Nhưng ai có thể hiểu được nỗi đau của một người mẹ khi phải ngăn cách với các con của mình?
Có lẽ là nữ nhân hiểu nữ nhân, Chu thị thoáng cảm nhận được khúc mắc của nàng với mình nên sau khi đến điền trang, chưa bao giờ chủ động liên hệ với Uy ca nhi và Nhuy ca nhi, càng không cần nói đến chuyện đột nhiên về phủ mà không báo trước.
Chu thị tới làm gì?
Đậu Chiêu suy nghĩ lại nghe thấy tiếng reo từ bên ngoài:
– Nhũ mẫu, sao nhũ mẫu lại về đây? Đường từ điền trang về kinh rất khó đi, sao nhũ mẫu không nói với con một tiếng để con bảo người mang xe đi đón?
Giọng nói dễ nghe của một thiếu niên, là Uy ca nhi.
Sau khi nàng bị bệnh, con phải hầu hạ nhưng nàng thương con, sợ lây bệnh cho nó nên chỉ để bọn trẻ đến vấn an buổi sớm và buổi chiều, lúc này đến hẳn là vội tới gặp nàng.
Hắn là trưởng t.ử của phủ Tế Ninh hầu, từ nhỏ đã được bồi dưỡng thành người thừa kế, lại có tấm gương Ngụy Đình Du, Đậu Chiêu nghiêm khắc với hắn hơn cả những đứa trẻ con nhà công hầu khác. Càng lớn hắn càng trầm ổn, hành sự rất thỏa đáng, được không ít người khen ngợi, Đậu Chiêu cũng vì thế mà thầm tự hào.
Ngạc nhiên như đứa trẻ? Đây là đứa con luôn bình tĩnh, trầm ổn của nàng sao?
Đậu Chiêu làm chuyện chính nàng luôn khinh bỉ.
Nàng khoác ác xuống giường, nhìn lén Chu thị và con qua cửa sổ.
Có lẽ là sợ làm kinh động đến nàng, Chu thị thấp giọng nói:
– … Nghe nói phu nhân bị bệnh, ta muốn về thăm. Con đừng lo, ta thỉnh an phu nhân rồi sẽ đi.
Sau đó hỏi hắn:
– Thời gian này con khỏe không? Ta nghe nhị gia nói, con và mấy vị công t.ử của phủ Cảnh Quốc công đi săn b.ắ.n, bắt được mấy con gà cảnh?
Uy ca nhi hổ thẹn bất mãn gọi:
– Nhũ mẫu, biểu huynh săn được mấy con thỏ!
Chu thị cười:
– Bắt được mấy con thỏ thì có gì hơn người!
Nàng nhẹ phủi vạt áo vốn không hề nhiễm bụi cho Uy ca nhi, cảm khái nói:
– Thế t.ử nhà chúng ta trưởng thành rồi cũng sẽ biết cưỡi ngựa, săn thú như Hầu gia. Lần này bắt được gà nhưng lần sau chắc chắn là sẽ giống Hầu gia, bắt được hươu mang về.
Nàng hơi hất cằm, thần sắc lộ rõ sự kiêu ngạo.
Uy ca nhi sửng sốt, sau đó có chút ngượng ngùng nhưng vẫn vui mừng cười nói:
– Nhũ mẫu ở điền trang có quen không? Nhũ huynh* thế nào rồi? Có cần con nói với quản sự trong nhà một tiếng, đưa huynh ấy đến cửa hàng trong kinh thành? Giờ con đã bắt đầu giúp mẫu thân giải quyết việc trong nhà. Năm đó khả năng tính toán của huynh ấy giỏi hơn con rất nhiều, thừa sức làm chưởng quỹ ở cửa hàng…
– Nói hươu nói vượn.
(*Nhũ huynh: trong truyện là con của nhũ mẫu, ý chung để chỉ người anh cùng uống chung bầu sữa nhưng không phải cùng một mẹ)
Chu thị mỉm cười khẽ mắng Uy ca nhi nhưng ánh mắt không che dấu được sự vui mừng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
– Mọi chuyện trong phủ đều đã được sắp xếp rồi, tuy nó là nhũ huynh của con nhưng vẫn là người hầu mà thôi, nhũ huynh con làm gì đã có phu nhân lo liệu. Con là thế t.ử của phủ Tế Ninh hầu chứ không phải là con cái thường dân, làm chuyện gì cũng phải nghĩ cho cẩn thận mới đúng. Không thể vì lòng riêng của mình mà phá vỡ quy củ được…
– Biết rồi! Biết rồi!
Uy ca nhi không kiên nhẫn đáp nhưng lại rất thân thiết ôm tay Chu thị:
– Lâu lắm rồi con không được gặp nhũ mẫu, nhũ mẫu không thể bớt mắng con sao? Đúng rồi, lần trước nhị đệ đi thăm nhũ mẫu rồi về nói, tay nhũ mẫu bị nẻ, để con xem nào… Hôm trước con đến Thái y viện tìm được cho nhũ một một bình cao chữa nẻ, nghe nói Thái tổ hoàng đế đã từng dùng, rất hữu hiệu. Đang định đưa cho nhũ mẫu thì nhũ mẫu lại vào phủ…
Đậu Chiêu không nghe thêm được nữa.
Nàng chỉ là bị nẻ mà con đã vội đến Thái y viện tìm t.h.u.ố.c ngự dụng cho nàng, ta bệnh sắp c.h.ế.t con có từng tự tay sắc một bát t.h.u.ố.c cho ta!
Cảm giác đau đớn theo n.g.ự.c truyền khắp cơ thể.
Đậu Chiêu lảo đảo trở về giường, không biết mình nằm lên giường thế nào, chỉ biết khi lấy lại tinh thần thì lưng đã ướt đẫm mồ hôi.
Nàng cao giọng gọi Thúy Lãnh vào:
– Bảo Chu thị và thế t.ử vào đây
Thúy Lãnh thấy sắc mặt Đậu Chiêu không tốt, bất an nhìn nàng rồi mới đi truyền lời.
Chỉ chốc lát sau, Uy ca nhi và Chu thị đi vào.
Bọn họ như kiêng dè, một trước một sau bước vào. Một người kính cẩn cúi đầu gọi “Mẫu thân”, một người cung kính hành lễ gọi “Phu nhân”.
Lòng Đậu Chiêu lạnh buốt, cũng chẳng buồn ứng phó, nói thẳng chuyện kết thân với Quách gia cho con. Dù sao nàng có tránh Chu thị thì hai đứa con vẫn sẽ nói lại chuyện này cho Chu thị.
Có thể là bất ngờ, Uy ca nhi hơi ngây người còn Chu thị lại chấn động, sau đó vui mừng, lã chã sắp khóc.
Con còn chưa hiểu được thâm ý trong đó nhưng Chu thị đã hiểu được.
Nhất thời, Đậu Chiêu cảm thấy có chút nản lòng thoái chí, nói đơn giản với con:
– Nhũ mẫu con chăm lo cho con, không có công cũng có khổ. Con truyền lời của mẫu thân, để Chu thị về hầu hạ con như trước, nhũ huynh con thì trở về làm người hầu cho tổng quản.
– Mẫu thân!
Uy ca nhi vừa mừng vừa sợ, không chút suy nghĩ đã quỳ gối trước giường Đậu Chiêu, dập đầu vài cái:
– Con thay mặt nhũ mẫu và nhũ huynh cảm ơn mẫu thân!
Vẻ mặt vô cùng hưng phấn.
Chu thị lo lắng, vội kéo Uy ca nhi:
– Thế t.ử, không được, không được!
Một nhũ mẫu còn biết là không được, chẳng lẽ đứa con nàng tỉ mỉ dạy dỗ lại không biết?
Chẳng qua là không kìm lòng nổi thôi!