Sống Lâu Trăm Tuổi

Chương 4



Trong phim truyền hình, chỉ có những người sắp chết mới nôn ra máu, tôi... có phải tôi sắp chết rồi không?

Vậy tôi còn có thể gặp lại mẹ không?

Tôi run rẩy lấy cuốn lịch ra, điên cuồng đếm ngày.

Còn 62 ngày nữa.

Tôi thầm an ủi bản thân, không sao đâu, mình vẫn chưa chết được đâu.

Bỗng nhiên.

Có thứ gì đó cọ cọ vào ống quần tôi.

Là một con mèo hoang.

Có lẽ thấy dáng vẻ tôi ngồi xổm bên thùng rác quẹt nước mắt trông quá thảm hại, nó tha một con chuột chết đến vứt trước mặt tôi.

Sau đó nó dùng móng vuốt chạm vào ống quần tôi.

Trong ánh mắt nó có sự thương hại và mất kiên nhẫn đầy tính người.

Giống như đang nói: Mau ăn đi, đừng khóc nữa, ồn chết đi được.

Tôi chợt nghĩ đến Trần Kính Tùng.

Con mèo này thực sự rất giống anh ấy.

Tôi sợ hãi dùng mũi chân đá con chuột chết lại phía nó: "Cảm ơn em… chị không ăn đâu."

"Meo."

Nó kêu lên một tiếng đầy cạn lời.

Tiếp đó.

Từ đằng xa vang lên tiếng quát tháo có chút quen thuộc: "Tang Bưu! Mẹ kiếp, mày lại ban phát tình thương tặng chuột cho ai đấy?"

"Cút về đây ngay!"

*

Tôi ngẩng đầu nhìn lên.

Lập tức thấy Trần Kính Tùng đang cưỡi chiếc mô tô cũ nát, một chân chống xuống đất, vẻ mặt như vừa nhìn thấy ma.

Tôi mỉm cười với anh: "Đây là mèo của anh ạ?"

Đúng là rất giống anh.

Vẻ mặt Trần Kính Tùng có chút không tự nhiên, chắc là nhớ lại chuyện ở quán mì lần trước, anh quay đầu đi, chỉ "ừ" một tiếng.

"Tang Bưu, đi thôi!"

Con mèo lại đẩy con chuột chết về phía tôi một lần nữa rồi mới chạy về.

"Anh... anh Kính Tùng!"

Tôi hơi rụt rè, không biết gọi anh như vậy có bị mắng không.

Anh nhướng mắt nhìn sang.

Vẻ mặt rất lạnh lùng.

Tôi lấy hết can đảm, móc trong túi ra những viên kẹo mà dì chủ nhà trọ đã nhét cho, ấn hết vào lòng bàn tay anh, rụt rè nói những lời rất bạo dạn:

"Anh luôn sa sầm mặt mày, có phải là theo đuổi bạn gái không thành công không?"

"Anh cười lên đi, em xem trên tivi người ta bảo, con trai hay cười thì vận may thường không quá tệ đâu."

"Kẹo này cho anh, ăn chút gì ngọt vào, mặt mũi sẽ bớt khó coi hơn đấy."

Trần Kính Tùng nhìn chằm chằm vào mấy viên kẹo trong tay, chân mày giật liên hồi.

"Lâm Tuế Tuế, xem tivi ít thôi!"

Anh ấy vẫn nhớ tên tôi cơ đấy.

Tôi vẫy vẫy tay với anh: "Tạm biệt anh nhé!"

Tôi không hỏi anh liệu có thể cho tôi tá túc một thời gian ngắn hay không.

Vì tôi biết anh sẽ không đồng ý.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy.

Anh ấy giống như một người tốt.

*

Nhờ có anh Kính Tùng và bé Tang Bưu làm tôi xao nhãng, dạ dày dường như không còn đau như thế nữa.

Tôi đến một quán ăn nhỏ ven đường, mặt dày xin chút nước nóng để uống.

Bụng ấm sực lên.

Thể lực dường như cũng hồi phục được đôi chút.

Tôi đi trên phố, vắt óc suy nghĩ xem còn có thể làm gì để kiếm thêm ít tiền.

Đi ngang qua một cửa hàng trái cây.

Ánh mắt tôi dừng lại trên những quả táo lớn đỏ mọng, không tài nào rời mắt nổi.

Trông chúng thật giòn và ngọt.

Tôi không kìm được mà nuốt nước miếng, một mặt thầm mắng mình thèm ăn, mặt khác lại không nhịn được bước tới hỏi một câu: "Chú ơi, có loại táo nào rẻ hơn một chút không ạ?"

"Loại bị hỏng cũng được ạ."

"Có chứ, trong sọt đằng kia toàn là táo hỏng đấy."

"Bao nhiêu tiền ạ?"

"Đồ hỏng thì không đáng tiền, cháu cứ chọn đi."

Người chú cười rất hiền từ, vừa giúp tôi chọn những quả táo thối, vừa hỏi tôi: "Cô bé, người lớn nhà cháu đâu?"

"Cháu có một mình thôi ạ."

Người chú ngạc nhiên khen tôi giỏi giang.

Thế nhưng.

Tôi cẩn thận chọn hai quả táo có lỗ thối, đặt lên cân, vậy mà hết tận hai mươi tệ.

Tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm.

"Bao... bao nhiêu ạ?"

"20 tệ!"

Chú ta nhét túi táo vào tay tôi: "Trả tiền đi."

Tôi sửng sốt vì cái giá đó: "Nhưng... nó là táo hỏng mà!"

"Cháu có biết vật giá ở thành phố này đắt đỏ thế nào không? Nếu không phải táo hỏng thì hai quả này phải bán bốn năm chục rồi! Đưa tiền lẹ lên!"

Tôi cuống quýt bảo không mua nữa. Thế nhưng, chú ta mới một giây trước còn niềm nở, giây sau đã lật mặt ngay lập tức: "Cân xong rồi, mày không lấy thì tao bán cho ai? Trả tiền, không tao báo cảnh sát bắt bây giờ!"

Tôi sợ quá, đành ngoan ngoãn móc tiền ra trả.

Mất hai mươi tệ, tôi nén nước mắt, bưng hai quả táo có lỗ sâu ra khỏi cửa hàng. Sau lưng thoang thoảng tiếng cười đắc ý của lão chủ quán: "Mặc đồ rách rưới, bên cạnh không có người lớn, lại còn chuyên đi lựa táo hỏng, không chém nó thì chém ai?"

Tên nhân viên bên cạnh cũng cười nịnh nọt: "Vẫn là ông chủ biết cách làm ăn!"

Tiền tiết kiệm của tôi chỉ còn lại 287 tệ. Tôi hận không thể bóp chết chính mình mười phút trước. Lâm Tuế Tuế, mày đúng là đồ tham ăn! Thèm chết mày luôn đi cho rồi!

Tôi vừa nhỏ nhẻ gặm từng miếng táo, vừa âm thầm rơi nước mắt.

Nhưng mẹ ơi, quả táo đắt như vậy mà chẳng ngọt chút nào.

Nó đắng ngắt.

Một vị đắng xen lẫn chát chúa.