Sống Lại Ta Quyết Trả Thù

Chương 31



–      Thế chẳng phải là giống nhà thương nhân lấy bình thê về sao?

Phụ thân sửng sốt, hồi lâu sau mới lẩm bẩm:

–      Cái này, cái này sao giống nhau? Hai nàng sống ở đây, mọi người đều biết ai là lớn, ai là bé…

–      Đúng là chuyện gì chàng cũng đã nghĩ hết rồi!

Mẫu thân cười nói nhưng ánh mắt chẳng có ý cười.

–      Chẳng phải phụ thân đang phạt chàng sao? Chàng về sớm đi! Chuyện này ta và đại tẩu thương lượng là được.

Phụ thân cao hứng nhảy dựng lên, nắm tay mẫu thân nói:

–      Cốc Thu, nói như vậy, nàng đã đồng ý rồi!

Như đứa trẻ được kẹo.

–      Ta đồng ý rồi!

Khóe miệng mẫu thân hơi cong lên, nắm lại tay phụ thân, cúi đầu khẽ hôn lên tay hắn rồi nói:

–      Mau về đi thôi! Cẩn thận phụ thân lại mắng chàng!

Phụ thân nhìn mẫu thân cười, dịu dàng vuốt tóc mẫu thân:

–      Cốc Thu, nàng thật tốt!

Mẫu thân cười khanh khách, cười đến rơi nước mắt.

Phụ thân hoan hỉ đi ra.

Mẫu thân chỉ ngồi đó cười, nhưng nụ cười dần bị ngưng kết lại, nước mắt càng lúc càng nhiều.

–      Mẫu thân! Đậu Chiêu nhào vào lòng mẫu thân.

Mẫu thân khẽ vuốt tóc nàng, thấp giọng nói:

–      Vương Ánh Tuyết có lòng… Có lẽ ngay từ đầu không phải nhưng ít nhất sau đó là đã có âm mưu… Thọ Cô, phụ thân con không tin lời ta nói, con tin mẫu thân không?

–      Con tin, con tin!

Đậu Chiêu gật đầu lia lịa, mắt ươn ướt.

–      Nhưng con tin thì có ích gì?

Mẫu thân cười, nước mắt như sương sớm trong veo đọng bên gò má trắng như ngọc của nàng.

–      Con bé con này, chẳng hiểu gì cả!

Nàng thân thiết véo véo cái mũi nhỏ của Đậu Chiêu.

Con biết, con biết!

Cái gì con cũng biết!

Đậu Chiêu không nhịn được lệ rơi đầy mặt.

Nàng không thực sự là đứa trẻ hai tuổi.

Nếu phụ thân nói ra chuyện Vương Ánh Tuyết có t.h.a.i thì có thể thấy là đã hết cách, muốn được ăn cả ngã về không.

Con cái bên Tây Đậu rất ít, làm như vậy có lẽ sẽ khiến Vương Ánh Tuyết gánh tiếng lẳng lơ, dan díu nhưng nếu mẫu thân kiên quyết không cho Vương Ánh Tuyết vào cửa thì sẽ khiến các bậc trưởng bối Đậu gia không hài lòng về nàng, thậm chí có khi sẽ mang tiếng không hiền lương, đức độ. Huống chi, cái tiếng xấu dan díu đó cũng chỉ là trong mắt mấy vị trưởng bối Đậu gia mà thôi, vì mặt mũi của dòng họ, người họ Đậu tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài, không những thế mà nếu nghe được chút lời đồn thổi gì cũng còn có thể sẽ cố gắng biện hộ cho Vương Ánh Tuyết. Tiếng xấu này với Vương Ánh Tuyết có tác dụng gì đâu?

Vương Ánh Tuyết dùng thủ đoạn với phụ thân, chuyện rõ ràng như vậy, dựa vào sự thông minh của phụ thân mà vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, có thể thấy được tim sớm đã thiên lệch. Vương Ánh Tuyết giỏi dùng thủ đoạn như vậy, chờ nàng vào cửa rồi còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa. Nếu mỗi lần có chuyện, mẫu thân đều phải giải thích, kể lể như vậy thì sống còn gì thú vị.

Phụ thân vì để Vương Ánh Tuyết vào cửa, đầu tiên uy h.i.ế.p đòi hưu thê với mẫu thân, sau đó lại gần như quỳ xuống trước mặt mẫu thân để khẩn cầu…

Sau này, còn có bao nhiêu sự nhục nhã đang chờ nàng phía trước!

Thiếu niên dưới gốc ngọc lan là giấc mộng trong lòng mẫu thân.

Giấc mơ tan vỡ, tỉnh giấc hay còn trầm luân?

Lòng Đậu Chiêu chấn động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cho nên mẫu thân mới chọn cái c.h.ế.t!

Nảng ngẩng đầu hoảng hốt nhìn mẫu thân.

Mẫu thân mỉm cười, rơi lệ.

Ánh mắt xuyên qua tầng tầng hư ảo, dừng lại ở nơi nào đó.

–      Thọ Cô, mẫu thân mệt rồi, muốn nghỉ ngơi. Con đi tìm Du ma ma chơi đi!

Nàng nói năng lộn xộn.

–      Mẫu thân! Mẫu thân! Đậu Chiêu ôm lấy chân mẫu thân, khóc òa lên.

Nàng sẽ không bao giờ rời khỏi mẫu thân nửa bước.

–      Con ngoan!

Mẫu thân hôn lên má nàng, nước mắt lạnh băng rơi vào cổ nàng, lạnh đến run người,

–      Khó trách đại tẩu khen con thông minh… đúng là mẹ con đồng lòng… chỉ có con biết lòng mẫu thân buồn khổ… Nhưng mẫu thân chẳng còn sức lực nữa… con muốn trách thì trách mẫu thân vô dụng, yếu đuối… Mẫu thân đi rồi thì vẫn còn cữu cữu…

Nàn run giọng nói:

–      Chưa biết chừng như thế lại tốt… Bọn họ nợ mẫu thân, đều phải trả lại cho con… Tránh để chúng ta t.r.a t.ấ.n lẫn nhau, vứt hết ân tình cũ đi… để chúng ta nhìn nhau chán ghét…

–      Không được, không được…

Đậu Chiêu la hét:

–      Chỉ cần còn sống thì còn có hi vọng, chỉ cần còn sống…

Mẫu thân ôm c.h.ặ.t nàng như một khảm nàng vào lòng, hồi lâu sau mới dần buông nàng ra, lớn tiếng gọi:

–      Du ma ma…

Đậu Chiêu gào khóc, lớn tiếng thét ch.ói tai:

–      Mẫu thân đừng c.h.ế.t, mẫu thân đừng c.h.ế.t…

Du ma ma kinh ngạc cũng khóc, quỳ gối trước mặt mẫu thân:

–      Không bằng người lấy kéo đ.â.m ta luôn đi cho xong…

–      Ma ma…

Mẫu thân nắm lấy bả vai Du ma ma:

–      Ta thực sự không chống đỡ nổi nửa… Trước mặt Điền tỷ tỷ ta còn giả vờ là phu thê ân ái… lòng ta như chảy m.á.u.

–      Trẻ con không có mẫu thân chỉ là cỏ dại…

Du ma ma ôm Đậu Chiêu:

–      Nếu người đi rồi, tứ tiểu thư phải làm sao bây giờ? Người khác có thân thiết cũng đâu thể bằng. Lão thái thái qua đời sớm, chẳng lẽ người muốn tứ tiểu thư cũng giống người sao?

–      Mẫu thân đừng đi, con sẽ nghe lời!

Đậu Chiêu khóc như sắp tắt thở:

–      Người đừng đi!

–      Thọ Cô, Thọ Cô!

Mẫu thân đau lòng vô cùng.

Ba người khóc lóc thê t.h.ả.m.

Đèn đuốc trong Đậu phủ đều dần bừng sáng.

Tổ phụ, phụ thân đều bị kinh động.

Lời tác giả: Viết xong tôi cũng thấy buồn, cố gắng mau cho xong đoạn này.