”. Lúc ấy nàng rất vui mừng, nghĩ cữu cữu nhậm chức ở Tây Bắc, đường xá xa xôi, không tiện liên lạc. Mẹ kế thì trong mắt lại chỉ có huynh đệ nhà mình, cữu cữu là người đọc sách, chắc chắn là tâm cao khí ngạo, không muốn chịu nhục nên mới không đến Đậu gia. Lần này cữu cữu trở về tiễn nàng, có thể thấy trong lòng cữu cữu vẫn có đứa cháu này. Thậm chí nàng còn định nhân dịp này hiếu kính cữu cữu cẩn thận, để cữu cữu kể lại chuyện mẫu thân năm đó cho mình.
Không ngờ nàng chân trước xuất môn, cậu chân sau đã quay về Tây Bắc, hơn nữa từ đó về sau bặt vô âm tín.
Nếu lúc trước cữu cữu kiêng dè mẹ kế thì sau khi nàng gả về phủ Tế Ninh hầu thì còn gì kiêng kị nữa?
Đậu Chiêu nghĩ thế nào cũng không rõ.
Sau này, chị họ Triệu Bích Như nhà cữu cữu theo phu quân đến kinh thành nhậm chức, từng đến thăm nàng nhưng nàng lại dùng ba chén trà đuổi đi.
Người như vậy có thể trông cậy sao?
Đậu Chiêu nghi ngờ, nấp sau rèm lớn trầm tư.
Nếu mẫu thân đồng ý cho phụ thân nạp thiếp thì chẳng lẽ kế mẫu là được phù chính? (Phù chính: Nâng từ hàng thiếp lên hàng chính thất)
Nhưng lúc nào kế mẫu cũng đều tự xưng là: Mình được Đậu gia cưới hỏi đàng hoàng, dùng kiệu tám người khiêng đưa về. Nghe xong những lời này của bà cũng đâu có ai phản đối gì?
Kế mẫu có thể giải tán nha hoàn của mẫu thân, có thể uy h.i.ế.p, lợi dụng đám v.ú già của Đậu gia nhưng không thể có chuyện ngay cả những phu nhân quan lại quyền quý cũng trợn mắt nói dối theo chứ.
Chẳng lẽ giữa đó còn có nữ t.ử nào khác?
Nhưng cũng không đúng, kế mẫu vào cửa rồi có thai, muội muội Đậu Minh chỉ nhỏ hơn nàng hai tuổi, 7 tháng…
Đậu Chiêu càng nghĩ càng hồ đồ.
Hàm Tiếu đi đến. Nàng thật cẩn thận nói:
– Thất phu nhân, tam phu nhân đến.
Mẫu thân vội lau nước mắt, sai nàng:
– Mau mời tam đường tẩu vào đây nói chuyện.
Rồi vội đứng dậy nghênh đón.
Vẻ mặt tam bá mẫu nghiêm túc, được hai nha hoàn đỡ đi vào.
Thấy mẫu thân, mắt nàng đó lên, kéo tay mẫu thân.
Nha hoàn trong phòng đều lui xuống.
Tam bá mẫu không đợi Du ma ma dâng trà đã nói:
– Ta biết lòng muội buồn, ta cũng không cản muội, muốn khóc thì cứ khóc đi. Nhưng khóc xong rồi thì phải lấy lại tinh thần mới được. Nhìn thất thúc như vậy, sau này muội phải chiến đấu gian khổ đó!
– Muội biết!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mẫu thân nói xong, nước mắt lại tuôn rơi, nàng không kể khổ mà chỉ xin lỗi tam bá mẫu:
– Phía tam bá, xin tam tẩu nói giúp muội mấy câu. Muội giận quá nên mới nói những lời này. Xin tam bá nể tình trẻ tuổi, không hiểu chuyện, đừng so đo với muội.
– Muội nói vậy là khách sáo với chúng ta rồi.
Tam bá mẫu cũng khóc theo:
– Nói đến nói đi cũng là tam ca không đúng! Nếu tam ca không lỗ mãng thì thất thúc sẽ chẳng gây chuyện thế này…
– Chuyện này liên quan gì đến tam bá đâu?
Mẫu thân nức nở cắt lời tam bá mẫu.
– Nói là huynh đệ nhưng tam bá coi Vạn Nguyên như con, Vạn Nguyên có chuyện cần tìm, tam bá sao có thể khoanh tay đứng nhìn. Nói đến nói đi đều là Vạn Nguyên không đúng, hắn bị ma ám… muội chỉ hận… Chúng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ, luận tình cảm hẳn là phải tốt hơn bất kì cặp phu thê nào mới đúng. Hắn muốn nạp thiếp sao không bàn trước với muội? Muội không đồng ý hắn liền quỳ gối trên tuyết không đứng dậy… phụ thân 42 tuổi mới có hắn, là độc đinh của dòng này, hắn coi là ta gì? Ta nghĩ mà lạnh lòng…
Lại gục xuống khóc òa.
– Đừng khóc! Đừng khóc!
Tam bá mẫu ôm mẫu thân:
– Đời người có ai không gặp phải khó khăn? Thất thúc còn trẻ, khó tránh khỏi có lúc hồ đồ. Ta cũng không sợ muội cười, đại bá đó, trầm ổn đúng không? Vừa đỗ tiến sĩ chẳng phải cũng học theo người ta, nạp thiếp. Lúc ấy đại tẩu cũng giận muốn khóc nhưng qua vài năm, qua thời hoang đường rồi, biết vẫn là thê t.ử mới là tốt nhất, toàn tâm toàn ý sống bên đại tẩu. Đại tẩu đã sắp 40 vẫn sinh thêm Lan Nhi… Có thể thấy, đôi khi lấy nhu thắng cương chứ không thể lấy cứng chọi cứng!
– Lời tam tẩu nói muội đều hiểu.
Mẫu thân nghe, ngồi thẳng dậy, lau nước mắt nói:
– Muội có chuyện muốn nhờ tam tẩu.
Cũng không nói tiếp chủ đề kia.
Tam bá mẫu có chút bất ngờ, vội hỏi:
– Muội cứ nói đi. Chỉ cần ta giúp được thì sẽ giúp.
– Nếu nữ nhân kia muốn vào cửa nhà chúng ta, vậy kiểu gì ta cũng phải đến gặp trước. Ta muốn mời tam tẩu và đại tẩu đi cùng.
Đây vốn là quy củ của nhà giàu, cho dù đồng ý cho phu quân nạp thiếp nhưng cũng phải nhìn người đó thế nào. Nếu là nữ t.ử phong trần hay phẩm hạnh không tốt thì dù thê t.ử có từ chối yêu cầu của phu quân cũng sẽ không mắc phải tội “ghen tỵ”. Không thể so với đám thương nhân, không cần để ý gì, thích là cưới về nhà.
Tam bá mẫu hiểu ra:
– Được, được. Ta sẽ nói lại với đại tẩu.
– Vậy phiền tam tẩu rồi.
Mẫu thân nói xong, đứng lên:
– Để muội nói với Vạn Nguyên, bảo hắn đưa người từ kinh thành về Thực Định.
Tam bá mẫu không nói thêm, cười cười vỗ vỗ tay mẫu thân:
– Thất đệ muội cũng đã trưởng thành!
Ngữ khí nửa là cảm khái, nửa là vui mừng.