Chương 13
Việt Hàn Tiền ghé sát vào người ta rồi ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Ta cố sức vùng vẫy đẩy hắn ra.
Nhìn lại cổ tay, một đường chỉ đỏ đã biến mất, thay vào đó là một chữ "Việt" nhỏ xíu.
Việt Hàn Tiền cứ như vậy mà dễ dàng bị ta thu phục vào dưới trướng rồi sao?
Eo ôi ——
Ta thu dọn bừa bộn một chút rồi lập tức vắt chân lên cổ bỏ trốn.
Phải công nhận là nhà của Việt Hàn Tiền rộng lớn thật đấy.
Ta lục lọi ký ức một hồi, chỉ nhớ mang máng hắn vốn là thiếu gia của một gia tộc danh môn vọng tộc, nhưng không ngờ lại là kiểu đại hộ gia thế khủng khiếp đến mức này.
Cũng may bản lĩnh của ta đã tiến bộ hơn trước không ít, nhẹ nhàng lướt một đoạn đường dài đã trốn thoát ra ngoài thành công.
Nếu như Việt Hàn Tiền đã là một trong ba thanh kiếm, vậy thì hai thanh còn lại chẳng phải là...
Nghĩ đến Minh Hoắc là ta lại thấy đau hết cả đầu.
Cái tên đó là kiểu người thật sự chỉ cần một câu không vừa ý là dám vác kiếm c.h.é.m bay đầu ta luôn.
Đã vậy hắn còn biết dùng roi nữa, không khéo lại quất ta đến thịt nát xương tan mất.
"Hoắc Vu Minh, ngươi không thể tự động ngã lăn đùng ra trước mặt ta được hay sao?!" Ta tức mình ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng.
Bùm!
Hoắc Vu Minh cả người đầy vết thương tích, lập tức quỳ sụp xuống ngay trước mặt ta.
Hắn quệt đi vệt m.á.u nơi khóe môi, nghiêng đầu trừng mắt nhìn ta: "Chính ngươi vừa mới nguyền rủa tiểu gia đấy à?"
Trên đỉnh đầu Hoắc Vu Minh lúc này vậy mà lại mọc ra một đôi tai thú lông xù.
Nhìn nó mềm mại, mượt mà làm sao, khiến ta không kìm lòng được mà muốn sờ thử một cái.
"Ơ kìa, không đúng!" Ta vươn tay véo mạnh vào tai hắn, kinh hãi thốt lên:
"Ngươi là yêu tộc?!"
"Né cái tay ra!" Hắn thô bạo gạt tay ta ra, dữ dằn lườm một cái cháy mặt:
"Dám chạm vào nữa là ta xé xác ngươi ra đấy!"
Ta bĩu môi, tự giác lùi ra xa hắn một chút: "Hèn chi ngày thường ngông cuồng như thế, hóa ra là cái tính khí này nó đã ngấm vào tận xương tủy rồi."
Đi chưa được vài bước, bên chân đột nhiên lại có cảm giác mềm mại, ấm áp.
Ta cúi đầu nhìn xuống, một con cáo nhỏ đang ngậm lấy góc vạt áo của ta, không ngừng cọ cọ đầu vào chân ta đầy nũng nịu.
"Hoắc sư huynh, hóa ra huynh là một con hồ ly tinh à!" Trái tim ta lập tức mềm nhũn ra, cúi người bế thốc nó lên.
"Buông ta ra!" Con cáo nhỏ nghiến răng gầm gừ.
Cùng lúc đó, đường chỉ đỏ nơi cổ tay ta lại bắt đầu nóng lên bỏng rát.
Ta nhanh tay lật ngửa cái bụng của nó lên, gặng hỏi: "Kiếm của ngươi đâu? Giao ra đây rồi ta thả ngươi đi."
Hoắc Vu Minh dù có hóa thành cáo nhỏ rồi giãy giụa kịch liệt đến thế nào, thì dưới góc nhìn của ta, tất cả những hành động đó chẳng khác nào đang làm nũng cả.
Ta giữ c.h.ặ.t lấy hai cái móng vuốt của nó: "Biết thế có ngày hôm nay, ngày trước ở tiên tông ngươi còn dám ngạo mạn, nghênh ngáo thế nữa không?"
"Chưa ăn cơm hả? Sao sức lực yếu ớt như sên thế này?"
Ta cười hi hí ghé sát mặt lại gần nó, buông lời trêu chọc: "Kém tắm thì lo mà luyện tập nhiều vào đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đem tất cả những lời mỉa mai, châm chọc ngày xưa ngươi dành cho ta trả lại hết cho ngươi, cảm giác thật là sướng gì đâu!
Thế nhưng ta chưa kịp đắc ý được bao lâu thì Hoắc Vu Minh đã lập tức biến trở lại thành hình người.
Hai vành tai hắn đỏ ửng lên, nhưng gương mặt thì vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị.
Hắn nhanh như cắt bẻ ngoặt hai tay ta ra sau lưng, khinh bỉ hừ lạnh: "Kẻ dám ăn gan hùm nói chuyện với ta kiểu đó, ngươi chính là người đầu tiên đấy."
Hắn ghé sát lại gần cổ ta, hít hà một hơi thật sâu: "Mùi vị trên người ngươi thơm tho đấy chứ, đem hầm cách thủy cho ta bồi bổ thân thể thì vừa vặn."
Cái đầu của Hoắc Vu Minh cứ thế rúc sâu vào hõm cổ ta một lúc lâu.
Giống như bị trúng bùa mê t.h.u.ố.c lú vậy, hắn ngửi từ trên xuống dưới không sót chỗ nào.
"Ngươi thơm quá, ta thật sự muốn ăn tươi nuốt sống ngươi vào bụng luôn cho rồi."
Lời vừa dứt, hắn thật sự há miệng c.ắ.n nhẹ một phát lên cổ ta. Không đau, nhưng mà ngứa vô cùng.
Ta vặn vẹo cơ thể né tránh: "Buông ra!"
Hoắc Vu Minh vậy mà lại thật sự ngoan ngoãn buông tay, đứng thẳng người dậy ngay trước mặt ta, gương mặt hiện rõ vẻ ngơ ngác, mờ mịt.
"Ngươi đã giở trò quỷ gì từ lúc nào thế? Làm sao mà ta lại không thể phát giác ra được!"
Ánh mắt hắn khẽ chuyển động, rồi bỗng nhiên bật cười lớn: "Khá lắm, có chút bản lĩnh đấy, ta thích."
Ta nổi hết cả da gà da vịt, vội vàng vươn tay bịt c.h.ặ.t miệng hắn lại.
Nào ngờ, hắn lại tinh quái thò đầu lưỡi ra l.i.ế.m nhẹ vào lòng bàn tay ta.
Không kịp đề phòng, một nụ hôn nhẹ nhàng đã rơi ngay xuống bên khóe môi ta.
Hắn nắm lấy tay ta, dẫn dắt đặt lên bên hông mình: "Cho ngươi đấy, thanh kiếm của ta."
Nói xong, hắn bỗng choàng tay siết c.h.ặ.t lấy eo ta, dùng lực đẩy mạnh về phía trước.
Ngay sau lưng chúng ta chính là một hồ nước lớn, cú đẩy này khiến cả hai chúng ta đồng loạt ngã nhào, rơi tõm xuống nước.
Chiếc đuôi cáo của Hoắc Vu Minh quấn c.h.ặ.t lấy người ta, hắn áp môi tới, trực tiếp truyền một ngụm khí sang cho ta.
Đến khi ngoi lên khỏi mặt nước, hắn giật lấy thanh kiếm bên hông ta, hỏi: "Ngươi muốn tu luyện đạo gì? Ta đi cùng ngươi."
Ta: "Vô Tình đạo."
Hắn lập tức gạt phắt đi: "Đổi cái khác."
"Không thèm."
Ta đẩy hắn ra, cúi đầu nhìn lại cổ tay mình.
Một đường chỉ đỏ khác lúc này đã biến hình, hóa thành hình dáng một con cáo nhỏ. Vậy là thanh kiếm thứ hai cũng đã thuận lợi trao tay.
Chưa kịp vui mừng hớn hở, thì từ phía sau lưng đột ngột có một mũi tên xé gió lao v.út tới.
"Giở trò đồi bại, sàm sỡ ta xong liền phủi m.ô.n.g bỏ chạy, ngươi đối xử với sư huynh của ngươi như thế đấy à?"
Giọng nói lạnh lùng của Việt Hàn Tiền vang lên từ phía sau lưng. Hoắc Vu Minh cau mày, lập tức bước lên một bước, hiên ngang chắn trước người ta.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Việt Hàn Tiền đưa mắt nhìn ta, cười lạnh một tiếng châm biếm: "Hóa ra là đã nhanh ch.óng tìm được niềm vui mới rồi cơ đấy."
Hoắc Vu Minh không thèm để vào mắt, lập tức đốp chát quay lại: "Nàng ấy rõ ràng là thích ta hơn, liên quan gì đến cái thá gì nhà ngươi?"
"Ồ, thật thế sao?"
Việt Hàn Tiền đưa ngón tay lên khẽ chạm nhẹ vào bờ môi mình, hướng về phía ta nháy mắt tinh nghịch: "Đã nếm thử hương vị chưa hả?"
"Ta và hắn, ai là người ngon miệng hơn?"