Sống Lại Ta Quyết Trả Thù

Chương 29



–      Muội là coi trọng Du ca nhi tuổi còn nhỏ mà đã được dạy dỗ cẩn thận như vậy, lòng rất thích. Nếu tỷ tỷ không muốn thì coi như muội chưa từng nói gì.

Vẻ mặt không khỏi có chút ảm đạm.

–      Không phải! Không phải! Du ca nhi là con trưởng, chuyện này tỷ phải thương lượng với Hầu gia mới được…

Mẹ chồng tỏ ý xin lỗi.

–      Tỷ tỷ đừng nói nữa! Là muội không biết nặng nhẹ

Mẫu thân thẹn thùng, cười xấu hổ, sau đó đưa hoa quả trên bàn mời mẹ chồng ăn:

–      Nào, thử món mứt quả hồng này đi. Là trong nhà làm đó, ngọt mà mềm lắm. Thử xem có hợp khẩu vị không?

Mẫu thân dứt khoát chuyển đề tài khiến cho Điền thị rất bất an.

–      Cốc Thu, hay là chờ tỷ về thương lượng với Hầu gia rồi nói tiếp? Điền thị do dự.

Mẫu thân cười thản nhiên đáp:

–      Tỷ tỷ đừng nói nữa! Tỷ cũng biết tính muội rồi đó, nói gió thì là mưa. Chỉ nói chơi mà thôi…

Điền thị mỉm cười.

Dường như là nhớ lại chuyện trước kia, ánh mắt bà càng thêm nhu hoa:

–      Muội đó, sao có thể thế được? Đã làm mẹ rồi mà vẫn còn láu táu như thế!

Nói xong, thần sắc thoáng nghiêm túc nói:

–      Chỉ cần muội cam lòng thì tỷ có tiếc gì? Chỉ là hai người chúng ta ở đây nói chuyện này cũng không ổn. Muội cũng phải hỏi ý kiến của muội phu và cha chồng muội mới được!

–      Tỷ tỷ!

Ánh mắt mẫu thân như sáng bừng lên:

–      Muội chỉ sợ sẽ khiến Du ca nhi phải chịu thiệt!

Vẻ vui mừng không chút che dấu của mẫu thân khiến cho Điền thị cũng vui mừng, bà cười nói:

–      Đậu gia là nhà thi thư có tiếng, tỷ sợ thiệt thòi cho Thọ Cô ấy chứ.

–      Sao thế được! Sao thế được!

Mẫu thân nói xong, xoay người quay về phòng, đưa một miếng ngọc bội cho Điền thị:

–      Tỷ tỷ, đây là món đồ gia truyền của Triệu gia, tỷ cũng biết đó. Muội xin tặng cho Du ca nhi.

–      Cái này…

Điền thị nhận cũng không phải mà từ chối cũng không xong.

Mẫu thân cười nói:

–      Nếu hai đứa trẻ có duyên, tỷ muội ta cùng vui, nếu không có duyên phận thì muội vẫn là dì của Du ca nhi mà!

Điền thị mỉm cười, nghĩ nghĩ rồi tháo chiếc vòng dương chỉ bạch ngọc trên tay ra nói:

–      Đây là lúc xuất giá phụ thân tặng cho tỷ, giờ tỷ tặng nó cho Thọ Cô.

Bản thân thì đón lấy ngọc bội.

Mẫu thân vui mừng thấy rõ, trịnh trọng cất vòng ngọc vào lòng mình.

Đậu Chiêu nhìn mà mũi cay cay, lại cảm thấy có người đang kéo áo mình.

–      Bọn họ đang làm gì?

Phía sau truyền đến giọng nói của Ngụy Đình Du.

Đậu Chiêu giật lại áo từ tay Ngụy Đình Du, nói:

–      Không biết!

Sau đó bỏ mặc hắn, đi về phía giường.

Ngụy Đình Du há hốc miệng, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần, lũn cũn chạy qua, đuổi được Đậu Chiêu trước khi nàng trèo lên giường.

Đậu Chiêu liếc nhìn hắn một cái, dựa vào gối lớn, bất an c.ắ.n hạt bí.

Đã bốn ngày ba đêm rồi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từng chi tiết đều hiện rõ trong mắt, thực sự sống động…

Đây là đang trong mơ sao?

Nếu không phải là giấc mơ thì nàng đang ở đâu?

Đậu Chiêu không thích cảm giác không thể khống chế được như vậy. Rất phiền thế nhưng nàng cũng không muốn rời khỏi giấc mơ này.

Bất kể thế nào, dù chỉ là mơ thì giúp mẫu thân chiến thắng Vương Ánh Tuyết vẫn có thể an ủi bản thân một chút.

Ngụy Đình Du nhìn Đậu Chiêu chằm chằm. Đậu Chiêu cũng chẳng buồn nhìn hắn lấy một lần. Mặt hắn đỏ bừng nói:

–      Đây là nhà ngươi sao?

Đậu Chiêu ừm một tiếng, tiếp tục theo đuổi suy nghĩ của riêng mình.

Ở phủ Tế Ninh hầu, Ngụy Đình Du chính là trung tâm, lần đầu bị lạnh nhạt, hắn giận dữ, lớn tiếng nói:

–      Trà nhà các người thật khó uống!

Du ma ma xấu hổ, khó xử.

Đậu Chiêu ngẩng đầu, hơi liếc qua hắn rồi nói:

–      Ngươi có thể không uống!

–      Ngươi…

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngụy Đình Du giận dữ, lúc trắng lúc đỏ, hét lớn:

–      Nhà ngươi cái gì cũng thật khó nuốt.

Đậu Chiêu mặc kệ hắn, gọi:

–      Thỏa Nương, bế ta qua bàn học!

Nếu lúc này đi ra ngoài, dựa vào sự coi trọng của mẫu thân với Ngụy Đình Du, chắc chắn sẽ cảm thấy nàng và Ngụy Đình Du không vui vẻ, là nàng làm Ngụy Đình Du khó chịu nhưng nàng cũng không muốn tự chịu tội, sao phải ngồi đó để nghe Ngụy Đình Du cố tình gây sợ. Đơn giản là cứ tách ra, chờ người lớn bàn chuyện xong thì sẽ vào tìm bọn họ.

Dù sao cũng sắp đến bữa trưa rồi, Ngụy Đình Du dù nổi cáu thì cũng sẽ không làm ầm ĩ quá lâu.

Quả nhiên, chưa qua một chén trà, lúc Ngụy Đình Du còn như con gà chọi trừng mắt nhìn nàng thì Hàm Tiếu đi vào mời bọn họ ra đại sảnh dùng bữa.

Đậu Chiêu mỉm cười chạy ra.

Có thể là tổ phụ và phụ thân đã nhận được tin.

Ngụy Đình Du cũng được một gia đinh bế ra đại sảnh.

Đậu Chiêu thoải mái dùng bữa trưa.

Thói quen được bồi dưỡng lâu dài khiến động tác của nàng thoải mái, tự nhiên như nước chảy bây trôi.

Điền thị nhìn, không nhịn được gật đầu nói:

–      Không hổ là nữ nhi củ Đậu gia.

Mẫu thân có chút nghi hoặc nhưng nghe câu tán thưởng này thì vui vẻ kiêu ngạo, vứt sự nghi hoặc ra sau gáy.

Sau khi ăn xong, Ngụy Đình Du được gia đinh bế về, cũng được tặng rất nhiều giấy, b.út mực.

Đậu Chiêu lại đang thầm nghĩ trong lòng.

Sao bọn họ còn không đi?

Bất luận thế nào cũng phải nghĩ cách làm cho Vương Ánh Tuyết kí khế ước bán mình mới được!

Nếu phụ thân quyết tâm nuôi Vương Ánh Tuyết ở bên ngoài, ba năm sau Vương Hành Nghi phục hồi chức quan thì sẽ càng phiền toái.

Nhưng phải thuyết phục mẫu thân thế nào?

Nàng cau mày, càng nghĩ càng không ra được cách hay.



Lời tác giả: Có vấn đề muốn nói với mọi người một chút.

Về vấn đề tội thần lưu đày, nói chung, không phải tội phản nghịch thì sẽ không liên lụy đến gia đình. Cho nên tuy rằng Vương Hành Nghi bị lưu đày nhưng người nhà ông ta vẫn có thể sống bình thường. Hơn nữa, triều đình vì chiếu cố kẻ trí sĩ nên còn cho phép người thân thích hoặc con cái của người bị lưu đày đi cùng để chăm sóc việc ăn ở của người đó nhưng chi phí tự lo liệu. Thậm chí có người bị lưu đày vì cha mẹ tuổi già còn được triều đình miễn phải lưu đày.

Mọi người đừng hiểu lầm Vương Ánh Tuyết bị bán đi gì gì đó, tội Vương Hành Nghi phạm phải cũng không phải là tội gì quá nặng.