– Nếu hoàn toàn là do ta quyên góp thì có thể làm cho Bồ Tát che chở cho Thọ Cô từ nay về sau được bình an, hạnh phúc, phúc thọ dồi dào?
– Có thể, có thể!
Phương trượng cười tít mắt lại:
– Sao lại không thể? Tháp Nhạn này vốn là xây nên để cầu phúc cho những người hành thiện tích đức như thất phu nhân.
Mẫu thân được phương trượng mời đến sương phòng uống trà, bàn luận việc xây dựng tháp Nhạn thế nào.
Đậu Chiêu đứng dưới hành lang, nhìn cửa lớn Đại Hùng Bảo Điện đang rộng mở, tượng Phật Thích Ca kim bích huy hoàng, lòng dâng lên sự kích động khó hiểu.
Nàng lon ton chạy vào Đại Hùng Bảo Điện, nhẹ nhàng quỳ gối trên bồ đoàn.
– Bồ Tát, nếu đây chính là một giấc mộng đẹp thì con xin người hãy để cho con mãi mãi ở trong mộng, không bao giờ tỉnh lại.
Nàng thành kính dập đầu:
– Nếu đây là kiếp trước, con xin người hãy để con được bình an phụng dưỡng mẫu thân tới già.
Bồ Tát mỉm cười nhìn xuống chúng sinh, an bình, yên tĩnh, từ ái, xót thương.
※※※
Về nhà, nha hoàn Ngọc Trâm tiến vào bẩm:
– Vương phu nhân ở Nam Oa tới thăm tứ tiểu thư!
Đậu Chiêu đang được mẫu thân bế, nghe xong ngẩn người.
Vương phu nhân ở Nam oa hẳn là chị dâu của Vương Ánh Tuyết!
Lại nói, nàng cũng không quá xa lạ gì với hai người chị dâu là Cao thị và Bàng thị của Vương Ánh Tuyết.
Phụ thân của Cao thị là Cao Viễn Chinh am hiểu thư pháp, từng là đồng liêu với Vương Hành Nghi, sau cùng phụ thân Đậu Thế Anh, lục bá phụ Đậu Thế Hoành nhậm chức trong Hàn lâm viện. Cao thị gia học uyên nguyên, không chỉ chữ đẹp, hơn nữa còn thông thạo Tứ thư ngũ kinh. Trong mười năm trượng phu Vương Trí Bính cùng phụ thân Vương Hành Nghi ở Tây Trữ Vệ, nàng lo liệu việc bếp núc, phụng dưỡng mẹ chồng còn dạy cả trưởng t.ử là Vương Nam học vỡ lòng. Vương Nam đỗ tú tài năm 15 tuổi, 19 tuổi đỗ cử nhân, 21 tuổi đã đỗ tiến sĩ. Mọi người nhắc tới người con dâu này của nhà họ Vương đều phải dựng ngón tay cái, khen một câu “Hiền lương thục đức”.
Bàng thị có khuê danh là Ngọc Lâu, vốn là con một nhà buôn bán ở thôn trên, xinh đẹp xuất chúng, may vá thuê thùa, nữ công gia chánh, tính toán sổ sách đều rất xuất sắc. Bàng phụ tiếc không nỡ gả con gái đi một cách tùy tiện, thấy Vương Tri Tiêu đã qua 20 tuổi mà chưa thành thân lại thêm có lòng ngưỡng mộ với sự cao thượng của Vương Hành Nghi, cũng hâm mộ họ Vương là nhà đọc sách, tự chuẩn bị của hồi môn trị giá 500 lượng bạc, chủ động kết thân với Vương gia.
Lúc trước Bàng Ngọc Lâu rất xem thường Vương Tri Tiêu, hắn tuy tướng mạo tuấn tú nhưng lại quá chất phác, sau này Vương Hành Nghi trở lại làm quan thì mới an phận sống với Vương Tri Tiêu, xoay trượng phu như chong ch.óng, bảo hắn đi hướng đông thì không dám nhìn sang hướng tây, lời nói của phụ thân, huynh trưởng đều không bằng Bàng Ngọc Lâu.
Lúc trước, Đậu Chiêu chính là nhờ phúc của Bàng thị mới biết tính toán của Vương Ánh Tuyết, mới có thể phá rối hôn sự của đệ đệ Đậu Hiểu.
Tính ngày tháng, giờ hẳn là Bàng thị đã gả cho Vương Tri Tiêu.
Chỉ là không biết lần này là Bàng thị đến hay Cao thị đến?
Đột nhiên Đậu Chiêu có chút nhớ mong Bàng thị.
Nếu Bàng thị đến, dựa vào sự tham lam của bà ta, chưa biết chừng có thể làm ra trò vui cho Vương Ánh Tuyết xem?
Đậu Chiêu mỉm cười, lại thấy Ngọc Trâm dẫn Cao thị đoan chính đi vào.
Nàng cảm thấy chẳng còn gì thú vị nữa.
Cao thị thi lễ với Triệu Cốc Thu:
– Thất phu nhân, tứ tiểu thư khỏe hơn chưa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà nhìn về phía Đậu Chiêu.
Đậu Chiêu nhìn xuống đất.
Mẫu thân thản nhiên nói:
– Đa tạ Vương phu nhân quan tâm, Thọ Cô đã khỏe lên nhiều.
Sau đó sai nha hoàn bưng ghế lên cho Cao thị.
Cao thị nói lời cảm ơn, ngồi thẳng bên ghế, nhẹ giọng nói:
– Ta đi ra đã vài ngày, giờ cũng sắp sang năm mới, trong nhà không người già thì là trẻ nhỏ, đệ muội lại vừa mới vào cửa, còn có rất nhiều chuyện chờ ta. Ta nghĩ đến hai ngày rồi sẽ về. Chuyện của Ánh Tuyết, ta vẫn giữ lời cũ, nếu nhà ta không chuẩn bị của hồi môn thì nhà các ngươi cũng không cần chuẩn bị sính lễ. Phu nhân định ngày rồi đến lúc đó báo cho chúng ta một tiếng, tuy là đường xá xa xôi nhưng những người là đại ca, đại tẩu như chúng ta bất luận thế nào cũng sẽ đến tiễn nàng một đoạn đường. Đến lúc đó, phiền phu nhân chuẩn bị thêm đôi bàn tiệc.
Lời nói mạnh mẽ, quang minh chính đại.
Đậu Chiêu ngạc nhiên.
Cao thị là người có tiếng hiền đức, sao lại có thể nói như vậy về chuyện Vương Ánh Tuyết?
Mẫu thân mỉm cười, từ chối cho ý kiến, chỉ nói câu:
– Ta không tiễn Vương đại phu nhân.
Vẻ miễn cưỡng rất rõ ràng.
Sắc mặt Cao thị hơi biến, n.g.ự.c phập phồng, hồi lâu sau mới bình tĩnh lại, thiếu điều chỉ ngón tay mà nói:
– Thất phu nhân, cùng là nữ t.ử sao phải làm khó nhau! Muội muội nhà ta chúng ta hiểu, quyết không phải là người vô liêm sỉ, không biết lễ nghĩa. Nếu ngươi oán hận trong lòng thì cứ đi tìm Đậu Vạn Nguyên mà hỏi, muội muội nhà ta cũng là bất đắc dĩ thôi.
Nói xong, sắc mặt u ám, xoay người rời đi.
Mẫu thân thấy trong phòng đã chẳng còn người ngoài, lập tức khôi phục bản tính của mình, nàng giận dữ:
– Bà ta có ý gì? Chẳng lẽ Vương Ánh Tuyết có ngày hôm nay là do Đậu Vạn Nguyên làm hại?
Đậu Chiêu phụt một tiếng, suýt thì bật cười.
Ngươi hiểu biết, ngươi hiểu biết cái gì?
Nếu ngươi là người hiểu biết thì vì sao mười năm năm sau lại không chịu để Đậu Minh làm con dâu ngươi?
Nếu không phải chuyện hôn sự của Đậu Minh đột nhiên có biến thì sao Vương Ánh Tuyết lại có ý đồ với Ngụy Đình Du?
Không biết Vương Ánh Tuyết nói gì với Cao thị? Lại khiến cho Cao thị có thể ra mặt vì nàng?
Đậu Chiêu nghĩ đến đến đệ đệ Đậu Hiểu nhỏ hơn mình năm tuổi, nhỏ hơn Đậu Minh hai tuổi.
Có thể thấy mình chưa đủ hiểu biết vị kế mẫu này!
Đậu Chiêu hơi bĩu môi.
Lúc trước nàng hoàn toàn không biết gì vẫn có thể khiến Vương Ánh Tuyết mặt xám mày tro, giờ nàng biết sau này sẽ xảy ra cái gì, nắm chắc trong tay, chẳng lẽ còn sợ nàng ta?
Nghĩ vậy chút, lòng Đậu Chiêu nóng lên.