Chương 15
Ta thực sự hận bọn họ sao? Mối hận này liệu có thật sự đơn giản và thẳng băng như thế?
Ta giữ c.h.ặ.t lấy bàn tay hắn, hoang mang hỏi: "Thượng Đường Tự, có phải ta đã quên mất chuyện gì rồi không?"
Thân hình hắn khựng lại một nhịp, dừng bước ngay trước tấm gương Kính Hoa Thủy Nguyệt.
Ngay vào khoảnh khắc vừa chạm đất, những hình ảnh trên thủy kính bắt đầu biến đổi khôn lường.
Ta nhìn thấy tất cả những thước phim từ khi mình bái nhập tiên tông, tu luyện Vô Tình đạo, cho đến lúc xuống núi nhập thế.
Hình ảnh dừng lại vào lúc thân xác ta tiêu tán ở nhân gian, rồi lại chuyển cảnh sang khoảnh khắc ba người bọn họ dùng mọi cách để hồi sinh ta.
Thước phim lại chuyển sang một kiếp sống khác, ngay trước khi ta chuẩn bị lấy thân tuẫn đạo một lần nữa, bọn họ đã kịp thời lao ra ngăn cản. Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại thành một vòng tuần hoàn vô tận, và chỉ dừng lại khi ta rơi vào Linh Lung cảnh này.
Hóa ra, từ trước đến nay luôn là bọn họ.
Tiền Đường Nguyệt là Việt Hàn Tiền, Minh Hoắc là Hoắc Vu Minh, còn Hạ Tự Ám chính là Thượng Đường Tự.
Tất cả mọi chuyện đều đã được an bài từ trước.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Cổ tay ta nóng quá, sao lại có thể nóng rực lên đến mức này cơ chứ.
Ta quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt chứa chan ý cười của Thượng Đường Tự.
Đây là lần đầu tiên, ta nhìn thấy bóng hình mình phản chiếu trọn vẹn trong đôi mắt hắn.
Hắn khẽ khàng cất tiếng: "Linh Trạch, xin lỗi muội."
Ta nén lại cõi lòng đang rối bời như tơ vò, nghiến răng nói: "Đừng xin lỗi, các huynh không có điểm nào có lỗi với ta cả."
Bản chất của chuyện này vốn dĩ đã chẳng có ai đúng ai sai.
Thượng Đường Tự rút thanh kiếm bên hông ra, đặt vào lòng bàn tay ta.
Sau đó, cổ tay hắn đột ngột xoay một vòng, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta rồi dùng lực đ.â.m thẳng thanh kiếm về phía l.ồ.ng n.g.ự.c mình.
Lực đạo của hắn quá lớn, ta phải dùng hết chín trâu hai hổ hổ mới có thể rút tay về:
"Sư huynh, huynh đang làm cái gì thế hả? Mau buông tay ra!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Máu tươi đỏ rực b.ắ.n tung tóe lên mặt ta.
Tấm thủy kính xung quanh bắt đầu xoay chuyển dữ dội. Trong làn nước dập dềnh, khung cảnh hiện tại của chúng ta lúc này từ từ hiện mờ ảo.
Hắn không còn chút sức lực nào nữa, cơ thể nhẹ bẫng đổ rạp sang một bên, ta hốt hoảng vội vàng lao tới đỡ lấy hắn.
"Tại sao chứ?"
Nước mắt ta không thể kìm chế được nữa mà tuôn rơi lã chã, ta gặng hỏi lại một lần nữa: "Tại sao lại phải làm như vậy hả sư huynh?"
Việt Hàn Tiền và Hoắc Vu Minh từng bước đi đến bên cạnh hắn, cả ba người bọn họ cùng ngồi xếp bằng bế quan. Việt Hàn Tiền chậm rãi mở to đôi mắt, lặng lẽ nhìn ta.
Trong ánh mắt ấy đong đầy biết bao nhiêu sự lưu luyến và không nỡ rời xa.
Hắn mở lời:
"Linh Lung cảnh này vốn là tâm cảnh của muội.
Ngoại trừ bản thể của muội ra, những kẻ khác chỉ có thể đưa hồn phách nhập vào đây mà thôi."
Hắn khẽ đảo mắt đi chỗ khác, nói tiếp:
"Kẻ thực sự tu luyện thành công Vô Tình đạo, từ đầu đến cuối duy chỉ có một mình muội mà thôi.
Chúng ta đã thử rất nhiều lần, luôn tự hỏi nếu như muội không tu Vô Tình đạo thì có phải sẽ không cần phải lấy thân tuẫn đạo nữa hay không.
Thế nhưng kết quả là lần nào muội cũng nghĩa vô phản cố mà lao vào."
"Sư muội, muội mang trong mình đại ái, chính vì có đại ái nên đối với muội chúng sinh mới bình đẳng. Còn chúng ta... chúng ta chỉ muốn muội có thể sống sót thật tốt mà thôi."
"Nếu như tất cả mọi chuyện đều đã không cách nào xoay chuyển được nữa, vậy thì chi bằng hãy để chúng ta hóa thành những thanh kiếm của muội, đời đời kiếp kiếp bầu bạn bên muội."
Hoắc Vu Minh nở một nụ cười rạng rỡ với ta: "Ta đã nói rồi mà, muội có tu luyện đạo gì đi chăng nữa thì ta cũng sẽ đi cùng muội, quyết không nuốt lời!"
Đường chỉ đỏ cuối cùng trên cổ tay ta, vào khoảnh khắc này đã hoàn toàn hóa thành một đóa hoa hải đường rực rỡ.
Ta đã thu thập đủ cả ba thanh kiếm rồi.
Đến khi ta ngẩng đầu nhìn lại một lần nữa, thì khoảng không gian trước mặt đã trở nên trống rỗng, chẳng còn lại một ai.