Một nữ t.ử dáng người yểu điệu mặc áo hồng đứng thẳng tắp bên cửa sổ, cùng hàn mai tôn nhau lên, rực rỡ.
Lòng Đậu Chiêu căng thẳng.
Là kế mẫu!
Bóng dáng này nàng vĩnh viễn không quên!
Sau khi tổ phụ, tổ mẫu lần lượt qua đời, tam bá phụ đưa nàng đến kinh đô để đoàn tụ với phụ thân, kế mẫu từng đứng bên cửa sổ như vậy, nhìn nàng bằng ánh mắt sắc bén. Buổi tối khi phủ Tế Ninh hầu chính thức đặt lời với Đậu gia, bà từng đứng bên cửa sổ, mặt trầm như nước nhìn nàng, khi nàng để Ngụy Đình Du nhận tỳ nữ bà đưa qua rồi sau đó lại để Ngụy Đình Du tặng tỳ nữ đó cho người, tết nguyên đán về nhà chúc tết, bà cũng từng đứng bên cửa sổ, tay nắm c.h.ặ.t, im lặng nhìn mình. Khi bà muốn hỏi cưới cháu gái ngoại của Tăng Di Phân cho đệ đệ Đậu Hiểu nhưng bị từ chối, bà gọi nàng về nhà, dữ tợn đứng bên cửa sổ…
Đậu Chiêu nhìn chằm chằm bóng dáng kia không rời mắt.
Từ hoảng sợ đến cười thoải mái, nàng như đi chân trần trong tù ngục đi vào trong một lần.
Ai lại thương tiếc người từng làm tổn thương mình, gào thét với mình.
Mẫu thân thoáng dừng bước.
Mưa phùn như hoa nở.
Bóng người kia quay lại.
Trán nhẵn mịn, mũi cao thẳng, mắt trong veo, tựa như đất thiêng sinh hiền tài.
Mẫu thân lại mèo bị giẫm đuôi, nhảy dựng lên: “Sao lại là ngươi? Vương Ánh Tuyết, tại sao lại là ngươi!”
Nàng lảo đảo sắp ngã, tay bế Đậu Chiêu buông thõng xuống, Đậu Chiêu vội ôm lấy thắt lưng mẫu thân thì mới không bị ngã.
Đại bá mẫu và tam bá mẫu nhìn nhau, tam bá mẫu nhanh nhẹn đón lấy Đậu Chiêu vào lòng.
Vương Ánh Tuyết thong dong bước ra.
Nàng đứng ở hành lang cong cong bên hiên nhà hành lễ với mẫu thân, nhẹ giọng hô:
– Tỷ tỷ!
– Nhà họ Triệu chúng ta chỉ có mình ta là con gái, chẳng biết ta có thêm muội muội từ khi nào?
Mẫu thân cười lạnh, tuy vẫn cố gắng duy trì sự tao nhã ban đầu nhưng sự chật vật trong mắt vẫn hiện rõ:
– Có phải là ngươi nhận nhầm người rồi chăng?
Vương Ánh Tuyết cúi đầu nhìn xuống, quỳ gối bên hành lang lạnh băng, vẻ mặt cung kính, hèn mọn, như biểu hiện cung kính khi gặp trưởng bối nhà họ Đậu vậy:
– Tỷ tỷ, hai nhà chúng ta là láng giềng, muội không có tỷ muội, tỷ cũng chỉ có một người đại huynh, chúng ta lớn lên bên nhau thân như chân tay, tính muội tỷ tỷ cũng hiểu. Nhà muội tuy nghèo nhưng không phải là người không có liêm sỉ. Cao gia biết rõ nhà ta gặp vận đen nhưng còn gả con gái đến. Đại tẩu và đại ca thành thân chưa đầy một tháng đã chủ động bảo đại ca đến Tây Trữ Vệ hầu hạ phụ thân. Giờ đứa cháu trong nhà bệnh nặng nhưng dù bán hết bốn mẫu ruộng trong nhà cũng không đủ bạc để chữa bệnh. Ta vốn nghĩ, chỉ cần có người đồng ý, làm nô làm tỳ ta cũng đều chấp nhận, chưa từng nghĩ lại chính là tỷ phu.
Nàng nói xong, dập đầu ba cái thật vang với mẫu thân:
– Giờ sai cũng đã sai rồi, ta không nói chuyện gì khác, chỉ có thể cầu xin công t.ử. Nếu tỷ tỷ đồng ý cho ta vào cửa, ta sẽ quên hết mọi thứ, tận tâm hầu hạ tỷ tỷ. Tỷ tỷ…
Khóe mắt nàng lấp lánh ánh lệ:
– Muốn trách chỉ trách tạo hóa trêu ngươi…
Nàng lại dập đầu một cái:
– Sau này muội sẽ hầu hạ tỷ tỷ chu đáo!
– Ha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mẫu thân phì cười, ánh mắt sáng ngời nhìn thẳng vào Vương Ánh Tuyết, sau đó nhíu mày nói:
– Vậy nếu ta không đồng ý thì sao?
Vương Ánh Tuyết thoáng ngây người, sau đó cười tự giễu:
– Vậy xin tỷ tỷ ban cho ta tấm lụa trắng.
Mẫu thân không nói một lời, rút chiếc khăn đỏ thẫm ở bên hông, cười hỏi Vương Ánh Tuyết:
– Có đủ dài không!
Vương Ánh Tuyết cẩn thận nhìn mẫu thân, chậm rãi đứng dậy, mỉm cười đi tới trước mặt mẫu thân, cúi xuống nhặt chiếc khăn đỏ thẫm lên, thản nhiên nói:
– Đa tạ tỷ tỷ.
Sau đó xoay người đi vào phòng khách.
Tuyết trắng rơi lên mái tóc đen như nước sơn của nàng rồi nhanh ch.óng biến mất.
Đây là thôn trang hồi môn của đại bá mẫu, nếu để xảy ra án mạng, thì thanh danh của bà mất sạch.
Đại bá mẫu sợ hãi, vội hỏi:
– Thất đệ muội, nữ t.ử đó là ai? Có quen biết với muội?
Mẫu thân nhìn theo cánh cửa lớn đóng c.h.ặ.t lại, thất hồn lạc phách, lắp bắp nói :
– Nàng là con gái của Vương Hựu Tỉnh, ở Nam Oa, là đồng môn với phụ thân muội, hai nhà cũng có qua lại…Nàng nhỏ hơn muội hai tuổi… lúc muội xuất giá nàng còn tặng muội hai chiếc khăn tay thêu hoa sen tịnh đế do nàng tự tay thêu… Muội không ngờ… có nằm mơ cũng không ngờ… Khó trách Vạn Nguyên không chịu nói là ai… Bọn họ lập bẫy, lừa muội mắc mưu…
Đại bá mẫu và tam bá mẫu hoảng sợ :
– Vương Hựu Tỉnh, có phải là Vương Hành Nghi vì đắc tội với Trần Đông mà bị lưu đày ?
Mẫu thân nhẹ nhàng gật đầu, hai hàng lệ tuôn rơi.
– Thất thúc sao có thể hồ đồ như vậy? Phụ thân nàng là tiến sĩ năm Kỷ Sửu, cùng năm với Ngũ bá…
Đại bá mẫu vội đến độ đi đi lại lại:
– Không được, ta phải nói cho tiểu thúc một tiếng…
Lại dặn tam bá mẫu:
– Muội mau ngăn Vương tiểu thư lại, ta gọi người đến!
Bởi vì nạp thiếp từ khi còn quá trẻ không phải là chuyện gì hay ho nên những người hậu hạ trong phòng sớm đã bị đại bá mẫu cho lui.
Tam bá mẫu cũng ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề.
Đậu gia không sợ đắc tội quyền quý nhưng lại sợ phải gánh trên lưng cái tiếng bức t.ử thiếu nữ nghèo khổ.
Bà vội đồng ý, xách váy chạy ra ngoài.
Mẫu thân lẳng lặng đứng trên cầu gỗ, để mặc tuyết rơi lả tả trên người, biến nàng thành người tuyết.
Ở bên nàng chỉ có Đậu Chiêu nhỏ xíu.