Sư Huynh, Đón Nhận Một Chiêu Tình Ý Miên Miên Kiếm Của Ta!

Chương 17



Chương 17

"Này! Linh Trạch, ngươi muốn tu luyện đạo gì thế hả?" 

Cô gái đứng bên cạnh mở miệng hỏi ta.

Ta chớp chớp mắt. 

Đúng lúc này, bóng dáng của một thiếu niên với thân hình thẳng tắp như tùng từ ngay trước mắt ta sải bước đi qua. 

Hắn đang hướng thẳng về phía cánh cửa của Vô Tình đạo mà bước tới.

Ta nhìn theo bóng lưng ấy mà có chút ngẩn ngơ. 

Chẳng kịp nghĩ ngợi gì nhiều, ta lật đật vội vàng bước nhanh đuổi theo sau, đặt chân bước qua ngưỡng cửa của Vô Tình đạo.

Ngay bên cạnh bỗng nhiên có một kẻ va sầm vào người ta. 

Hắn cúi đầu nhìn ta, chậc lưỡi cảm thán: "Trông yếu nhớt như con gà thế này mà cũng đòi tu Vô Tình đạo à? 

Chi bằng nhận ta làm ca ca đi, ta bảo kê cho ngươi."

Ngông cuồng thật đấy, chẳng muốn thèm chấp nhặt với hắn làm gì.

"Ngươi tên là gì?"

"Linh Trạch."

"Vậy thì ngươi chính là vị đệ t.ử nhỏ tuổi nhất của Vô Tình đạo rồi, hoan nghênh ngươi gia nhập. 

Mấy vị này là các sư huynh đồng môn nhập môn cùng đợt với ngươi, sau này mọi người nhớ giúp đỡ, chiếu cố lẫn nhau nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta ngẩng đầu lên. Đúng vào khoảnh khắc đó, ba bóng người kia từ từ quay người lại.

"Đã lâu không gặp."

Ánh hào quang lấp lánh xung quanh dần dần tan biến, gương mặt của cả ba người bọn họ cuối cùng cũng hiện lên một cách vô cùng rõ nét và chân thực.

Vị sư huynh đang cầm kiếm trong tay chủ động hướng về phía ta mà chìa tay ra: "Sư muội, có muốn tỷ thí một trận không?" 

Trên gương mặt hắn ngập tràn ý cười ấm áp.

Hai người đứng bên cạnh thì đồng loạt lắc đầu. 

Cái tên ngông cuồng lúc nãy vừa mới va vào ta liền lên tiếng: "Ta đây không thèm bắt nạt kẻ yếu đâu nhé, hai người các ngươi tự đi mà đ.á.n.h với nhau đi!"

Người còn lại thì chỉ mỉm cười nhìn ta mà không nói một lời, lặng lẽ lùi lại phía sau một bước, rõ ràng là cũng không có ý định muốn ra tay đ.á.n.h nhau với ta.

Ta nhướng mày, dứt khoát rút kiếm ra, hướng về phía từng người bọn họ mà đ.â.m tới.

"Sư muội, kiếm tốt nha! Thanh kiếm này tên là gì thế?"

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Ta mỉm cười xoay nhẹ cổ tay, nhìn hắn từng bước từng bước bị yếu thế rồi bại trận dưới tay mình. 

Ta khẽ ghé sát lại gần hắn, thì thầm:

"Sư huynh, huynh nhớ cho kỹ vào nhé, chiêu này của ta gọi là ——"

"Tình Ý Miên Miên Kiếm!"

(Toàn văn hoàn)