Tam bá mẫu vừa đi, mẫu thân liền trừng mắt nhìn phụ thân, ánh mắt sắc lạnh như đao, như băng. Phụ thân cũng không chút yếu thế trừng lại, như con thú hoang nổi giận.
Không khí trong phòng như đang giương cung bạt kiếm.
Đậu Chiêu co người bé xíu sau rèm, nghe cha mẹ chỉ trích nhau.
– Triệu Cốc Thu, rốt cuộc nàng muốn làm gì? Nàng thấy ta chưa đủ mất mặt sao?
Đậu Chiêu nho nhỏ thân ảnh lui ở màn lý, nghe cha mẹ cho nhau chỉ trích.
– Thiếp muốn làm gì? Thiếp còn muốn hỏi chàng, chàng muốn làm gì? Lấy con gái của tội thần làm thiếp, sách thánh hiền chàng vứt đi đâu? Có phải chàng muốn danh dự trăm năm qua của Đậu gia, mấy đời tích lũy sẽ bị hủy trong tay chàng? Chàng không sợ mất mặt nhưng thiếp vẫn cần mặt mũi!
Phụ thân tức giận đến mặt đỏ tai hồng:
– Chúng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ, nàng còn không hiểu sao? Giờ nàng không giúp ta lại còn ngáng chân ta, mời Nhị bá mẫu đến chê cười ta, nàng là thê t.ử kiểu gì thế? Thanh danh của ta không còn chẳng lẽ nàng vui lắm? Nàng đừng quên, phu thê là một! Cái tiếng hiền thê của nàng đâu! May mà nhạc mẫu qua đời sớm, nếu nhìn thấy nàng thế này, không biết sẽ đau lòng cỡ nào.
– Đậu Thế Anh, chàng muốn thì cứ nói thiếp, nhắc đến mẫu thân thiếp làm cái gì?
Mẫu thân giận đến phát khóc:
– Chàng còn nhớ là chúng ta lớn lên bên nhau? Vậy chàng có nhớ mẫu thân thiếp đối xử với chàng thế nào? Có có nhớ trước khi thành thân chàng nói gì với thiếp? Chàng không biết xấu hổ! Muốn thiếp che giấu giúp chàng, không có cửa đâu!
Phụ thân lập tức ủ rũ như cà gặp sương giá, trong thần sắc hiện lên chút bất an:
– Ta… ta cũng không cố ý nhắc đến nhạc mẫu, nàng có cần nói mãi không tha thế không? Ta thế này chẳng phải là bị nàng bức ép sao?
Hắn nói xong, như nhớ lại chuyện cũ, vừa giận vừa tức:
– Bảo Sơn chẳng qua chỉ là rủ ta đi uống rượu mà nàng đã nổi cáu với người ta. Người ta đến nhà chưa uống được chén trà đã bị nàng đuổi khiến ta bị các bạn đồng môn cười nhạo…
Hắn càng nói càng tức giận:
– Nàng chỉ biết trách ta nhưng sao nàng không nghĩ lại chính mình! Nếu tính tình nàng tốt một chút, ta có cần phải đi tìm tam ca xin giúp không?
Mẫu thân giận đến run người, cuống quýt lau nước mắt trên mặt:
– Chàng đã làm sai rồi còn không biết xẩu hổ mà mắng thiếp! Phùng Bảo Sơn kia có gì tốt? Ngoài rượu chè c.ờ b.ạ.c thì hắn biết làm gì? Kì thi cuối năm nếu không phải Học đại nhân nể tình đại bá thì hắn sớm đã bị cách chức. Chỉ có chàng, ngày nào cũng lê la cùng hắn, chàng cũng chẳng có gì tốt cả!
Phụ thân nghẹn lời, hồi lâu sau mới lẩm bẩm:
– Nhưng nàng cũng không thể như vậy được!
– Chàng muốn thiếp làm sao?
Mẫu thân lớn tiếng chất vấn:
– Mở rộng cửa đón Vương Ánh Tuyết vào? Thiếp có độ lượng như thế thì Vương Ánh Tuyết có phúc thế sao?
Mẫu thân cười lạnh:
– Đậu Thế Anh, thiếp nói lời này với chàng, nữ t.ử trên đời này chàng muốn lấy ai cũng được nhưng nếu Vương Ánh Tuyết muốn vào cửa thì trừ phi thiếp c.h.ế.t!
– Nàng… ta…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phụ thân chỉ vào mẫu thân, tay run run, nửa ngày cũng không nói được một lời.
Mẫu thân cười khinh thường, ưỡn thẳng lưng.
Thì ra vợ chồng còn có thể cãi nhau như vậy!
Đây là phụ thân luôn tỏ vẻ đạo mạo của nàng?
Sao lại giống như đứa trẻ con vậy!
Đậu Chiêu nhìn mà mắt trợn tròn, miệng há hốc.
Nàng chưa từng cãi nhau với Ngụy Đình Du bao giờ.
Ban đầu là không dám nhưng sau này là khinh thường.
Phụ thân cúi đầu, thấp giọng nói:
– Cốc Thu, chúng ta không cãi nhau được không?
Ngữ khí của hắn rất đáng thương:
– Chuyện này hoàn toàn là lỗi của ta, Ánh Tuyết là bị ta làm liên lụy. Nếu không, nàng ấy là nữ nhi nhà lành, tội gì phải chịu nhục nhã như vậy? Huống hồ, sau này ta và Ánh Tuyết sẽ chẳng có gì nữa, về sau nàng ấy sẽ đến điền trang ở.
Hắn nói xong, ngẩng đầu lên, trong ánh mắt là mấy phần chờ mong:
– Chúng ta cứ như trước được không? Sau này chuyện gì ta cũng đều nghe lời nàng, không bao giờ đi ra ngoài cùng Bảo Sơn nữa…
Được!
Thiếu chút nữa Đậu Chiêu đã không nhịn được mà xông ra đáp lời thay mẫu thân.
Vợ chồng cãi nhau còn có gì đáng quý hơn việc trượng phu chủ động cúi đầu nhún mình, càng thể hiện địa vị của thê t.ử trong cảm nhận của trượng phu.
Nếu Vương Ánh Tuyết có thai, theo tính cách của phụ thân thì chắc chắn là quyết tâm lấy Vương Ánh Tuyết về, không bằng nhân cơ hội cho phụ thân một cái thang, vừa có thể thể hiện mình là người hiền lương, độ lượng lại vừa có thể lung tạc trái tim phụ thân, thậm chí sau này vợ chồng có gì bất hòa còn có thể đem chuyện này ra để phụ thân nhường bước.
Đây chính là một mũi tên b.ắ.n ba con chim!
Hơn nữa gương vỡ lại lành, mặc kệ có nứt hay không, trong mắt người khác vẫn là một cái gương.
Vương Ánh Tuyết kia chỉ sợ nhìn một lần cũng đủ để tim như bị đao cắt.
Lại bắt Vương Ánh Tuyết viết khế ước bán mình, vứt nàng ta đến điền trang.
Mặc kệ giờ phụ thân nói thật hay nói dối nhưng chuyện đã hứa hẹn không thể lật lọng chứ?
Chỉ cần một ngày phụ thân không nuốt lời thì Vương Ánh Tuyết sẽ vẫn phải ở lại điền trang. Vừa vặn để mọi người thấy, Vương Ánh Tuyết ở Đậu gia có vị trí gì!
Cho dù phụ thân muốn đổi ý cũng không sợ.
Đến lúc đó dẫn Vương Ánh Tuyết đến các nhà chơi đi. Vương Ánh Tuyết chẳng phải là người sĩ diện sao? Làm thiếp cho người ta, đến lúc đó xem xem nhà họ Vương các người còn có mặt mũi gặp ai nữa!