Tôi nhìn đứa bé gái xinh xắn như búp bê trong lòng bà.
"Em ấy là con gái mới của mẹ ạ?"
Mẹ cuối cùng không kìm nén được nữa, bà quỳ sụp xuống, đặt em gái xuống đất, rồi run rẩy nắm lấy tay tôi.
"Con... làm sao con tìm được đến tận đây?"
Trần Kính Tùng nói không sai, tôi đúng là kiểu con gái cứ cho chút ánh nắng là sẽ rạng rỡ ngay. Chỉ một câu hỏi han ấy thôi, tôi đã lập tức rũ bỏ mọi giận hờn, lôi từ trong ba lô ra cuốn lịch luôn mang theo bên mình.
Tôi chỉ vào cái ngày được khoanh vòng đỏ chót trên đó, kể cho mẹ nghe.
"Hôm đó có bác sĩ về thị trấn, bác sĩ bảo con bị bệnh rất nặng, cùng lắm là sống được đến ngày này thôi."
"Con nhớ mẹ nói sẽ mua váy đẹp cho con."
"Nên con mới tìm đến đây."
"Con muốn gặp mẹ."
"Con sợ... giờ không gặp thì sau này sẽ không bao giờ gặp được nữa."
Tôi nén lại những chua xót và tủi thân, nén lại nỗi sợ hãi về cái chết đang cận kề, ngẩng đầu nhìn bà.
"Mẹ ơi, bộ váy nhỏ năm đó mẹ mua cho con, giờ còn mua được không?"
Tôi chỉ vào bộ váy công chúa xinh đẹp trên người em gái.
"Con muốn một bộ như thế này."
Đẹp quá.
Đẹp y hệt như những gì tôi hằng tưởng tượng năm ba tuổi.
*
Giữa con phố lộng gió lạnh căm căm.
Mẹ ôm chầm lấy tôi, khóc rất lâu, rất lâu.
Bà run rẩy vuốt tóc tôi, hết lần này đến lần khác nói lời xin lỗi.
Tôi vùi mặt vào lòng mẹ.
Tham lam cảm nhận hơi ấm từ vòng tay bà.
Ký ức về tình mẫu tử quá xa xôi và mờ nhạt, đến mức tôi gần như đã quên mất rồi.
Hóa ra được mẹ ôm vào lòng lại có cảm giác như thế này.
Cũng giống như lúc tôi được dì ở nhà trọ ôm vậy.
"Tuế Tuế."
Nước mắt của mẹ rơi xuống cổ tôi, nóng hổi.
"Mẹ đưa con đi bệnh viện, được không?"
"Mẹ sẽ chữa bệnh cho con."
"Mẹ... mẹ cũng nhớ Tuế Tuế lắm."
Bà khóc đến mức gần như không thành tiếng: "Mẹ sẽ không để Tuế Tuế phải chết đâu."
Nhưng tôi đã không còn hy vọng gì vào việc chữa trị nữa rồi.
Ngay từ ngày biết mình bị bệnh, tôi đã bám lấy bác sĩ hỏi cho ra lẽ. Căn bệnh này của tôi cần rất nhiều, rất nhiều tiền để chữa trị.
Tôi chỉ muốn biết một điều.
"Mẹ ơi, tại sao mẹ chưa bao giờ quay về thăm con?"
So với việc tại sao mẹ bỏ rơi tôi.
Tôi muốn biết điều này hơn.
Tôi có thể tự an ủi mình rằng, lúc đó bố mất, sức khỏe mẹ rất yếu, không có khả năng nuôi tôi.
Bà để tôi lại trong làng vì biết dân làng sẽ không để tôi chết đói.
Thế nhưng.
Bây giờ trông bà có vẻ sống rất tốt.
Tại sao chưa từng một lần quay về thăm tôi?
Trước ánh mắt đầy hổ thẹn và bẽ bàng của mẹ, tôi khẽ hỏi: "Có phải mẹ lo lắng Tuế Tuế sẽ làm phiền cuộc sống hiện tại của mẹ không?"
"Con sẽ không đâu."
"Con chỉ muốn đến gặp mẹ một lần, muốn mặc bộ váy đẹp mẹ mua rồi mới rời khỏi thế giới này."
"Nhưng bây giờ." trong sự im lặng đầy tội lỗi của mẹ, tôi đã thấu hiểu câu trả lời, và dường như cũng lập tức buông bỏ được chấp niệm trong lòng.
Tôi đẩy mẹ ra, nắm lấy tay Trần Kính Tùng.
Bàn tay anh rất lớn, ấm áp và rộng mở, như thể có thể che chở cho tôi trước mọi nỗi sợ hãi về cái chết.
"Con có anh trai rồi, có người nhà rồi."
"Anh con sẽ mua váy đẹp cho con."
Tôi nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng và đau khổ của bà, vẫy vẫy tay.
"Mẹ ơi, tạm biệt."
Thực ra, vừa rồi có một khoảnh khắc, tôi đã nảy ra ý nghĩ xấu xa và quái ác rằng, câu cuối cùng nói với mẹ, tôi sẽ gọi bà là "dì", để được nhìn thấy vẻ mặt hối hận, đau đớn và buồn bã của bà.
Nhưng cuối cùng tôi đã không làm thế.
Đây có lẽ là câu cuối cùng tôi được nói với mẹ trong kiếp này.
Tôi vẫn, vẫn muốn gọi một tiếng "Mẹ".
Tôi nắm tay Trần Kính Tùng rời đi.
Phía sau, tiếng khóc của mẹ nghe thật kìm nén và đau đớn.
Tôi không biết bà có yêu tôi hay không.
Có lẽ.
Cũng có yêu.
Chỉ là, bà yêu cuộc sống mới của mình hơn mà thôi.
Nhưng không sao cả, đều không quan trọng nữa rồi.
Tôi nắm tay anh trai, chậm chạp đi về phía căn phòng thuê nhỏ bé, khẽ khàng bàn bạc xem trưa nay ăn gì bằng giọng mũi đặc quánh.
"Anh ơi, mình về nhà thôi."
*
Cuối cùng tôi đã hiểu.
Tại sao người xưa thường nói, người ta sống là nhờ một hơi thở.
Đêm sau ngày gặp mẹ.
Tôi đột ngột đổ bệnh.
Giống như sợi dây luôn căng cứng trong lòng bấy lâu nay, vào khoảnh khắc gặp mặt ấy, bỗng nhiên đứt đoạn.
Tôi nằm yếu ớt trên giường.
Khắp người đau nhức.
Nhưng lại không nói rõ được là đau ở đâu, dường như từng khúc xương, từng sợi dây thần kinh trên cơ thể đều đang biểu tình.
Thế nhưng tôi dường như không còn sợ hãi đến thế nữa.
Tôi mỉm cười hỏi Trần Kính Tùng: "Anh ơi, anh bảo đây có phải là cái mà trên tivi hay nói, người chết như đèn tắt không?"
Người chết rồi, mọi chuyện tốt xấu, vui buồn, tiếc nuối hay không nỡ, đều sẽ tan thành mây khói.
"Lâm Tuế Tuế, đã bảo em bớt xem tivi đi rồi mà!"
Anh lại mắng tôi.
Nhưng trong giọng nói lại nghẹn ngào tiếng khóc.
Anh im lặng một hồi.
Đột nhiên thu dọn đồ đạc, cõng tôi ra ngoài.