“Vị huynh đệ này, chỗ ngồi này là của Lương gia Tích Dịch trấn thiếu chủ chúng ta đã ngắm từ trước, phiền ngươi tìm chỗ khác ngồi.”
Cũng thật trùng hợp, lại là cái Lương gia này.
“Xin lỗi, đã hết bàn rồi, ta không muốn đứng nghe giảng” – Ta trả lời.
“Ngươi thật sự không nhường? Ngươi không đùa chứ?” – Tên thanh niên vừa bảo ta chuyển chỗ kia hỏi lại.
Ngọc Vy
“Không đùa, phiền ngươi đi chỗ khác” – Ta đáp.
“Ngươi không biết ngươi đang đắc tội với ai sao? Cho ngươi biết, đừng đùa quá, đùa đến tính mạng ngươi cũng mất đấy” – Hắn ta có vẻ đang dọa dẫm ta
Ta quay đầu nhìn lại, là một nhóm bốn người, đều mặc áo vàng thêu hình tắc kè, trong đó có một người nhìn có vẻ là thiếu chủ, đang đứng chắp tay, hai người bảo vệ đứng sau hắn, còn một người khác đang dọa dẫm ta.
Nhưng cũng chỉ như vậy, sắp đến lúc giáo viên đến, ta cũng không muốn gây rắc rối, dứt khoát mặc kệ chúng, quay lại dưỡng thần.
“Ngươi!!”
“Lương Bằng, người thật sự vô dụng, chuyện như vậy cũng không giải quyết được, tìm một chỗ khác đi, sắp đến giờ rồi” – Tên thiếu chủ nói
“Dạ, Khánh thiếu.”
Bốn người này sau đó tìm được chỗ ngồi gần đầu, có vẻ Lương gia cũng là một gia tộc lớn, bốn người vốn dĩ ngồi kia nét mặt rất không tình nguyện nhưng đều phải nhường chỗ cho bốn người Lương gia. Chuyện này có lẽ sẽ không kết thúc ở đây, nhưng ta không quan tâm.
Vài phút sau, giáo viên cũng đến, là một tiểu sư tỷ trẻ trung.
“Xin chào, ta là Trịnh Ngọc Trang. Ta xin nhắc lại, theo quy tắc của buổi học, yêu cầu tất cả mọi người yên lặng, không đặt câu hỏi, không tranh luận. Nếu làm ồn hoặc làm mất thời gian của buổi học, tôi chỉ nhắc nhở hai lần cho tất cả người tham gia, từ lần thứ ba, ai vi phạm sẽ bị đuổi khỏi buổi học. Và để không lãng phí thời gian của mọi người, giờ chúng ta sẽ bắt đầu.”
“Đầu tiên, chúng ta nói về tu đạo, mỗi người đều có mục tiêu, chí hướng của mình khi bắt đầu bước lên con đường tu luyện nhưng bất kể mục đích là gì, phương pháp sử dụng là gì, chúng ta đều có chung một điểm là để cho bản thân mạnh mẽ hơn...”
Tóm tắt lại, với kiến thức và thông tin mà buổi học này mang lại, cảnh giới của thế giới này được chia làm chín cảnh giới, nhưng Vạn độc giáo chỉ nêu tên của bốn cảnh giới đầu tiên: Thuế phàm cảnh, Tứ cực cảnh, Quy tàng cảnh và Minh kính cảnh.
Cường giả của Vạn độc giáo hiện nay đều ở Quy tàng cảnh, trước kia đã từng có Minh kính cảnh nhưng đã tọa hóa từ lâu. Năm cảnh giới tiếp theo không được nói đến.
Trong đó, Thuế phàm cảnh là cảnh giới tu luyện đầu tiên, chủ yếu tu luyện thân thể, đả thông thập nhị chính kinh trong cơ thể, gồm mười hai tầng, từ nhất trọng đến thập nhị trọng, được xác định bởi số kinh mạch chính được đả thông, từ một đến mười hai đường tương ứng với mười hai trọng.
Đả thông được mười hai kinh mạch chính sẽ đạt đến Thuế phàm cảnh đỉnh phong.
Sau khi đạt đến Thuế phàm đỉnh phong, mỗi tu luyện giả sẽ chọn cho mình một trong bốn đường tu luyện, nhập môn Tứ cực cảnh, bao gồm: Luyện thể giả, Luyện hồn giả, Luyện tâm giả và Hợp linh giả.
Mỗi đường tu luyện Tứ cực cảnh đều gồm chín tầng. Mỗi người đều có thể chọn tu luyện một đường rồi tiến lên Quy tàng cảnh hoặc tu luyện hai đường, ba đường hoặc cả bốn đường rồi mới tiến lên Quy tàng.
Dĩ nhiên tu luyện càng nhiều đường Tứ cực, Quy tàng càng mạnh nhưng thời gian, thiên phú, tư chất, tài nguyên mỗi người đều có hạn, tu một đường lên Quy tàng với nhiều người cũng đã mất cả cuộc đời, nói gì đến hai đường, ba đường...
Việc tu bao nhiêu đường cũng không ảnh hưởng đến việc phát triển. Theo lý thuyết, chỉ tu một đường vẫn có thể đạt đến Minh Kính cảnh, Quy tàng nhất tầng dù theo một đường cũng mạnh hơn Tứ cực bốn đường viên mãn nên nhiều người đều chỉ chọn tu theo một đường, rất ít người tu nhiều đường cùng lúc.
Tu Quy tàng cảnh là tu kỳ kinh bát mạch, sẽ bao gồm chín cảnh giới, tám cảnh giới đầu ứng với tám đường kỳ kinh, cảnh giới cuối cùng là Thức tàng kỳ, ý nghĩa chính là khai phá toàn bộ khả năng của kinh mạch trong cơ thể, tiến lên Minh kính.
Phương pháp tu luyện Minh kính cảnh hiện tại không được công bố.
Ở Vạn độc giáo, mặc dù có quy định nội môn đệ tử cần phải thông qua tỷ võ hàng tháng để tấn thăng nhưng về cơ bản, chỉ cần đạt đến Thuế phàm đỉnh phong đều có thể nhận thân phận nội môn đệ tử, đạt đến Tứ cực quy vị dù chỉ một đường, tấn thăng Quy tàng là có thể nhận thân phận hạch tâm đệ tử, tranh chức trưởng môn hoặc có thể nhận thân phận quản sự trong phái.
Phương pháp tu luyện Thuế phàm cảnh và Tứ cực cảnh trong phái đều có, chỉ cần mua trong Tàng thư các. Khác biệt tu luyện đều ở Chân quyết và tư chất. Phương pháp tu luyện Quy tàng cảnh khả năng cũng có trong Tàng thư các nhưng ờ các tầng 5 và 6.
Buổi học này cũng chỉ cũng cấp bấy nhiêu thông tin hữu ích, những thứ còn lại chủ yếu là ca ngợi Vạn độc giáo và những điều lan man khác, kéo dài từ khoảng đầu giờ sáng đến cuối buổi chiều mới kết thúc. Sau đó, mỗi người đều có phần mệt mỏi, trở về phòng nghỉ ngơi.
Ta cũng trở về phòng của mình ở ngoại môn, nhưng trong lúc ta nghĩ ngày hôm nay sẽ kết thúc tại đây thì bất ngờ có khoảng hơn mười mũi tên lửa b.ắ.n vào trong phòng, mỗi mũi tên còn kèm theo bộc phá thạch. Chỉ trong nháy mắt, phòng của ta và hai phòng bên cạnh bị thổi bay.
Lúc ta đang lao từ trong khói lửa ra, một đợt tên lửa với chu vi rộng hơn được b.ắ.n ra, san bằng khu vực xung quanh phòng của ta.
Khi nhìn sang vách núi bên cạnh, ta thấy hơn chục tên cung thủ mặc ám phục (quần áo màu đen từ đầu đến chân, che mặt), đứng rải rác. Chúng đang bắt đầu rút chạy theo từng hướng khác nhau. Ta nhắm chuẩn một tên gần nhất, ném ra Đoạt thiên ma đao, ghim hắn lại ở sườn núi rồi nhanh tay bắt lấy hắn.
Khi ta bắt được tên thích khách này, hắn vẫn còn thoi thóp nhưng cũng không cần hắn phải nói gì. Mặc dù hắn mặc ám phục nhưng trên cung hắn sử dụng lại có vẽ hình tích dịch, tương tự như đám Lương gia vừa xích mích với ta lúc sáng.
Thấp thoáng ở phía cổng vào khu ngoại môn cũng là tên Lương thiếu cùng khoảng chục người đang đứng nhìn về phía bên này. Ai bày trò này đã quá rõ ràng.
Lương thiếu này từ xa còn làm ám hiệu cứa cổ với ta rồi cười. Đáp lại hắn, ta rút đầu của tên thích khách này, bao gồm cả xương sống, ném về phía hắn, xác c.h.ế.t ném về phía vách đá.
Có lẽ Lương thiếu chẳng thể ngờ ta lại dám làm như vậy nên khi cái đầu lâu chạm nhẹ vào người hắn, khiến hắn ngã ngửa ra đằng sau, va vào đám thuộc hạ, hắn vẫn còn đang cười.
Sau đó là một tiếng hét vang lên thất thanh, Lương thiếu ngất xỉu, được thuộc hạ của hắn cõng đi. Chuyện có lẽ cũng sẽ chưa dừng lại ở đây nhưng ta cũng chẳng cần bận tâm.
Giờ thì nhà của ta cũng đã bị nổ, những người sống bên cạnh có lẽ cũng đã được thông báo nên đều không ở trong phòng lúc ta bị tập kích. Chuyện cũng gây ra động tĩnh khá lớn nhưng môn phái cũng không truy cứu đến, cũng không truy cứu chuyện ta g.i.ế.c người.
Quản giáo như vậy, ta cũng không biết nói gì. Nhưng cái Lương gia này đã kết thù với ta, đó là điều chắc chắn. Ta cũng đã hỏi thăm về Lương gia, đây chính là gia tộc đang nắm quyền quản lý Tích Dịch trấn, một trong sáu khu vực chính của Thiên độc nguyên. Dựa theo phân cấp cảnh giới đã được giới thiệu trong buổi học, kẻ mạnh nhất Lương gia này có lẽ là hậu kỳ Quy tàng cảnh.
Ở những thời đại trước, do mỗi thời đại thường sẽ có những cách tu luyện tương đối khác nhau, có những cách tu luyện có thể kéo dài nhất cũng không quá hai thời đại. Việc này là do những người đứng đầu về võ lực của mỗi thời đại đều muốn lưu lại dấu ấn của riêng mình.
Sau mỗi thời đại sẽ có đại tai nạn, những người đứng đầu mỗi thời đại sẽ phải đứng ra đối đầu với đại tai nạn. Việc các tồn tại này vẫn lạc không hiếm, thậm chị là đa số họ sẽ vĩnh viễn bị đại tai nạn chôn vùi nên đều muốn lưu lại cho hậu thế tên tuổi, võ học của mình bằng thư tịch.
Những thư tịch này có thể sẽ lưu lại rất lâu trong thư viện, thư các của các đại truyền thừa. Hoặc có thể tìm thấy đa số chúng ở Chiến thiên thư viện nếu ở thế này, Chiến thiên thư viện vẫn còn tồn tại.
Tất nhiên, cách tu luyện khác nhau thì cảnh giới cũng sẽ có tên gọi khác nhau, thậm chí, chữ viết cũng sẽ khác nhau. Mỗi cảnh giới cũng có chênh lệch, có thời đại có chín cảnh giới, có thời đại lại có mười hai, thậm chí mười lăm cảnh giới.
Chỉ có hai thứ đại diện cho sức mạnh cảnh giới gần như không thay đổi qua nhiều thời đại. Đó là ranh giới nghịch thiên và cảnh giới của yêu thú.
Ranh giới nghịch thiên là một lằn ranh giới của thiên địa. Trước ranh giới này, tu luyện là hợp đạo, sẽ không gặp thiên kiếp. Khi tu luyện giả bắt đầu nghịch thiên tu luyện, sẽ bắt đầu gặp thiên kiếp.
Mỗi khi tu luyện giả nghịch thiên đạt được một thành tựu mà Thiên địa cho rằng có thể gây ảnh hưởng đến cách cục chung của Cửu tinh, thiên địa sẽ giáng thiên kiếp xuống. Uy lực, chủng loại và thời gian ứng kiếp đều sẽ do thiên địa quyết định
Không ai biết Lão thiên gia có tiêu chuẩn như thế nào, nhưng trước đây đều khá công bằng.
Thiên kiếp vốn không cố định thời gian hay đi theo cảnh giới nào cả. Nó chắc chắn sẽ xuất hiện mỗi khi đạt thành tựu đủ lớn, nhiều khi sẽ trùng với dấu mốc mà tu luyện giả đặt làm cảnh giới tu luyện nên ta thường nghe mỗi khi tu luyện đến đỉnh cảnh giới, tu luyện giả sẽ độ kiếp để tiến lên cảnh giới mới. Thật ra không phải như vậy, là bản thân tu luyện giả đã đạt được đủ điều kiện, đã tiến lên cảnh giới mới rồi thì thiên kiếp mới giáng xuống.
Ở tất cả các thời đại mà ta đã trải qua, một khi vượt qua lần thiên kiếp đầu tiên, đây là một dấu mốc, tùy từng thời đại cũng sẽ có cách gọi khác nhau với ranh giới này.